Lướt Qua Bóng Trúc

Chương 2

19/03/2026 07:47

“Nàng quả thật là một người rất tốt.”

Công tử nhoẻn miệng cười: “Vậy thì nàng không phiền muộn chuyện này nữa?”

Chẳng hiểu sao, ta lại nhắc đến việc Diệp Hồng Trúc muốn gặp mặt.

Chàng khẽ gi/ật mình, dù không hiểu vì sao ta hoảng hốt thế, vẫn nghiêm túc đáp: “Có lẽ... hắn chỉ cảm thấy món ăn nàng nấu ngon miệng.”

Nếu vậy, ta lại càng không biết ứng đối thế nào.

Chàng lại nói: “Biết đâu ngày mai hắn có việc không gặp nàng nữa?”

Nếu thế, ta mới yên lòng được.

Nào ngờ lời chàng nói ứng nghiệm thật.

Hôm sau, Xuân tẩu quả nhiên báo rằng sơn trường có việc không tiếp ta nữa.

4

Bình thường, ta gặp học sinh trong thư viện chẳng bao giờ nói năng, nhiều người tưởng ta là kẻ c/âm, ta thấy thế cũng hay, ít nhất không phải lộ vẻ thô kệch trước văn nhân.

Nhưng giờ đây, ta đã dám nói chuyện với một người.

Dù chàng luôn đến nhà bếp sau khi học sinh về hết, ta vẫn giữ lại phần cơm nóng cho chàng dùng.

“Công tử, tiểu nữ vẫn chưa biết tên ngài.”

“Ta thất lễ rồi, quên mất chưa nói. Tiểu sinh Diệp... Huyền.”

Tuổi Diệp Huyền có vẻ lớn hơn các học sinh khác, cũng trầm ổn hơn, ngay cả dáng đi cũng vững vàng, chưa từng thấy vội vã.

Chẳng trách luôn lỡ giờ cơm chính.

Bạch Sơn thư viện mỗi mười ngày nghỉ một ngày, chỉ hôm ấy ta mới xuống núi đến thiện đường nghe giảng.

Vì việc này, Diệp Huyền còn cố ý nhắc: “Ảnh nhi, ta cũng biết giảng học đấy.”

Ta vội vàng khoát tay, hạng người như chàng học vấn uyên thâm, tương lai ắt làm quan phúc dân, ta đâu dám làm phiền thời gian của họ.

Chỉ đáp: “Tiểu nữ đầu óc đần độn, muốn học từ từ.”

Diệp Huyền lập tức ngưng nụ cười, quả quyết: “Nàng không đần, nàng rất tốt.”

Kỳ thực, ta biết rõ.

Trương Trân lúc tâm tình vui vẻ cũng dạy ta vài chữ, từng khen ta thông minh, tiếp thu nhanh hơn người thường.

Sau khi nhà gặp biến, vốn cả hai đều phải đi làm trả n/ợ, nhưng Trương Trân nói một nhà không thể đều m/ù chữ, khi rút thăm ta trúng hồng sào nên từ bỏ việc học.

Hắn lại cảm thấy dạy ta tốn thời gian, nên cũng thôi.

Người xưa nói, ban ngày chớ nhắc người, hóa ra nghĩ cũng không xong.

Phụng quản sự nói Tôn Ngọc Đan hôm nay không khỏe, tiến cử Trương Trân đến thay giảng.

Ta thầm nghĩ, hóa ra thời gian của hắn không phải không thể hy sinh, chỉ là không vì ta mà hy sinh.

Ngẩng mặt lên đúng lúc gặp ánh mắt hắn, tràn đầy gh/ét bỏ.

“Đây là giảng đường thiện đường, kẻ không liên quan xin mời ra ngoài.”

Trương Trân lạnh lùng mở lời, lũ trẻ mồ côi xung quanh đều nhìn về phía ta. Hỉ Muội thấy là ta, lập tức xúi giục: “Lớn tuổi thế còn đến chen học, không biết x/ấu hổ, cút mau!”

Bọn trẻ khác bắt chước, trong đường đột nhiên ồn ào.

Hỉ Muội chưa từng gặp Trương Trân, chỉ biết tiệm pháo hoa là nhà ta mở, nên không oán h/ận hắn, nhưng với ta thì...

Ta cảm thấy x/ấu hổ, nắm ch/ặt vạt áo bước nhanh, không may vấp phải chân Hỉ Muội giơ ra, ngã sấp xuống dưới chân Trương Trân, lại vội vàng đứng dậy.

Trương Trân càng thêm gh/ét bỏ: “Xin mời ra ngoài ngay.”

5

Ta chạy khỏi thiện đường, qua cầu đ/á, mới phát hiện hai đầu gối đã trầy da, đ/au rát.

Nhưng không đ/au bằng cảnh tượng vừa rồi.

Ta ngồi thừ bên cầu rất lâu, má nóng bừng, lòng dần ng/uội lạnh...

Hôm nay vốn là ngày trả n/ợ, định nghe giảng xong sẽ đưa tiền.

Nhưng giờ không muốn đi nữa, sau này cũng thôi.

Trước đây, ta luôn mềm lòng nhường nhịn Trương Trân, ngay cả khi hắn gian lận lúc rút thăm cũng không vạch trần.

Chỉ vì tờ hôn ước, ta xem hắn như người nhà.

Nhưng giờ... hắn là ai chứ?

Ta cẩn thận sắp xếp giấy biên nhận trả n/ợ, cùng tờ khế ước, chỉn chu đệ lên huyện nha.

Nhờ Tôn tri huyện làm chứng.

Số tiền n/ợ từ cửa hiệu năm xưa, cùng tiền bồi thường, trừ đi tài sản b/án đi đã trả, còn dư hai trăm mười lạng.

Tính lại, những năm qua ta đã trả một trăm bốn mươi ba lạng, vượt xa phần nhà ta phải gánh.

Từ hôm nay, phần còn lại do Trương Trân trả, n/ợ ta tất nhiên cũng phải hoàn.

Tôn tri huyện đóng dấu vào đơn, mọi việc coi như xong xuôi.

Bước khỏi cửa huyện, ta cảm thấy người nhẹ bẫng.

Lên núi cố tình đi vòng qua Trúc Đường xem xét.

Từ khi biết ta bị đuổi khỏi thiện đường, Diệp Huyền đã nói: “Có lẽ thư viện cũng có thể mở nghĩa học.”

Ta chỉ nghĩ chàng đang an ủi.

Nào ngờ ít ngày sau, sơn trường Diệp Hồng Trúc đã xây Trúc Đường, cứ ba ngày lại cử một học sinh đến giảng dạy miễn phí.

Ban đầu chỉ có trẻ nhà nông quanh Bạch Sơn đến xem, sau này nổi tiếng, nhiều người Phụng Châu thành cũng tới nghe, thường khi chật kín chỗ ngồi, trong ngoài đều đứng chật.

Có thời gian ta lại đến, đã học được nhiều chữ.

Về nhà bếp, Xuân tẩu đang tán gẫu với mấy đầu bếp, nói trưa nay thay phiên ta, gặp sơn trường đến dùng cơm, thật là lạ.

Đúng vậy, Diệp Hồng Trúc bình thường dùng cơm ở tư trai.

Chỉ tiếc ta vừa lỡ mất, trong lòng hơi thất vọng.

Diệp Huyền cười ta: “Trước đây nàng đâu muốn gặp sơn trường.”

Ta gật đầu, thành thật: “Tiểu nữ chỉ sợ, sợ người học vấn như ngài ấy sẽ kh/inh thường mình.”

Chàng trầm mặc hồi lâu, mới hỏi: “Có thể nói cho ta biết vì sao không?”

Vì sao? Câu hỏi khiến ta bối rối, mấy lần mở miệng lại thôi, xoay quanh mãi Trương Trân.

Diệp Huyền như hiểu ra: “Vì một người?”

Ta gật đầu, chàng không hỏi thêm, chỉ bình thản nói: “Ta lại rất muốn gặp người này.”

Chẳng bao lâu, có tiểu đồng đến báo: Ngoài cổng núi có thư sinh họ Trương đang đợi, vẻ rất sốt ruột.

6

Ta nghe Triệu di nói, Trương Trân tháng này nhận nhiều việc chép sách, ngày đêm ki/ếm tiền.

Nhìn quầng thâm mắt hắn, ta tin là thật.

Nhưng mới hơn tháng, hắn dường như không chịu nổi.

Gặp ta, hắn trước hết nói ngon ngọt: “Ảnh nhi, chúng ta đã thỏa thuận rồi mà, số tiền đó nàng gánh thêm chút nữa, sao nàng nhẫn tâm thế? Không thể nghĩ tới tình cảm cùng lớn lên, đợi thêm chút nữa sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau khi trúng tiếng sét ái tình với “vợ” của bạn cùng phòng

Chương 15
Tôi đã nhất kiến chung tình với "vợ" của thằng bạn cùng phòng. Đêm nào nó cũng gọi điện thoại. Cứ một câu "vợ ơi", hai câu "vợ à", sến súa đến phát ngấy. Tôi chưa bao giờ thấy ghen tị, cho đến buổi liên hoan ký túc xá hôm ấy, chúng tôi mới được diện kiến "nóc nhà" của nó. Không ngờ đối phương lại là một chàng trai với ngoại hình hoàn mỹ, khí chất thanh tao nhã nhặn. Cậu ấy đối xử với ai cũng giữ khoảng cách, khách sáo và xa cách. Nhưng duy nhất với thằng bạn tôi, cậu ấy lại dịu dàng như nước mùa thu. Tôi nhìn chằm chằm vào cậu ấy rất lâu. Thằng bạn lại tưởng tôi k/ỳ thị đồ//ng tí/nh, nó khó chịu ra mặt: "Mày có ý kiến gì thì cứ nói thẳng ra." Tôi nhếch môi cười nhạt. Đồ ngu, tao đang muốn vợ mày biến thành vợ tao đây. Nụ cười dịu dàng nhường ấy, đáng lẽ phải dành cho tao mới đúng.
247
6 Thuần phục sếp Chương 20
8 Tâm Tư Chương 6
9 Tiểu Xuân Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm