Giọng anh nhẹ nhàng nhưng từng chữ từng câu đều đ/ập mạnh vào ng/ực tôi. Khiến trái tim tôi cũng đ/ập lo/ạn nhịp theo...
Tôi nghe anh nói: "Anh đã do dự rất lâu, muốn liên lạc lại với cô ấy nhưng lại sợ khiến cô ấy càng gh/ét anh hơn."
Tôi không nhịn được buột miệng, giọng khàn đặc: "Cô ta tuyệt tình đến vậy rồi, sao anh còn muốn liên lạc?"
"Vì anh thích cô ấy." Nguyên Khâm cười, "Rất thích cô ấy."
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi. Đôi mắt chân thành ấy chứa đựng quá nhiều tình cảm phức tạp mà tôi không thể hiểu nổi. Tôi hoàn toàn bất lực, chỉ biết vội vàng né tránh ánh nhìn.
Giọng Nguyên Khâm trở nên vui vẻ: "Nhưng giờ anh không băn khoăn nữa."
Tôi nghẹt thở. Không nhịn được lại liếc nhìn anh. Sao lại không do dự nữa? Phải chăng vì phát hiện người kia quá đáng gh/ét nên đã từ bỏ?
Tôi giả vờ bình tĩnh nhìn vào phòng quan sát, bàn tay buông thõng bên hông vô thức nắm ch/ặt ống tay áo.
Nửa tiếng sau, chúng tôi chia tay nhau trước cổng bệ/nh viện. Nguyên Khâm xoa đầu Lai Bảo: "Lai Bảo, về nhà nhớ ăn nhiều vào cho mau lại sức nhé."
Anh cười vẫy tay chào tôi. Trông tâm trạng rất tốt. Phải chăng vì vừa c/ứu được chú chó nên vui? Hay vì quyết định từ bỏ cô bạn gái cũ thất thường, chia tay kiểu đoạn tuyệt nên mới vui thế?
Tôi không biết nữa.
Băn khoăn đến tận nửa đêm, tôi chẳng thể chợp mắt. Nhớ lại chuyện hôm nay, lòng tôi lại rối bời. Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, tôi bật ngồi dậy.
Sao Nguyên Khâm biết tên chó nhà tôi là Lai Bảo? Tôi đâu có nói với anh! Ở bệ/nh viện, bác sĩ đều gọi nó là Lai Lai - đó là tên khai sinh, chỉ có tôi và em trai mới gọi nó là Lai Bảo...
Tôi ngây người nhìn bức tường trắng, một ý nghĩ kỳ lạ chợt lóe lên trong đầu - Nguyên Khâm biết chính là tôi! Anh luôn biết người yêu qua mạng của mình chính là tôi!
Thế nên lần đầu gặp ở trường, anh đã nhận lời mời ăn cơm của tôi. Thế nên mỗi lần gặp mặt, anh đều để ý tôi đặc biệt.
Nhưng làm sao anh biết được?
Tim tôi đ/ập thình thịch, không do dự nữa, lấy điện thoại thêm lại người yêu qua mạng đã xóa và bỏ chặn.
Ngay lập tức, cuộc gọi từ anh hiện lên.
Reng reng—
Reng reng—
Tôi hít sâu, khi chuông chuẩn bị dừng thì bấm nghe máy.
"Alo?"
Giọng Nguyên Khâm vang lên. Tôi cắn môi, gọi tên anh: "Nguyên Khâm."
Nếu trước đây giữa chúng tôi còn một lớp giấy mỏng chưa x/é. Thì giờ đây, tôi đã x/é toạc hoàn toàn lớp giấy ấy.
Nguyên Khâm bên kia đầu dây đáp lại, giọng trang trọng: "Chào buổi tối, Hạ Trường Ca."
Lòng tôi chùng xuống, há miệng muốn nói gì đó nhưng chỉ thốt được: "Anh... em xin lỗi."
Nguyên Khâm im lặng hai giây, ngay khi tôi sốt ruột muốn nói thêm điều gì để bày tỏ thành ý thì anh lên tiếng: "Anh nhận lời xin lỗi, anh tha thứ cho em rồi."
Tôi ngớ người: "Hả?"
Giọng Nguyên Khâm dịu dàng, pha chút cười: "Ban đầu, em đoạn tuyệt chia tay anh quá tuyệt tình, thật sự khiến anh rất buồn."
"Nhưng tối nay anh vô tình nghe được em nói chuyện điện thoại với Hạ Trường Minh."
"Anh biết ngay là em hiểu lầm chuyện gì đó."
"Chúng ta đã hứa với nhau, gặp chuyện gì phải cùng nhau trao đổi, Hạ Trường Ca à, lần này em phá lời hứa rồi."
Tôi cúi đầu, giọng nghẹn ngào: "Em xin lỗi."
Nguyên Khâm: "Vì vậy anh tự nhủ, nếu trước 12 giờ đêm nay Hạ Trường Ca gọi điện xin lỗi, anh sẽ tha thứ."
"Bây giờ là 11 giờ 35, Hạ Trường Ca, anh tha thứ cho em rồi."
Tôi tò mò hỏi: "Nếu em không gọi thì sao?"
Nguyên Khâm suy nghĩ giây lát: "Thế thì anh tự nhủ, Hạ Trường Ca ngủ sớm quá, đợi đến trước 12 giờ trưa mai em gọi xin lỗi, anh sẽ tha thứ."
Tôi bật cười: "Nếu em mãi không gọi thì sao?"
"Thì anh sẽ gọi cho em."
Tôi đơ người. Nguyên Khâm thở dài.
"Em biết mà, anh thích em, rất thích em."
"Nên dù em không quay đầu, anh vẫn sẽ đuổi theo."
Điện thoại áp sát tai, giọng Nguyên Khâm như ở ngay bên cạnh. Tôi ngả người ra giường.
"Vậy..." Tôi dè dặt hỏi, "Bây giờ chúng ta là qu/an h/ệ gì?"
Nguyên Khâm giả vờ ngạc nhiên: "Lời xin lỗi vừa rồi của em, chẳng phải là tín hiệu muốn quay lại sao? Anh đã đồng ý rồi."
Tôi úp mặt vào gối, đ/á chân vào chăn mấy cái đầy phấn khích. Trò chuyện với Nguyên Khâm rất lâu, đến lúc buồn ngủ lắm rồi vẫn cố hỏi câu cuối:
"Lần đầu gặp ở trường, làm sao anh nhận ra em ngay?"
11
Nguyên Khâm đang chuẩn bị trả lời thì đầu dây bên kia đã vang tiếng thở đều đều. Ngay sau đó, màn hình chuyển sang video call. Khuôn mặt thanh thản của cô gái đang ngủ hiện rõ trước mắt anh.
Nguyên Khâm cười. Đưa tay chụp màn hình rồi gửi qua: "Nè, nhận ra như thế này đây."
Đó là lúc họ vừa hẹn hò chưa lâu. Mối qu/an h/ệ ngọt ngào, thường nói chuyện đêm khuya. Có lần Hạ Trường Ca nói chuyện rồi ngủ thiếp đi, tay lỡ vuốt màn hình chuyển sang video. Điện thoại dựa vào con thú nhồi bông, camera hướng thẳng vào khuôn mặt đang ngủ của cô.
Nguyên Khâm ngạc nhiên. Rồi khóe miệng nhếch lên, cẩn thận chụp màn hình ngắm nhìn rất lâu. Để tỏ ra "công bằng", hôm sau anh gửi Hạ Trường Ca video chó con nghịch ngợm. Trong video, anh "vô tình" lọt vào khung hình.
Nói là yêu qua mạng. Nhưng ngoại trừ chưa gặp ngoài đời, họ đã rất hiểu nhau.
12
Đêm đó tôi ngủ ngon lành. Sáng hôm sau tỉnh dậy, nghe tiếng Hạ Trường Minh rên rỉ:
"Em thật sự không muốn đến phòng thí nghiệm nữa, em sợ thầy hướng dẫn quá, ổng kỳ quặc lắm chị ơi..."
Tôi thản nhiên ghi âm gửi cho Nguyên Khâm: "Rõ ràng Hạ Trường Minh thích cách dạy cũ của anh hơn."
Nguyên Khâm: "Nhận được."
...
Theo yêu cầu của tôi, chúng tôi tạm thời giữ bí mật chuyện đang hẹn hò. Đặc biệt không được để Hạ Trường Minh biết.