“Chân thật sao?”

“Ừ.”

Hắn nhìn ta thật lâu.

Rồi cúi đầu, khẽ nói:

“…… Đa tạ.”

Ta giơ tay, gõ nhẹ lên trán hắn.

Hắn ôm lấy trán, ngẩn ngơ nhìn ta.

“Được rồi,” ta nói, “bảo người thay ga giường mới.”

Ta quay lưng bỏ đi.

Tới cửa, ngoảnh lại nhìn.

Hắn ngồi đó, nhìn chằm chằm cánh tay đã băng bó, chẳng biết đang nghĩ gì.

10

Thoáng chốc nửa năm trôi qua.

Trong nửa năm này, Giang Cảnh Thần không ốm đ/au, cũng chẳng thương tích.

Nhưng nửa đêm hắn vẫn chui vào chăn ta.

Lần đầu hắn đến, ta đang ngủ say, chợt cảm thấy trong chăn có vật gì.

Ta mở mắt.

Hắn co ro bên cạnh, bé nhỏ như cục bông, toàn thân lạnh ngắt.

“Làm gì đấy?” ta hỏi.

Hắn đờ người.

Rồi vội vàng trèo dậy, định chạy ra ngoài.

Ta giơ tay kéo hắn lại.

“Chạy đi đâu?”

Hắn giãy giụa: “Con… con nhầm đường –”

“Nhầm đường lại nhầm vào chăn của ta?”

Hắn ngừng giãy.

Ta cúi nhìn hắn.

Hắn mím môi, mắt đỏ hoe, chẳng nói.

Ta trầm mặc hồi lâu.

“Gặp á/c mộng?”

Hắn im lặng, nhưng khóe mắt càng đỏ hơn.

Ta thở dài.

“Thôi được rồi,” ta nói, “nằm xuống đi.”

Hắn sửng sốt, ngẩng đầu nhìn ta.

“Thật ư?”

“Hỏi nữa là ra ngoài.”

Hắn vội nằm xuống, ngoan ngoãn co ro bên ta.

Một lát sau, hắn khẽ nói:

“Con mơ thấy… mẫu hậu.”

Ta im lặng.

Hắn lại nói: “Con mơ thấy bà đi mất, bỏ rơi con.”

Ta giơ tay, kéo hắn lại gần.

Hắn toàn thân cứng đờ, rồi dần thả lỏng.

“Bà ấy không bỏ con,” ta nói, “chỉ là không thể ở bên con nữa.”

Hắn trầm mặc.

“Còn nương nương?”

“Ta sao?”

“Nương nương sẽ bỏ con không?”

Ta cúi nhìn hắn.

Hắn ngước mắt nhìn ta, ánh mắt long lanh vừa mong đợi vừa sợ hãi.

Ta nhớ lời Thẩm Ý An trước lúc lâm chung.

Ta sợ nhất là con ở một mình.

Ta quay mặt đi.

“Lắm chuyện,” ta nói, “ngủ đi.”

Hắn sững sờ.

Rồi khóe miệng dần nhếch lên, áp mặt vào ngựk ta.

“Vâng.”

Một lát sau, hắn lại khẽ thốt:

“Thật ra nương nương… không x/ấu như con tưởng.”

Ta gõ lên trán hắn.

“Ngủ cho ta.”

Hắn khúc khích cười, rồi im bặt.

Ta cúi nhìn hắn.

Hắn đã nhắm mắt, khóe miệng vẫn nở nụ cười.

Ánh trăng lọt qua khe cửa, rọi lên mặt hắn.

Ta ngắm hắn hồi lâu.

Rồi khép mắt.

11

Từ đó, hắn thường xuyên chui vào chăn ta.

Lúc thì á/c mộng, lúc không, chỉ muốn đến.

Ta cũng lười đuổi.

Đuổi cũng vô ích, lát sau hắn lại lẻn về.

Lại một mùa đông nữa.

Hắn đã sáu tuổi rưỡi, cao hơn chút, nhưng đêm vẫn tìm đến.

Đêm nay, hắn chui vào chăn, chợt hỏi:

“Nương nương.”

“Ừ?”

“Sao nương nương không đuổi con?”

Ta suy nghĩ.

“Đuổi thì con không đến nữa?”

Hắn chớp mắt: “…Vẫn đến.”

“Thế thì cần gì.”

Hắn cười khúc khích, dịch lại gần.

“Nương nương.”

“Ừ?”

“Tay nương lạnh, con hơ ấm cho.”

Hắn kéo hai tay ta, nhét vào ngựk.

Thân hình bé nhỏ, ấm áp.

Ta im lặng.

Một lát sau, hắn chợt hỏi:

“Nương nương.”

“Ừ?”

“Trước đây… nương nương có từng muốn bỏ con không?”

Ta cúi nhìn hắn.

Hắn ngước mắt, ánh nhìn long lanh chờ đợi.

Ta trầm ngâm.

“Từng.”

Hắn sững sờ.

“Khi nào?”

“Lúc con mới đến.”

Hắn mím môi, không nói.

Ta giơ tay xoa đầu hắn.

“Về sau không nghĩ nữa.”

“Tại sao?”

Ta nhìn hắn.

“Vì con phiền phức quá,” ta nói, “đuổi không đi.”

Hắn ngẩn người.

Rồi cười, áp mặt vào ngựk ta.

“Vậy con sẽ phiền nương nương mãi.”

12

Mùa xuân năm Giang Cảnh Thần bảy tuổi, biến cố xảy ra.

Hôm đó từ thư phòng về, trên mặt hắn có vệt đỏ.

Ta trông thấy, kéo lại gần.

“Mặt làm sao?”

Hắn quay đi: “Không sao.”

Ta bẻ mặt hắn lại.

Vệt đỏ, năm ngón tay in hằn.

Là bị ai t/át.

Ta nheo mắt.

“Ai đá/nh?”

Hắn im lặng.

“Giang Cảnh Thần.”

Hắn mím môi, lâu sau mới thốt:

“Ngũ hoàng tử… chê con không mẹ…”

Ta gi/ật mình.

Ngũ hoàng tử, con Trương tần, năm nay cũng bảy tuổi.

“Rồi sao?”

“Rồi hắn nói, nương nương cũng chẳng phải mẹ con, chỉ giả vờ tốt, sớm muộn cũng đuổi con đi…”

Hắn ngẩng đầu nhìn ta.

“Con bảo nương nương không đuổi, hắn liền đá/nh con.”

Ta nhìn vệt đỏ trên mặt hắn, nhìn rất lâu.

Rồi đứng dậy.

“Đi.”

Hắn sững sờ: “Đi đâu?”

“Tìm Trương tần.”

Hắn bị ta lôi đi, vừa đi vừa hỏi: “Làm gì vậy?”

“Tính sổ.”

Tới cung Trương tần, ta trực tiếp lôi Ngũ hoàng tử tới.

Trương tần mặt tái mét: “Thục phi nương nương, đây là làm gì?”

Ta nhìn đứa trẻ.

“Ngươi đá/nh hắn?”

Ngũ hoàng tử sợ lùi lại.

“Ta đang hỏi ngươi.”

Trương tần lao tới che chở: “Nương nương, trẻ con đá/nh nhau, đâu đến nỗi –”

Ta nhìn bà ta.

“Không đến nỗi?”

Ta kéo Giang Cảnh Thần ra trước, để vết đỏ đối diện bà ta.

“Hãy xem kỹ đây. Năm ngón tay, rành rành. Con trai ngươi đá/nh. Vì nói hắn không mẹ.”

Sắc mặt Trương tần biến đổi.

“Nương nương, đây… đúng là trẻ con không hiểu chuyện –”

“Không hiểu chuyện?” Ta cười nhạt, “Vậy ngươi dạy nó.”

Trương tần đờ người.

“Dạy nó thế nào là quy củ. Dạy nó thế nào là tôn ti. Dạy nó –”

Ta cúi nhìn Ngũ hoàng tử, “Thái tử là người thế nào, nó có dám đá/nh không.”

Ngũ hoàng tử khóc thét.

Trương tần mặt đỏ mặt tái.

Ta không thèm để ý, dắt Giang Cảnh Thần rời đi.

13

Trên đường về, hắn im lặng.

Tới cửa Hàm Phúc cung, hắn chợt kéo tay áo ta.

“Nương nương.”

Ta quay lại.

Hắn đứng đó, ngước nhìn ta, mắt đỏ hoe.

“Sao vậy?”

Hắn lao tới ôm ch/ặt eo ta.

“Nương nương.”

“Ừ?”

“Nương… chính là mẹ của con.”

Ta cứng đờ.

Rồi giơ tay xoa đầu hắn.

“Đương nhiên.”

Tối hôm đó, hắn lại chui vào chăn ta.

“Mẹ.” Hắn gọi.

Ta cúi nhìn.

“Ừ?”

“Hôm nay… mẹ không sợ mắc tội Trương tần sao?”

Ta suy nghĩ.

“Sợ gì?”

Hắn chớp mắt: “Sợ bà ta mách với phụ hoàng?”

Ta gõ trán hắn.

“Mách? Con trai bà ta đá/nh thái tử, bà ta dám mách?”

Hắn ôm trán, bỗng cười khúc khích.

“Mẹ.”

“Ừ?”

“Mẹ thật lợi hại.”

Ta nhìn đôi mắt long lanh của hắn, khóe miệng nhếch lên.

“Ngủ đi.”

Về sau nghe nói, Trương tần bị hoàng thượng quở trách, giam lỏng ba tháng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0