Một tên c/ôn đ/ồ Alpha cấp SSS mới nhập ngục.
Toàn bộ nhà tù chuyển sang trạng thái chiến đấu cấp một.
Tôi, với tư cách là quản ngục, đích thân dẫn đội đi tiếp nhận.
Cửa khoang áp giải mở ra, tôi thấy Nam Tà - bạn thuở nhỏ của tôi - đang ngồi bên trong.
Trên người hắn bị trói bằng mười tám đạo xích hợp kim, từ cổ quấn xuống mắt cá chân, chỉ lộ ra mỗi cái đầu.
Rồi cái đầu ấy nhoẻn miệng cười m/a mị với tôi.
"Này, bảo bối."
01
Tôi: "..."
Không khí như phim kinh dị.
Tôi giả vờ không quen biết gã này, mặt lạnh như tiền mở giấy tuyên bố: "Nam Tà, mã số 4441. Tội danh: Vì lý do cá nhân, tiêu diệt tổ chức Thiên Ưng, khiến mười ba người thiệt mạng, phán quyết giam giữ mười năm."
Những người xung quanh xì xào bàn tán.
"Ỷ vào năng lực mà ngang ngược vô độ. Đúng là đồ bệ/nh hoạn."
"Mười năm còn là nhẹ."
Một nhân viên ghi chép tò mò hỏi: "Này, tên đi/ên, sao mày rảnh rỗi sinh nông nổi, một mình diệt cả tổ chức khủng bố?"
Nam Tà nhìn chằm chằm vào tôi, nở nụ cười khiêu khích: "Đương nhiên là vì nhớ bảo bối Omega của anh rồi."
Nhân viên ghi chép trung thành ghi lại.
Tôi bước vọt lên, xóa sạch đoạn đó, "Không cần ghi câu này."
"... Vâng." Nhân viên ghi chép gật đầu ngờ nghệch.
Tôi tiến sát lại, lạnh lùng quét mã định danh trên cổ Nam Tà.
"Nam Tà, x/á/c nhận danh tính, dẫn đi."
"Ngân Ngân, trước đây em toàn gọi anh là Tiểu Châu Châu cơ mà."
Hắn nhe răng cười, hàm răng trắng như nanh cá m/ập, lấp lánh ánh sáng âm u.
Dây xích trói đến mức chỉ còn cái đầu cử động được, nhưng vẫn tỏ ra ngạo nghễ.
"Sao, mặc bộ đồ này vào là không nhận người quen rồi? Tối qua không còn nhắn tin nói nhớ anh à?"
Ánh nhìn xung quanh như kim châm đ/âm vào tôi.
Tôi không nhắn.
Tôi chặn hắn ba năm rồi.
Hắn đang nói dối. Ba hoa khoác lác, nhưng nhờ khuôn mặt đẹp trai nên nói gì người ta cũng tin.
"Đừng có lả lơi."
Tôi vô thức nhấc chân.
Chân giơ lên nửa chừng, đột nhiên dừng lại.
Xung quanh ch*t lặng.
Mười mấy nhân viên áp giải, bốn phó quản ngục, hai nhân viên ghi chép đồng loạt nhìn tôi chằm chằm.
Nam Tà cười tươi hơn, mắt cong thành hai đường cong, dưới lớp xích, vai run lên.
"Đá đi, bảo bối, đ/á vào mặt này."
Tôi không chiều hắn, gượng ép xoay hướng cú đ/á 30 độ, đ/á vào khoảng không.
"Bịt miệng hắn lại." Tôi ra lệnh.
Phía sau vang lên giọng Nam Tà kéo dài: "Đừng bịt ch/ặt quá, anh còn chưa tâm sự với vợ yêu—— À các cậu nhẹ tay thôi, vợ anh xót——"
Hình tượng oai phong lẫm liệt của tôi vỡ vụn thành trăm mảnh.
02
Nam Tà, bạn cùng phố từ thuở nhỏ.
Lớn lên chung một xóm.
Là một người bình thường, từ nhỏ tôi đã không muốn chơi với hắn.
Nhưng vô dụng.
Hắn như miếng cao dán chó, muốn gi/ật ra cũng không được.
Đi học ngồi cùng bàn, đầu hắn lúc nào cũng nghiêng về phía tôi, cô giáo nói "Nam Tà em nhìn lên bảng", hắn đáp "Bảng đen làm sao đẹp bằng Nguyên Ngân".
Giờ luyện võ, hai đứa đấu tập.
Hắn xông tới, không né tránh, không phòng thủ.
Nắm đ/ấm của tôi đ/ập vào mặt hắn, hắn thuận miệng há ra, ôm lấy tay tôi mà cắn.
Huấn luyện viên đ/á hắn, hắn nhả ra, mặt vô tội: "Anh không cắn, anh chỉ nếm thử thôi."
Quay sang nhìn tôi, li /ếm môi, "Ngon."
HLV: "..."
Tôi: "..."
Có lẽ chính vì hắn mà tôi phân hóa thành Omega.
Còn hắn thì thành Alpha cấp SSS.
SSS cấp.
Toàn liên bang đăng ký chính thức không quá hai mươi người.
Vốn là tiểu á/c m/a, giờ trực tiếp thành m/a vương.
Mọi người đều nói, Nguyên Ngân, xong đời em rồi, cả đời này không thoát được đâu.
Tôi gh/ét Nam Tà, vì tôi gh/en tị với hắn.
Tôi muốn trở thành Alpha, không muốn là Omega.
Tôi muốn đứng trên đỉnh cao, muốn dùng nắm đ/ấm đ/á/nh ra thiên hạ, không muốn bị bất kỳ ai áp chế——
Nhưng ông trời cứ trêu ngươi tôi.
Ngày kết quả phân hóa công bố, tôi nh/ốt mình trong phòng ba ngày.
Nam Tà ngồi ngoài cửa ba ngày, mỗi ngày đều kể chuyện cười qua cánh cửa.
Tôi bảo hắn cút đi, hắn nói: "Anh không đi, anh sợ em có chuyện. Nếu em muốn đ/á/nh người, mở cửa đ/á/nh anh, anh cam đoan không đ/á/nh trả."
Tôi mở cửa, đ/ấm hắn thâm tím mặt mày.
Hắn nằm dưới đất, m/áu mũi chảy đầy mặt, vẫn cười: "Đỡ chưa? Bảo bối. Chưa đỡ thì đ/á/nh tiếp nhé."
Không đỡ, không đỡ chút nào. Tôi khóc suốt một ngày trong lòng hắn.
Hai nhà biết chuyện, đều đến dặn dò hắn: Nguyên Ngân giờ là Omega rồi, thân thể mảnh mai quý giá, con phải nhường nhịn, bảo vệ, không được b/ắt n/ạt.
Hắn gật đầu như chó săn, quay sang hỏi tôi: "Vợ yêu, để anh cõng em đi nhé?"
"Bảo bối, em sợ bóng tối, anh ôm em ngủ nhé."
"Tay em lạnh, để anh ủ cho."
Tôi chỉ muốn x/é toạc khuôn mặt hắn.
Tôi là Omega, không phải tàn phế.
Tôi có thể đi lại, mở mắt, tự ủ tay.
Cái kiểu nhiệt tình quá mức của hắn chỉ khiến tôi cảm thấy bị coi thường.
Điều khiến tôi phiền n/ão hơn là chuyện khác.
Ánh mắt Nam Tà nhìn tôi đã thay đổi.
Trước đây là "anh muốn chơi với em", giờ là "anh muốn—— ch*t em".
Tôi không ngốc. Tôi hiểu rõ.
Năm tôi mười chín tuổi, kỳ động dục.
Tôi đâu dám cho Nam Tà biết.
Tôi đặt vé máy bay trước một tháng, bay đến khu nghỉ dưỡng cách hai ngàn cây số, vào phòng đã đặt trước.
Khóa ch/ặt cửa sổ, chuẩn bị đầy đủ chất ức chế.
Tôi tưởng như vậy là ổn.
Tối hôm đó, người tôi nóng như th/iêu.
Tôi cầm ống tiêm ức chế đ/âm vào cánh tay.
Tay run lẩy bẩy, không thể giữ vững, rạ/ch một vệt m/áu trên da...
Đúng lúc này, cửa sổ vỡ tan.
Nam Tà đứng giữa đống thủy tinh vỡ, như một sát thủ, toàn thân đen nhẻm, eo quấn dây an toàn, thở gấp, mồ hôi ướt đẫm người, mái tóc đen ngắn rối bù trên trán.
Nhìn thấy ống tiêm trong tay tôi, đồng tử hắn co rút, mở miệng ——
"『Ức chế』, em cho anh dừng tay lại!"
Công kích bằng âm ba.
Ống tiêm trong tay tôi g/ãy lìa, mảnh vỡ văng khắp nơi.
"Nam Tà, mày đi/ên rồi à——" Tôi gào lên tuyệt vọng.
Nam Tà bước những bước dài tới, đầu gối đ/è lên mép giường, cúi đầu nhìn tôi với ánh mắt âm trầm.
Đôi mắt đen kịt không đáy, bên trong như có lửa ch/áy.
"Anh đúng là đi/ên thật. Nguyên Ngân, anh chỉ đợi em chịu không nổi rồi c/ầu x/in anh thôi."
"Không đời nào." Tôi nghiến răng.
Hắn không tin, bắt đầu cởi quần áo.
Áo khoác, quăng xuống đất. Áo phông, gi/ật phăng từ trên đầu xuống. Quần, đ/á sang một bên.
Hắn nhảy điệu vũ gợi cảm ngay trước mặt tôi.
Tôi thừa nhận, thân hình hắn rất đẹp. Một mét chín, cơ bắp mỏng phủ lên khung xươ/ng, eo thon gọn, chân dài. Đường nét cơ bụng mượt mà theo nhịp thở, đường V-line cứ thế kéo dài vào——