Tôi hơi căng thẳng, vô thức nép sau lưng Lục Xuyên.

Nhưng anh kéo tôi ra đứng ngang hàng, ngựk ưỡn thẳng với vẻ kiêu hãnh và tự hào chưa từng thấy.

- Đúng vậy chị Trương ơi! - Anh hồ hởi đáp - Đây là vợ tôi, Hà Vân!

Giọng anh vang rõ, đầy khí thế như tuyên bố với cả thế giới tôi là vật sở hữu của anh. Sự trang trọng ấy khiến trái tim đang thổn thức của tôi lập tức bình yên trở lại.

- Úi chà, cô gái này xinh quá đẹp quá! - Chị Trương nhanh nhảu - Có điều hơi g/ầy, Tiểu Lục sau này phải bồi bổ cho em kỹ vào đấy!

- Tất nhiên rồi! - Lục Xuyên lập tức đáp - Từ nay trong nhà, vợ tôi nói một là tôi không dám nói hai!

Câu nói khiến cả sân vườn bật cười thân thiện. Mọi người thi nhau chào hỏi, Lục Xuyên kiên nhẫn giới thiệu tôi với từng người: Sư phụ Lý ở phân xưởng, dì Vương quản kho... Tôi ngoan ngoãn chào hỏi từng người, cảm nhận rõ sự thân thiện từ họ, khiến niềm tin vào tương lai thêm dạt dào.

Một vòng đi hết, chúng tôi trở thành tâm điểm của cả khu tập thể. Về đến căn phòng nhỏ, đóng cửa lại, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

- Không quen à? - Lục Xuyên nhìn tôi đầy thương cảm.

- Hơi... - Tôi gật đầu.

- Từ từ sẽ quen thôi. - Anh xoa xoa mái tóc tôi - Mọi người đều tốt cả.

- Ừm.

Nhìn ngôi nhà bé nhỏ thuộc về hai chúng tôi, lòng bỗng trào lên ý nghĩ:

- Lục Xuyên.

- Hửm?

- Chúng ta... trang trí lại tổ ấm này nhé?

- Được! - Anh lập tức hào hứng - Em muốn thế nào?

- Em muốn m/ua vài thước vải mới may rèm cửa. Tường trống quá, m/ua vài bức tranh Tết cho rực rỡ. Còn thiếu bình thủy, giá rửa mặt...

Tôi liệt kê từng thứ - những dự định nhỏ bé nhưng chân thực nhất cho tổ ấm tương lai. Lục Xuyên lặng nghe, đôi mắt long lanh. Khi tôi dứt lời, anh ôm chầm lấy tôi.

- Được. - Cằm anh tựa lên đỉnh đầu tôi, giọng đầy vui sướng - Tất cả nghe theo em. Cùng nhau biến ngôi nhà thành nơi em thích nhất.

Tựa đầu vào ngựk anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ ấy, trái tim tôi ngập tràn hạnh phúc. Những ngày tươi đẹp của chúng tôi vừa mới bắt đầu.

17

Theo tục lệ quê tôi, ngày thứ ba sau hôn lễ là lễ lại mặt. Hai chúng tôi đã khắc ghi ngày này từ lâu. Chiều hôm trước, Lục Xuyên đặc biệt xin nghỉ nửa ngày, dắt tôi đến cửa hàng cung tiêu lớn nhất thị trấn.

- Mẹ và em trai thích ăn gì, em cứ thoải mái chọn. - Anh nhét cả xấp tiền phiếu vào tay tôi - Lần đầu về thăm nhà đàng hoàng, không thể sơ sài để gia đình nghĩ mình coi thường.

Tấm lòng ấy khiến tôi ấm áp vô cùng. Tôi không khách sáo, chọn hai cân bánh bông lan ngon nhất, hai cân đường đỏ, một túi kẹo sữa Bạch Thố hiếm có nông thôn cho Hà Đào. Quan trọng nhất là hai thước vải địch khắc lương để may áo mới cho mẹ - thứ vải bà cả đời chưa từng mặc.

Thấy tôi chỉ chọn đồ cho gia đình, Lục Xuyên kéo tôi đến quầy th!t, thoải mái chọn ba cân ba chỉ tươi ngon rồi sang cửa hàng thực phẩm m/ua chai Song Câu Đại Khúc.

- Biếu bố vợ tương lai. - Anh nói - Dù người không còn, lễ không thể thiếu.

Câu nói khiến mắt tôi cay cay. Người đàn ông tinh tế này đã đặt cả gia đình tôi trong tim. Chúng tôi ôm đồ lớn đồ nhỏ trở về, một tay anh xách hết đồ đạc, tay kia nắm ch/ặt tôi. Dưới ánh hoàng hôn, bóng hai người kéo dài lê thê.

Sáng hôm sau, chúng tôi lên đường. Chiếc xe đạp Phượng Hoàng mới tinh lại chở tôi bon bon trên đường. Lục Xuyên đạp xe phía trước, tôi ngồi sau, hàng hóa lủng lẳng ở ghi đông nặng trĩu. Gió đầu thu lùa qua tai mang theo chút se lạnh. Tôi khẽ ôm eo anh, cả người anh bỗng cứng đờ rồi chậm dần nhịp đạp.

- Lạnh à? - Anh hỏi.

- Không. - Tôi áp má vào lưng anh - Thế này ấm hơn.

Tôi cảm nhận lưng anh căng cứng, động tác đạp xe trở nên vụng về. Tôi bật cười khẽ - chồng tôi đúng là người đàn ông thuần khiết đáng yêu. Suốt đường im lặng nhưng trái tim hai đứa chưa bao giờ gần nhau đến thế.

Gần đến đầu làng, chúng tôi gặp vài bà con ra đồng sớm. Nhìn thấy hai đứa, họ sửng sốt rồi bỗng nở nụ cười thân thiện.

- Úi giời Vân và chồng về làng rồi này!

- Vân ơi, lại mặt hả?

Tiếng chào hỏi rôm rả với thái độ tôn trọng và ngưỡng m/ộ chưa từng có. Tôi cười đáp lễ. Lục Xuyên dừng xe mời th/uốc các bậc lớn tuổi quen biết. Đời là thế, khi ta mạnh mẽ, khi ta lấy được chồng tử tế, cả thế giới sẽ đối xử tốt với ta.

Đang dắt xe về nhà, ngang qua cổng nhà mụ mối Vương, tôi trông thấy Lưu Hồng từ xa. Cô ta đang bưng chậu nước bẩn định đổ, nhìn thấy hai chúng tôi liền đá/nh rơi chậu, nước ướt sũng giày mà không hay biết. Lưu Hồng đờ đẫn nhìn những món quà cô ta hằng mơ ước, nhìn Lục Xuyên cẩn thận che chở tôi sợ tôi vấp sỏi, nhìn nụ cười hạnh phúc thật lòng trên môi tôi...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
6 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0