Nữ chính cấp ba yêu sớm với nam chính, Cố Kỳ vừa đ/au lòng vừa làm cảnh giới cho đôi tình nhân đang hôn nhau ngoài hành lang.

Giám thị đi ngang qua đi vệ sinh, hắn nhất quyết không cho ai đi qua, cuối cùng Lâm Thanh Thanh bị mời phụ huynh.

Không có phụ huynh, tôi khoác ba lô nhỏ xin phép giáo viên rồi lên khu trung học đón Cố Kỳ về.

Hắn còn lôi chuyện ơn cục sô cô la ngày xưa ra nói.

Tôi tức gi/ận bỏ tiền m/ua cả xe sô cô la, bắt Cố Kỳ ăn hết.

Không ăn thì tôi bóp hàm nhét vào miệng hắn.

"Thích sô cô la lắm hả? Ăn thế đủ chưa? Không đủ thì tao cho bác sĩ cắm ống thông dạ dày, từ nay khỏi cần ăn cơm, ngày nào tao cũng cho người bơm si rô sô cô la vào người mày."

Cố Kỳ vừa ọe vừa nhai, cuối cùng ôm đùi tôi nức nở: "Em không thích nữa rồi."

"Em không yêu cô ấy nữa, thật mà! Nhưng Lâm Thanh Thanh dù sao cũng là mối tình đầu, con người ai cũng có giai đoạn cai nghiện, chị cho em thêm thời gian."

3

Thời gian cho rồi, anh trai tôi từ nam phụ chung tình tiến hóa thành kẻ hèn nhát.

Lạnh lùng cung phụng mọi yêu cầu của nữ chính.

Hỏi thì bảo không phải yêu, chỉ là thói quen.

Sau này thấy hóa đơn m/ua sắm Lâm Thanh Thanh gửi đến đòi anh tôi thanh toán, tôi suýt đ/ứt mạch m/áu n/ão.

"Cô ta đòi là anh cho? Cô ta bảo anh ăn c*t anh cũng ăn à? Anh không biết từ chối sao?"

Cố Kỳ bĩu môi: "Anh từ chối là cô ấy khóc, lại còn nói gió trên sân thượng lạnh lắm, sống ch*t thế nọ thế kia, lỡ cô ấy ch*t thật thì tội lắm, ảnh hưởng kỳ thi đại học của em thì sao?"

"Anh đã nhờ thầy bói xem, người ta nói trước 18 tuổi em không được thấy m/áu, không sẽ vận đen đủ đường."

Người khác nói thế tôi coi như đùa, nhưng Cố Kỳ nói thì tôi tin.

Bởi hồi nhỏ xem Đầu Bếp Trẻ Tài Ba, tập c/ắt rau suýt ch/ặt đ/ứt ngón tay. Xem Tây Du Ký lại tưởng tượng Đường Tăng sẽ đi ngang nhà mình, sửa soạn hành lý định theo đoàn đi thỉnh kinh.

Thấy hắn thật lòng lo cho tôi, tôi ng/uôi gi/ận lấy chai dầu cá mong bổ n/ão hắn chút.

Cố Kỳ cầm lấy, liếc nét mặt tôi rồi khẽ nói thêm: "Thực ra anh rất tức gi/ận, nên anh đã tuyên bố đoạn tuyệt với Lâm Thanh Thanh trong hội nhóm. Ai ngờ mọi người lại tưởng anh yêu không được nên h/ận, anh trăm miệng khó thanh."

Tay ngứa ngáy, lại muốn đ/á/nh anh trai.

Phải rồi, anh "tức gi/ận" thật đấy, tức đến mức trong tiệc tuyên bố hai người không quen biết, nhiều năm không liên lạc.

Nhưng đỏ mắt làm cái gì? Đây không phải phim ngôn tình.

Kh/ống ch/ế được nước mắt thì đi bệ/nh viện c/ắt tuyến lệ đi!

Tôi mặt lạnh xếp tập đề thi, còn chín mươi lăm ngày nữa là đến kỳ thi đại học, sắp thoát khỏi cái cảnh "cô ấy yêu anh, anh không yêu cô" nhảm nhí này rồi.

Đứa bạn cùng bàn nhờn nhạt không hiểu bị gì, bỏ ngủ nhìn chằm chằm vào tôi.

Tính nhẩm tình tiết, giờ phải là lúc nam chính nhìn ánh nắng chiếu qua cửa sổ rọi lên người tôi, cảm thấy tôi như thiên thần thuần khiết rồi động lòng.

Còn nữ chính ngồi bàn đầu nhìn qua cửa kính thấy nam chính say đắm nhìn tôi, lại thẫn thờ đ/au khổ.

Không chịu nổi, tôi "soạt" đứng dậy kéo rèm, gọi quản gia m/ua hai cây cọ toilet gửi đến trường.

Một cây cho bạn cùng bàn, một cây cho bàn đầu.

"Rảnh mắt lắm thì đi đ/á/nh toilet cho hết rảnh."

Bạn cùng bàn hết thần h/ồn, vội vàng quay mặt đi.

Bàn đầu dù tức gi/ận vì thái độ lạnh nhạt của tôi với "nam thần" nhưng sợ bị ném vào nhà vệ sinh đ/á/nh toilet nên cắn môi im bặt.

Tốt, thế giới yên tĩnh, bắt đầu học.

4

Học cái khỉ khô.

Cái quái gì thế, nữ chính mang bầu bỏ chạy, để nam chính không phát hiện lại định bắt anh tôi giả kết hôn.

Anh tôi là thứ đê tiện đến mức nào hả trời?

Quẳng cặp lên kệ giày, cơn gi/ận không đủ diễn tả cảm xúc hiện tại.

Giờ tôi chỉ muốn hóa thân thành Tiên M/a Ki/ếm, Voldemort hay Chiến Binh Alien, 🔪 xuyên thế giới này.

Lâm Thanh Thanh ngồi trên sofa, một tay xoa bụng, một tay lau nước mắt.

Chẳng nói gì, chỉ phô diễn vẻ ngang bướng thuần khiết đáng thương.

Cố Kỳ đi lại trong phòng khách gãi đầu bứt tai.

Làm cha dượng thì hắn không muốn, nuôi một đứa em gái đã đủ vất vả.

Em gái kém hắn gần mười tuổi, hắn thực sự nuôi Cố Miên Miên như con gái.

Dù lớn lên không được ngoan ngoãn ngọt ngào như mong đợi, mà toàn xỏ xiên đ/ộc địa, nhưng việc nhận con nuôi rõ ràng gây phiền toái cho em gái thì hắn không làm.

Hơn nữa hắn đâu phải loại đê tiện.

Nhưng mà Lâm Thanh Thanh cũng tội nghiệp, năm xưa từng tặng hắn cục sô cô la khi hắn suýt ngất.

"Cố Kỳ, ngay cả anh cũng không muốn giúp em sao? Em tưởng... tưởng rằng ít nhất trên đời này có một người hiểu em."

Lâm Thanh Thanh đứng dậy trong nước mắt, thân hình g/ầy guộc lảo đảo, như sắp ngất.

Cô ta cười khổ, xoa bụng tỏ vẻ quyết tâm.

"Thôi vậy, dù giờ em không có tiền, có lẽ cũng không phải người mẹ tốt, nhưng đã mang th/ai bé rồi, vì con dù có đi ăn xin em cũng không bỏ cuộc."

Bà vĩ đại lắm, đứa bé biết tương lai phải đi ăn mày cùng mẹ chắc tự 🔪 tại chỗ.

Không hứng xem bi kịch sến súa, nhớ lại thông tin điều tra trước đó, tôi lấy điện thoại gọi một số lạ.

"Alo, Lục Tranh phải không? Vợ anh có bầu con anh rồi, giờ đang nhà tôi ép anh trai tôi kết hôn giả, xử lý thế nào anh tự lo đi."

Lời vừa dứt, cả phòng im phăng phắc.

Lâm Thanh Thanh ngừng khóc, há hốc miệng kinh ngạc, như không ngờ sự tình lại xử lý thế này.

Cố Kỳ và Lục Tranh vốn không ưa nhau vì Lâm Thanh Thanh, giờ cũng tròn mắt.

Nhưng liên quan gì đến tôi? Tôi sao phải giữ bí mật cho cô ta? Sau này họ làm lành lại, lại trách anh tôi nhiều chuyện.

Con đâu phải của anh tôi, không có nghĩa vụ nuôi hộ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
3 Hận Tôi Đi Chương 15
6 Lừa Đảo Chương 19
7 Vãn Bạc Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm