Vốn định để cô bé ở nhà.

Nhưng vừa thấy tôi chuẩn bị ra khỏi cửa, cô bé liền ôm ch/ặt lấy chân tôi không buông.

Đôi tai cụp xuống, ánh mắt đáng thương nhìn tôi không chớp.

"Mẹ không cần Tiểu Cửu nữa sao?"

Không đâu, mẹ phải đi làm thôi.

Dù trời có sập cũng phải chấm công.

Sau khi Tiểu Cửu hứa sẽ giấu kỹ đôi tai và cái đuôi, tôi đành mềm lòng dẫn theo cô bé.

Bước vào trường, có vài đứa trẻ chạy đến chào hỏi.

"Mẹ Tô buổi sáng tốt lành ạ~"

Tôi cười đáp lời.

Tiểu Cửu đứng bên quan sát một lúc, bỗng phùng má gi/ận dỗi hỏi:

"Mẹ ơi, tại sao chúng nó cũng gọi mẹ là mẹ?"

Tôi sững người, cúi xuống giải thích:

"Chúng là các bạn nhỏ trong trường mẫu giáo."

Với những đứa trẻ vừa rời xa gia đình, bước vào môi trường tập thể, việc gọi cô giáo là "mẹ" giúp chúng giảm bớt lo âu xa cách, thích nghi với môi trường mới.

Lớp nhỏ đều gọi như vậy.

Khi đã quen sau một hai năm, chúng sẽ đổi sang gọi "cô giáo".

Tiểu Cửu miễn cưỡng chấp nhận giải thích này, nhưng vẫn phúng phính má.

Buổi chiều khi chơi trò chơi, tôi dẫn các bé chơi "Sói xám, sói xám, mấy giờ rồi?".

"Sói xám, sói xám, mấy giờ rồi?"

"Một giờ."

"Sói xám, sói xám, mấy giờ rồi?"

"Hai giờ."

Khi đếm đến mười hai giờ, tôi bất ngờ quay người.

Tất cả trẻ con đều chạy về vùng an toàn.

Trừ Tiểu Cửu.

Cô bé đứng thẳng tắp tại chỗ, dang rộng tay nở nụ cười tươi rói:

"Mẹ tìm thấy con rồi!"

Những đứa trẻ khác há hốc mồm.

Không phải! Trò này không chơi thế này!

Phải ngồi xuống trốn để sói không bắt được chứ!

Tiểu Cửu mặc kệ, lao vào lòng tôi dụi dụi má.

Có bé phụng phịu:

"Tiểu Cửu ăn gian!"

Cô nhóc cáo trong lòng tôi cười khúc khích, suýt nữa để lộ cái đuôi vẫy lên trời.

Tôi khẽ nhắc nhở:

"Giấu kỹ vào."

Tiểu Cửu đắc ý ôm cổ tôi, hôn một cái chụt như tuyên bố chủ quyền:

"Con biết rồi, mẹ ạ."

5

Tôi chẳng còn tâm trạng nghĩ về con hồ ly trong mộng nữa.

Một vấn đề đ/au đầu hơn đã xuất hiện.

Tiểu Tinh trở lại.

Cậu bé này trước đây bị ốm, đã xin nghỉ nửa tháng.

Nửa tháng đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong công việc của tôi.

Vì mẹ Tiểu Tinh cuối cùng đã ngừng khiếu nại.

Từ ngày Tiểu Tinh vào trường, mẹ cậu đã gây cho tôi vô số rắc rối.

Tiểu Tinh ăn chậm.

Tiểu Tinh bị muỗi đ/ốt sưng một nốt.

Tiểu Tinh không kết bạn được ở trường.

Chỉ một học kỳ, tôi bị khiếu nại vô số lần.

Chồng bà ta là tổng giám đốc tập đoàn lớn nhất thành phố.

Hiệu trưởng không dám đắc tội, đành bảo tôi nhẫn nhịn.

Ki/ếm tiền khó, đành phải nhịn.

Tôi thở dài nhìn Tiểu Tinh ngồi thu lu một góc.

Khác với người mẹ mạnh mẽ và gay gắt, Tiểu Tinh là đứa trẻ sống nội tâm.

Luôn cúi đầu im lặng.

Khi chơi đồ chơi, có bạn đến gần là cậu lặng lẽ bỏ đi.

...

Nhưng hôm nay dường như khác.

Mấy ngày qua, Tiểu Cửu đã trở thành "đại ca" của lớp Đậu Nhỏ.

Cô bé rất tò mò về "con người nhỏ" mới này.

Bất kể Tiểu Tinh có phản ứng hay không, cô bé cứ ngồi xổm trước mặt cậu, chống cằm quan sát gần.

Tiểu Cửu líu lo cả buổi, Tiểu Tinh vẫn cúi gằm mặt im thin thít.

Đến khi Tiểu Cửu nói đã đời, cô bé móc từ túi ra một viên kẹo:

"Nè, cho cậu này."

"Đây là phần thưởng vì đã nghe tớ nói chuyện."

Nói rồi, cô bé vỗ đùi đầy phong độ, đi tìm bạn khác chơi.

Tiểu Tinh ngồi trong góc, cúi đầu bất động.

Mãi lâu sau, tôi thấy cậu lén cất viên kẹo vào túi.

Đến giờ tan học, từng đứa trẻ được phụ huynh đón về.

Trước khi được bảo mẫu đón đi, Tiểu Tinh bất ngờ bước đến chỗ tôi:

"Cô Tô ơi."

Cậu móc viên kẹo từ túi đưa cho tôi:

"Cái này... trả lại cho Tiểu Cửu."

Tôi không hỏi gì thêm, nhận lấy viên kẹo.

Cậu khẽ nói cảm ơn, do dự giây lát rồi hỏi:

"Ngày mai... Tiểu Cửu có đến không?"

Tôi sững người.

Tiểu Cửu từ sau lưtôi thò đầu ra cười híp mắt:

"Cậu cười đi, tớ sẽ nói cho cậu biết ngày mai có đến không~"

6

Ngày hội phụ huynh của trường mẫu giáo đã đến.

Sáng hôm đó vừa tỉnh dậy, Tiểu Cửu bảo cô bé cảm nhận được bố.

Tôi gi/ật mình.

Con hồ ly trong mộng cuối cùng cũng tìm đến?

Tiểu Cửu hôm nay tâm trạng rất tốt, đem tin này khoe với khán giả trung thành nhất của mình - Tiểu Tinh:

"Tớ nói cho cậu biết nhé, hôm nay bố tớ đến đấy."

"Bố tớ siêu lợi hại!"

Tiểu Cửu vênh mặt tự hào:

"Bố ấy có chín..."

Cô bé bỗng bịt miệng.

Ch*t rồi, lỡ lời!

Bộ n/ão cáo con chạy hết tốc độ:

"...cái chân."

Nghe càng rùng rợn hơn.

Khóe môi Tiểu Tinh khẽ nhếch.

Rất nhẹ.

Nhưng không qua được mắt cáo nhỏ.

"Cậu cười rồi hả?"

Tiểu Cửu dí sát mặt vào.

Tiểu Tinh quay mặt đi.

Tiểu Cửu không buông tha, tiếp tục dí theo.

Tiểu Tinh né trái, cô bé vặn sang trái.

Tiểu Tinh né phải, cô bé nghiêng sang phải.

Tiểu Tinh cúi gằm mặt xuống.

Cô bé liền ngồi xổm, thò đầu từ dưới nhìn lên:

"Này, thật sự cười rồi đúng không?"

Tiểu Tinh trốn không nổi, đứng xoay tròn như chong chóng.

Lúc cô lao công vào quét dọn, chứng kiến cảnh tượng này liền thốt lên:

"Ôi giời! Hôm nay Tiểu Tinh hoạt bát thế!"

Tôi: "..."

Ba giờ chiều, phụ huynh lần lượt đến.

May mắn là mẹ Tiểu Tinh không xuất hiện.

Mọi việc diễn ra suôn sẻ.

Bọn trẻ ca hát, vẽ tranh, chơi trò chơi.

Phụ huynh ngồi hàng sau chụp ảnh, vỗ tay.

Không khí rất vui vẻ.

Đến giờ hoạt động tự do, bọn trẻ tản ra chơi đồ chơi.

Riêng Tiểu Cửu không tham gia.

Cô bé lén ngồi xổm trước cửa.

Tiểu Tinh do dự một chút, rồi cũng đến ngồi xổm cạnh đó.

Nhìn hai cái đầu nhỏ xíu ngồi lúi húi, đầu tôi đ/au nhức.

"Sao thế?"

Tiểu Cửu hạ giọng thần bí:

"Tớ đang đợi bố."

Đúng lúc đó, hành lang vang lên tiếng giày cao gót.

Mẹ Tiểu Tinh đã đến.

7

Bà ta đến để hạch hỏi.

Vừa bước vào đã quẳng vỏ kẹo lên bàn:

"Cô giáo Tô, cô giải thích xem đây là gì?"

"Giúp việc nhà tôi giặt đồ phát hiện thứ này trong túi con trai tôi."

Không khí đóng băng.

Tiểu Cửu giơ tay:

"Dạ thưa cô, cháu cho Tiểu Tinh ạ."

Mẹ Tiểu Tinh quay sang nhìn cô bé, gương mặt lạnh lùng:

"Ai cho phép cháu đưa thứ này cho con trai cô?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
2 Hận Tôi Đi Chương 15
10 Không thể tin nổi Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sống Lại, Điều Duy Nhất Tôi Muốn Làm Là Được Gần Anh Ấy

Tôi sống lại rồi, quay về đúng ngày tôi tỏ tình với Cố Tu Trúc. Giữa tiếng reo hò ầm ĩ chói tai, anh ta nhìn tôi đang khóc đến sưng húp cả mắt, giọng điệu lạnh lùng như băng giá Siberia. "Tô Vãn Tinh, dùng cái cách gây chú ý lố bịch này, cô thấy có ý nghĩa không?" Dứt lời, anh ta đã quay đầu sang, ánh mắt rơi xuống Tần Ngữ Phi đang duyên dáng đứng bên cạnh, lập tức dịu dàng như nước mùa xuân. "Ngữ Phi, cậu đợi tớ một lát, tớ xử lý xong phiền phức này sẽ đến ngay." Anh ta quay lại nhìn tôi, mày chau lại đầy vẻ mất kiên nhẫn và dạy dỗ. "Cô không thể học tập Ngữ Phi người ta, trầm tính một chút à? Có thời gian thì đọc thêm sách, nâng cao nội tâm, đừng có cả ngày trong đầu chỉ toàn mấy chuyện yêu đương vớ vẩn..." Tôi phiền ch//ết đi được. Thật đấy. Cái miệng lải nhải không ngừng của anh ta, như một con ruồi ph//iền phức, cứ vo ve bên tai, còn che mất tầm nhìn của tôi nữa. Tôi đột ngột đẩy mạnh anh ta ra, dùng hết sức bình sinh, lao về phía góc kh//uất bị đám đông lãng quên sau lưng anh ta, bổ nhào vào một vòng tay nóng rực và rắn rỏi. "Chồng ơi..." Tôi ôm ch//ặt người trong lòng, bao nhiêu t//ủi h//ờn và nhớ nhung dồn nén suốt hai kiếp, ngay khoảnh khắc này vỡ òa thành nước mắt, kh//óc đến x//é lòng. Văn Dã mười tám tuổi vẫn còn sống, mùi hương nắng mai trên người cậu ấy không còn lẫn với mùi khói đặc và than ch//áy nữa. Tốt quá rồi, mọi thứ... vẫn còn kịp.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
0