Con mèo nằm cạnh gối tôi nhào nặn. Tiếng gừ gừ khoan khoái vang lên.

Tôi không hiểu nhưng thấy có lý.

“Sao con mèo này cứ kêu suốt thế?”

Tiểu Cửu im lặng một giây đầy ám muội.

Rồi ân cần phiên dịch hộ.

“Mẹ ơi, nó bảo: ‘Người ơi, vuốt vuốt con đi!’”

...À thì ra là vậy.

Tôi đưa tay xoa đầu mèo.

Cũng... khá là êm ái.

Trong góc mắt,

Kỳ Ninh đi ngang phòng ngủ, mặt lạnh như tiền.

Sáng hôm sau.

Bên gối thêm một con cáo lông xù.

Bộ lông cam rực, bụng trắng muốt.

Tôi còn ngái ngủ, tưởng là Tiểu Cửu.

Vô thức ôm vào lòng.

Đến khi Tiểu Cửu đứng trước cửa phòng.

“Mẹ ơi, ba biến mất rồi—”

Giọng nói đột ngột tắt lịm.

Tiểu Cửu: “Chà.”

Tôi cúi nhìn con cáo trong ngựk.

“Kỳ Ninh.”

Con cáo mới thong thả mở mắt.

Thấy mình đang ở trên giường tôi.

Cất giọng trầm “À” một tiếng.

“Xin lỗi, tôi mộng du.”

Mèo vàng dưới đất gào thét sốt ruột.

Tiểu Cửu mở hai hộp pate mới dỗ được.

Kỳ Ninh vẫn thỉnh thoảng mộng du.

Tôi lén quan sát một thời gian.

Phát hiện hắn luôn bò đến lúc nửa đêm.

Hất mèo vàng khỏi giường, chiếm chỗ.

Rồi lại biến mất trước bình minh.

Tôi giả vờ không biết.

Khi hóa cáo... Kỳ Ninh vuốt cũng khá thích.

Cho đến một sáng nọ.

Tôi mơ màng tỉnh giấc.

Phát hiện trên giường không phải cáo lông xù.

Kỳ Ninh ôm tôi, cằm gác lên vai, nhịp thở đều đặn.

Chín chiếc đuôi quấn quanh eo và chân tôi.

Thảo nào đêm nào cũng thấy nóng...

Tôi khẽ cựa mình, không thoát được.

Người sau lưng động đậy, siết ch/ặt hơn.

Hắn thì thầm.

“Đừng bỏ tôi.”

Khi Kỳ Ninh tỉnh lại.

Cuối cùng cũng phát hiện mình đã hóa người, còn đang ôm tôi.

Ánh mắt chạm nhau, Kỳ Ninh đờ đẫn.

Lập tức lộ vẻ hoảng lo/ạn.

“Xin lỗi, tôi...”

Con cáo này hoàn toàn đơ cứng.

“Tôi...” mãi không tìm được lý do.

Tôi thở dài, đưa cho hắn cái thang.

“Dậy đi, phải đưa Tiểu Cửu đến trường rồi.”

Theo hiểu biết của tôi về cáo này.

Lần này, không phải tiểu kế.

Là lật thuyền thật rồi.

12

Từ đó về sau.

Tôi bắt đầu tránh mặt Kỳ Ninh.

Tôi... không nhìn rõ trái tim mình nữa.

Nhận ra sự xa cách của tôi.

Kỳ Ninh cũng rút lui.

Không còn nửa đêm hóa cáo, trèo lên giường tôi.

Hắn trở nên xa lạ và kìm nén.

Như ngày đầu mới đến.

Lẽ ra tôi phải thở phào.

Vậy mà mất ngủ mấy đêm liền.

Đêm đó.

Đang thẫn thờ trong bóng tối.

Cửa phòng khẽ gõ.

Tôi gi/ật mình, ngồi dậy.

“Sao thế?”

Kỳ Ninh kẹp gối dưới nách.

Bồng Tiểu Cửu đang ngái ngủ.

“Tiểu Cửu gặp á/c mộng. Cứ gọi mẹ mãi.”

Tiểu Cửu mơ màng giơ tay.

“Mẹ ôm.”

Trái tim tôi chùng xuống.

Đưa tay đón lấy cáo con.

Kỳ Ninh vẫn đứng ngoài cửa.

Tôi hỏi bằng ánh mắt.

Kỳ Ninh thận trọng dò hỏi.

“Tôi... có thể ở lại không?”

“Sợ Tiểu Cửu ngủ không yên, làm phiền cô.”

Tôi im lặng giây lát.

Dịch sang bên kia giường.

...

Đêm nay gặp á/c mộng.

Hình như không phải Tiểu Cửu.

Con bé ngủ say sưa.

Còn tôi và Kỳ Ninh nằm hai bên.

Cùng thức trắng.

Im lặng chảy trôi trong đêm.

Tôi nhắm mắt, khẽ hỏi.

“Kỳ Ninh, rốt cuộc tôi ch*t thế nào?”

Rất lâu sau.

Lâu đến mức tôi tưởng hắn đã ngủ.

Giọng hắn đầy ám ảnh.

“Tôi sẽ không để cô ch*t.”

Giống như trong mơ.

Tôi không đáp.

“Tôi sẽ không làm hại cô.”

Giọng hắn rất thấp.

Mang theo chút van nài thảm thiết.

“Xin đừng sợ tôi, tiểu thư.”

13

Kỳ nghỉ hè của Tiểu Cửu bắt đầu.

Một ngày nọ.

Tiểu Cửu đang xếp gỗ trong phòng khách.

Vừa háo hức nói muốn đi công viên.

Phút sau đã ngã quỵ.

“Kỳ Ninh!” Tôi hét.

Hắn từ bếp lao ra.

Thấy tình cảnh Tiểu Cửu.

Sắc mặt biến sắc.

Hắn quỳ xuống.

Đặt tay lên đỉnh đầu Tiểu Cửu.

Như đang cảm ứng điều gì.

Rồi tôi thấy.

Sau lưng Tiểu Cửu, có hai chiếc đuôi.

Ngoài cửa sổ bỗng tối sầm.

Chớt tím ngắt cuồn cuộn trong mây đen.

Khoảnh khắc ấy.

Trong đầu tôi chợt hiện lên hình ảnh.

Tôi đã thấy cảnh này rồi.

Từ rất rất lâu, trong ký ức đã quên lãng.

Đó là khi Kỳ Ninh tu luyện đuôi thứ chín.

Chớt tím hôm ấy, một tiếng kinh hãi hơn một.

Cả ngọn núi rung chuyển.

Tôi co ro trong hang đ/á.

Nhớ Kỳ Ninh, sợ đến r/un r/ẩy.

Cửu vĩ hồ mỗi lần tu luyện thêm đuôi.

Phải chịu một lần lôi kiếp.

Nặng thì mất mạng.

Nên đây là lôi kiếp đuôi thứ hai của Tiểu Cửu.

“Tiểu Cửu, trốn trong phòng ngủ với mẹ.”

Giọng Kỳ Ninh kéo tôi về thực tại.

“Dù nghe thấy gì cũng đừng ra.”

Tiểu Cửu không chịu.

“Con không sợ.”

Kỳ Ninh xoa đầu con bé.

Giọng dịu dàng.

“Nhớ không? Ba đã nói sẽ bảo vệ Tiểu Cửu.”

Tiểu Cửu rơi lệ.

“Nhưng ba sẽ bị thương...”

“Không sao.”

Kỳ Ninh khẽ cười.

“Chỉ cần ba còn sống, sẽ không để con tự chịu lôi kiếp.”

...

Không biết bao lâu.

Sấm sét cuối cùng ngừng hẳn.

Kỳ Ninh gục trên ban công, người đầy m/áu.

Hắn suýt không giữ được hình người.

Nhưng nghe tiếng bước chân tôi.

Vẫn gắng mở mắt.

Mỉm cười với tôi.

“Đừng sợ, có tôi đây.”

Y như năm nào.

Tiểu Cửu đỏ mắt xoa đầu ba.

Bỗng ngẩng lên nhìn ra cửa.

“Mẹ ơi, trưởng lão đến rồi.”

Ở đó đứng mấy cụ già cổ phục.

Dáng thanh tú, râu tóc bạc phơ.

Họ nói, Tiểu Cửu là vương tương lai của tộc hồ.

Phải đưa về yêu giới bế quan tu luyện, ổn định nguyên thần.

Còn Kỳ Ninh, phụ thân của vị vương tương lai.

Hắn trọng thương.

Cũng phải đưa về dưỡng thương.

Tôi không đáp.

Vô thức siết ch/ặt Tiểu Cửu.

Tiểu Cửu áp vào cổ tôi, thì thầm.

“Phải đi thôi.”

Khóe mắt Tiểu Cửu đỏ hoe, nhưng con bé không khóc.

“Tiểu Cửu phải mạnh lên, mới bảo vệ được ba mẹ.”

14

Trưởng lão đưa Tiểu Cửu và Kỳ Ninh đi.

Trước khi đi, Tiểu Cửu ôm cổ tôi.

Hứa với tôi.

“Mẹ ơi, chúng con sẽ về ngay.”

Không có hai cha con cáo.

Cuộc sống tôi như trở lại thuở ban đầu.

Một mình đi làm, nấu ăn, đi dạo... làm mọi việc.

Nếu không có con mèo vàng Tiểu Cửu nhặt về.

Có lẽ tôi đã nghĩ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
6 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0