Tất cả các bạn nhỏ đều bỏ phiếu cho tôi.
Chỉ đến lúc đó tôi mới chợt nhận ra.
Không biết từ lúc nào, tôi đã vượt qua những tổn thương năm xưa, học được cách yêu thương.
16
Tôi tỉnh dậy từ giấc mộng dài.
Chẳng biết bây giờ là khi nào.
Mơ màng, mùi hương thoang thoảng bên mũi.
Trong lòng có thứ gì lông xù, ấm áp và mềm mại.
Tôi mở mắt.
Gặp ánh mắt Kỳ Ninh.
Long lanh như ngọc.
Vẫn giống như thuở xa xưa ấy.
Chú cáo hát bên bờ nước năm nào.
Anh ấy đã trở về rồi...
Ngôi miếu ấy quả thật rất linh nghiệm.
"Em vừa nằm mơ."
Tôi khàn giọng nói.
"Em mơ thấy anh chờ em rất lâu, rất lâu."
Kỳ Ninh khẽ cười.
"Không phải mơ đâu."
"Anh đợi được em... em cũng đợi được anh rồi."
Dưới chăn có gì cựa quậy.
Một cái đầu nhỏ chui ra.
Tiểu Cửu tóc rối bù, đôi tai vẫy vẫy.
Nó dụi mắt.
Nhìn thấy tôi, mắt sáng rực.
Cả người vui mừng chui vào lòng tôi.
"Mẹ ơi! Con về rồi!"
Rồi bỗng nhận ra.
Trong lòng tôi hơi chật.
Ánh mắt nhìn xuống.
Thấy bố nó đang hiện nguyên hình nằm cuộn trong lòng tôi.
"..."
Nó kéo dài giọng "Ê".
"Ba x/ấu hổ quá."
Tai Kỳ Ninh khẽ động.
Không thèm để ý.
Cái đuôi quấn ch/ặt hơn quanh eo tôi.
Tiểu Cửu tức gi/ận cắn anh.
"Ba ơi, ba đã là người lớn rồi."
"Không được tranh mẹ với con!"
Giọng Kỳ Ninh lười biếng.
"Ba đâu có tranh."
"Vậy sao ba lại nằm trong lòng mẹ?"
"Ba tới trước."
Tiểu Cửu tròn mắt.
Nhìn anh đầy khó tin.
"Rõ ràng là con tới trước, ba ăn gian!"
"Không có."
"Có!
"Không."
Hai cha con cáo cãi nhau như cái máy hát hơn chục hiệp.
Chẳng ai chịu thua ai.
Hai đôi mắt cùng nhìn về phía tôi.
Một đôi long lanh, một đôi lấp lánh.
Đều chờ tôi phân xử.
Tôi: "..."
Đầu đột nhiên đ/au nhức.
Đây là đâu?
Lại bắt đầu đi làm rồi sao?
17
Tôi thực sự lại bắt đầu đi làm.
Học kỳ mùa thu bắt đầu.
Lớp Đậu Nhỏ thành lớp Đậu Vừa.
Một kỳ nghỉ hè không gặp.
Bọn trẻ đã cao hơn chút.
Mấy đứa nghịch ngợm thấy tôi liền chạy tới gọi Mẹ Tô.
Tôi cúi xuống, ôm từng đứa.
Trong lòng trống trải.
Tiểu Cửu lại về giới yêu bế quan tu luyện.
Tôi đứng trước cửa lớp.
Nhìn thấy mẹ Tiểu Tinh dắt con tới.
Một mùa hè không gặp.
Tiểu Tinh g/ầy đi.
Mẹ Tiểu Tinh nhìn thấy tôi.
Ánh mắt lảng tránh.
"Cô Tô."
Cô ấy khẽ chào.
"Chào buổi sáng." Tôi gật đầu, nhìn Tiểu Tinh.
"Tiểu Tinh, chào buổi sáng."
Tiểu Tinh liếc nhìn vào lớp.
Cúi đầu không nói.
Tuần đầu khai giảng, trạng thái Tiểu Tinh rất tệ.
Khi ăn cơm, gắp vài miếng rồi ngồi im.
Chơi trò chơi, ngồi một góc chẳng thèm để ý ai.
Cô lao công thắc mắc.
"Đứa bé này sao thế? Học kỳ trước không phải đã khá hơn rồi sao?"
Tôi không nói gì.
Tan học thứ Sáu, mẹ Tiểu Tinh tìm tôi.
Vẻ mặt ngượng ngùng.
"Cô Tô ơi, nói chuyện chút được không?"
Tôi gật đầu.
Cùng cô ấy ra hành lang.
"Tiểu Tinh không chịu ăn, tối cũng không ngủ, cứ hỏi mãi khi nào Tiểu Cửu đi học."
Giọng cô nghẹn lại.
"Tôi biết cháu nhớ Tiểu Cửu... có phải tại tôi trước kia thế nên Tiểu Cửu mới không đến?"
Cô ngẩng lên nhìn tôi, mắt đỏ hoe.
"Xin lỗi, một lần nữa xin lỗi cô và Tiểu Cửu."
"Tôi chỉ biết cho cháu thứ tốt nhất, chưa từng nghĩ cháu muốn gì. Tôi thật là một người mẹ thất bại."
Người phụ nữ trước đây khó tính và cứng rắn.
Giờ đây hoàn toàn khác.
Thời gian đã phân định rất nhiều thứ.
Thế nào là kiểm soát, thế nào là tôn trọng và yêu thương.
"Tiểu Cửu không đi học không phải vì cô. Cháu có việc riêng phải làm."
Tôi bình tĩnh nói.
"Là một giáo viên, tôi chấp nhận lời xin lỗi của cô."
"Nhưng tôi không thể thay Tiểu Cửu trả lời."
"Những lời này, cô có thể đợi cháu về rồi nói."
18
Tiểu Cửu về nhà vào mùa xuân năm sau.
Nửa năm không gặp.
Tiểu Cửu tu luyện thành ba cái đuôi.
Cháu cao hơn, cũng khỏe khoắn hơn.
Nhìn thấy chúng tôi, mắt cười như trăng khuyết.
"Ba mẹ ơi!"
Cháu lao vào lòng tôi.
Âu yếm dụi mặt tôi.
"Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm."
Tôi xót xa ôm con.
"Về rồi, con yêu."
Tiểu Cửu nằm trong lòng tôi một lúc.
Quay sang Kỳ Ninh.
Khoe khoang đắc ý.
"Ba ơi, con có ba đuôi rồi nè!"
Kỳ Ninh cúi nhìn Tiểu Cửu.
Rồi bế cháu lên ngang tầm mắt, nhìn kỹ.
Tiểu Cửu lơ lửng giữa không trung, ba cái đuôi vẫy qua vẫy lại.
"Ba làm gì thế!"
Kỳ Ninh mặt lạnh như tiền.
"G/ầy rồi."
Tiểu Cửu chớp mắt.
"Đâu có! Ngày nào con cũng ăn nhiều lắm!"
Kỳ Ninh quả quyết.
"G/ầy, cằm đã nhọn rồi."
Tiểu Cửu nhìn anh, không nói.
Kỳ Ninh hỏi khẽ.
"Đói không?"
Tiểu Cửu ngẩn ra.
Nghiêm túc gật đầu.
"Đói lắm, muốn ăn sườn chua ngọt, trứng xào cà chua, cánh gà sốt cola, thịt kho tàu, sườn cừu nướng..."
Kỳ Ninh cuối cùng đặt con xuống.
"Đợi đấy."
Thấy Kỳ Ninh vào bếp.
Tiểu Cửu nép vào người tôi.
Giọng nhỏ xíu.
"Mẹ ơi, hình như ba khóc đó."
Nó chống cằm ra vẻ người lớn, kết luận.
"Ba là đồ hay khóc."
Tôi gật đầu.
"Mẹ cũng thấy thế."
Trong bếp vang lên tiếng ho khẽ.
Tiểu Cửu cười toe toét hôn tôi.
"Mẹ con mình đồng quan điểm!"
Mèo mun bị đ/á/nh thức.
Vươn vai, đi lại cọ chân Tiểu Cửu.
Tiểu Cửu ôm chắc nó.
"Tiểu Mun, có nhớ ta không?"
Mèo mun "meo".
Tiểu Cửu cười lớn.
"Ta cũng nhớ ngươi lắm!"
...
Nắng trưa nhẹ ấm.
Tiểu Cửu hóa cáo nhỏ nằm cuộn trong lòng tôi ngủ.
Một cục lông màu cam.
Lông ấm nóng dưới nắng.
Trong bếp tỏa hương cơm thơm phức.
Mũi Tiểu Cửu khẽ động.
Thoải mái lật người.
Bốn chân nhỏ quẫy trong không trung.
Như đang chạy trong mơ.
Tôi cúi gần, nghe thấy lời nói mớ.
"Xiên thịt cừu... thơm quá... mẹ m/ua cho..."