Nhưng mẹ tôi lại lợi dụng tình thương của họ, lừa họ ký hợp đồng có vấn đề. Tất cả chỉ vì thứ gọi là tình yêu. Bà đã hại chính cha mẹ ruột thịt - những người yêu thương bà hết mực - đến cảnh nhà tan cửa nát. Thế mà bà vẫn có thể giẫm lên xươ/ng m/áu của song thân, an nhiên hưởng thụ mọi thứ. Thứ tình yêu của họ thật đ/áng s/ợ.
Tống Đình cuối cùng đã không vượt qua được bảy ngày. Một ngày trước lễ tang lão gia Tống, tin đồn về việc ly hôn của hắn đã lan truyền khắp nơi. Trong linh đường, Tống Đình mặt mày tiều tụy. Đôi mắt hắn đỏ ngầu vì những sợi tơ m/áu, cằm mọc đầy râu xồm xoàm. Khác xa hình ảnh phong độ ngày trước.
Khi thấy ánh mắt tôi hướng về phía mình, hắn khựng lại. Đôi mắt ấy bỗng trào lên thứ tình cảm sâu đậm kỳ quái. Tôi nhíu mày, vội vàng quay đi.
Hôm nay là ngày lão gia Tống được đưa tiễn. Rất nhiều nhân vật trong giới thương trường đã đến. Những vị tổng giám đốc từng không coi tôi ra gì giờ đây chen chúc tìm cách bắt chuyện. Tôi mỉm cười gật đầu, thái độ không nóng không lạnh.
Đúng lúc tôi sắp mất kiên nhẫn thì bất ngờ nhìn thấy bóng dáng Hạ Tuấn trong đám đông. Vài ngày không gặp, người anh trai này của tôi hồi phục khá tốt. Chỉ là để che vết thương, hắn đeo thêm đôi găng tay. Trông chẳng khác gì tài xế của nhà nào.
Hắn đảo mắt nhìn quanh đám đông rồi cuối cùng dừng lại ở Tống Tranh Tự. Không biết hai người nói gì mà khuôn mặt hắn nở nụ cười như hoa cúc. Tôi nhướng mày, lặng lẽ vòng qua đám đông tiến lại gần.
"Anh, nói gì mà vui thế?"
Hạ Tuấn gi/ật nảy mình vì tiếng động đột ngột, khi nhìn thấy tôi thì mặt mày xanh mét. "Con nhóc ch*t ti/ệt, liên quan gì đến mày!"
Tôi mỉm cười, dĩ nhiên là có liên quan rồi. Hắn đang lén lấy tập đoàn Hạ thị hỗ trợ Tống Tranh Tự, làm sao không liên quan đến người nắm quyền như tôi được?
Tôi áp sát tai hắn, nói những lời chỉ hai chúng tôi nghe được: "Anh à, nếu còn muốn giữ bàn tay này thì đừng có tự tìm đường ch*t."
Cơ thể Hạ Tuấn run lên, vô thức giấu tay ra sau lưng. Làm xong việc đó, tôi quay sang Tống Tranh Tự cười nhạt: "Thất lễ."
Trước lợi ích khổng lồ, tất cả mọi người đều muốn chia phần. Bố tôi và anh trai tôi cũng không ngoại lệ. Họ muốn dựa vào gia tộc Tống để lật ngược thế cờ, đoạt lại những thứ đã bị tôi cư/ớp mất. Tiếc thay, họ đã chọn nhầm người.
Trong cuộc chiến tranh đoạt quyền lực này, kẻ chiến thắng cuối cùng tuyệt đối không phải Tống Tranh Tự.
12
Tống Đình và Tống Tranh Tự công khai đối đầu trong tập đoàn. Hai thế lực thi nhau trổ tài. Hôm nay anh hại tôi, ngày mai tôi chơi anh. Cũng có không ít người khôn ngoan giữ mình không đứng phe nào. Nhưng trong một tập đoàn với hai thế lực, dù có giữ mình đến đâu cũng bị vạ lây.
Sau khi liên tiếp mất mấy dự án, nhiều người đã bắt đầu càu nhàu. Đã gây chuyện đến mức này thì dù ai kế thừa Tống thị, tập đoàn cũng bị tổn thương nặng nề. Nhưng rốt cuộc vẫn phải có kết quả.
Theo tình hình hiện tại, thế lực của Tống Tranh Tự đã vượt qua Tống Đình.
Trước khi cuộc nội chiến này kết thúc, Tống Đình đã tìm đến tôi.
Hắn mặc bộ vest bảnh bao, ôm trong tay bó hồng trắng lớn. Khi nhìn thấy tôi, hắn nở nụ cười tự cho là điển trai.
"Cẩn Nhi, dạo này em có khỏe không?"
Tôi không nhịn được nhíu mày. Tống Đình tuy chẳng ra gì nhưng trước đây nhan sắc cũng khá. Thời đỉnh cao còn có thể sánh ngang nam minh tinh đương đại. Nhưng giờ hắn đã ngoài ba mươi. Mỗi khi cười, đuôi mắt hằn vài nếp nhăn. Có lẽ vì bon chen nội bộ mệt mỏi, không có thời gian dưỡng da. Dưới mắt hắn còn thâm quầng, cả khuôn mặt chảy xệ thảm hại. Thậm chí cằm còn nổi vài nốt mụn.
Bó hồng trắng trong tay hắn đẹp thật đấy. Chỉ tiếc nó càng làm lộ rõ sự x/ấu xí của hắn.
"Cẩn Nhi, anh hối h/ận rồi."
Lông mày tôi nhíu sâu hơn. Cảm giác buồn nôn khó tả lan khắp người. Đây là định dùng mỹ nam kế sao? Tôn Tử binh pháp tôi cũng từng đọc. Nhưng trong đó làm gì có kế sách nào là mỹ nam kế chứ?
"Sau khi chia tay em, anh mới phát hiện ra mình đã yêu em từ lâu. Ông nội đi rồi, anh không thể không có em nữa. Cẩn Nhi, em yên tâm, anh đã c/ắt đ/ứt hoàn toàn với con điếm Hứa Chi Hòa đó rồi. Chúng ta hãy coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, quay về như xưa được không?"
Đúng là đồ đi/ên.
Chúng tôi kết hôn ba năm, đến tay còn chẳng nắm. Ai cùng anh có quá khứ chứ? Tôi buồn nôn đến mức lùi lại. Nhưng Tống Đình như không hiểu ánh mắt, tiến từng bước áp sát. Cho đến khi bị vệ sĩ của tôi lấy gậy điện chặn lại.
Hắn có chút ngượng ngùng, luống cuống móc túi, lấy ra một chiếc nhẫn kim cương.
"Cẩn Nhi, anh sai rồi! Em tha thứ cho anh đi!"
Tôi đứng sững tại chỗ. Nếu không tận mắt chứng kiến, tôi thật không tin đây là Tống Đình từng quỳ trước mặt lão gia Tống c/ầu x/in thành toàn nửa tháng trước.
"Nhà chúng ta đông người, sau này em giúp anh quản lý việc gia đình, đừng quan tâm đến công ty nữa. Hạ thị cứ giao cho anh lo liệu. Em và anh trai không hợp, không thể để rơi vào tay hắn được."
Thật là chu đáo, còn giúp tôi đề phòng Hạ Tuấn. Tôi nhìn hắn từ trên xuống, giọng lạnh đến tận cùng.
"Tống Đình, thực ra khi mới bên nhau, tôi từng kỳ vọng vào cuộc hôn nhân của chúng ta."
Nghe lời tôi, mắt hắn sáng lên.
"Cẩn Nhi, anh..."
Tôi ngắt lời: "Tuy anh chẳng ra gì nhưng ít nhất cũng đẹp trai. Nhưng giờ, anh đã đ/á/nh mất điểm cộng duy nhất ấy."
Khóe miệng Tống Đình gi/ật giật, vô thức đưa tay sờ lên mặt.
"Nhưng anh cũng không phải không có ưu điểm, ít nhất tiền tài cũng chia đôi."
Nghe lời tôi, ánh mắt hắn lại trỗi dậy hy vọng.
"Anh chiếm phần tiện.*"
13
Như bị đả kích nặng nề, Tống Đình đờ đẫn tại chỗ, bó hồng trong tay rơi xuống đất. Thật tiếc cho những bông hoa này. Nhưng chẳng mấy chốc chúng lại được tận dụng.
Hứa Chi Hòa đã nghe tr/ộm từ lâu bên ngoài xông vào. Cô ta nhặt bó hồng trên đất, dùng hết sức ném vào đầu Tống Đình.
"Tống Đình! Đồ phụ tình bạc nghĩa! Anh có thấy có lỗi với em không!"
Cánh hoa lập tức bay tứ tán khắp nơi. Cùng với tiếng gào khóc của Hứa Chi Hòa, thật có chút bi thương. Nhưng Tống Đình thật không nên chọn hoa hồng. Hoa hồng có gai, đ/á/nh nhau càng đ/au hơn.
"Em đến làm gì? Anh với em đã hết rồi!"
Tống Đình đứng dậy đẩy mạnh Hứa Chi Hòa, nhăn nhó sờ lên vùng da bị gai cứa đ/ứt.