Tôi ngước mắt nhìn lên, nước mắt lưng tròng.
Người đàn ông nhíu mày nhìn tôi, giọng đầy tức gi/ận:
"Chỉ trong lúc anh đi dời xe một chút, em đã tự làm bản thân thành ra thế này sao? Mạnh Kiều Kiều, vì người đàn ông đó mà em dám tự h/ủy ho/ại mình như vậy? Em thật sự nghĩ anh sẽ lại mềm lòng như xưa sao?"
Nhìn thấy người đàn ông đã rời đi lại quay về, tôi nức nở khóc thành tiếng, quên sạch những gì định nói, chỉ còn biết nghẹn ngào gọi:
"Minh Dạ ca ca..."
Anh cúi người bế tôi lên.
Tôi: "?"
23
Tôi theo phản xạ ôm lấy cổ anh, mặt mày ngơ ngác chỉ nhìn thấy đường viền hàm dưới hoàn hảo. Chớp chớp mắt, lông mi còn đọng giọt lệ, quên cả khóc.
Người bị tôi nhìn chằm chằm căng thẳng cứng ngắc, lạnh lùng vô tình:
"Đừng tưởng anh sẽ mắc bẫy, anh chỉ không muốn Văn Văn buồn vì mẹ nó thôi."
Phía sau, Cố Thư Văn chỉ đôi giày rơi trên đất hét lớn:
"Ba ơi, giày!"
Đó là món quà sinh nhật mà kẻ xuyên thư đã nịnh bợ Trần Kha rất lâu mới có được. Lúc tặng, Trần Kha còn ngẩng cằm kh/inh thường:
"M/ua đại đấy, em chỉ xứng với thứ này thôi."
Nhưng kẻ xuyên thư không gi/ận, lại cho rằng anh ta khẩu xà tâm phật, thực ra trong lòng yêu đi/ên cuồ/ng. Nâng niu chiếc giày không nỡ mang. Rồi bị tôi - khi giành lại cơ thể - giẫm lên chạy khắp cả ngày.
Không vì gì khác, trong đống giày đó, chỉ đôi này là mới tinh, chưa nhiễm mùi của đôi khốn kiếp kia.
Cố Minh Dạ không ngoảnh lại:
"Vứt nó đi xa!"
Cố Thư Văn nhỏ gật đầu ngoan ngoãn:
"Dạ!"
Rồi lập tức lạch bạch chạy đôi chân ngắn cũn ném đôi giày vào thùng rác, tiếng "đùng" vang lên, khiến nó cũng trở thành một phần của sự th/ối r/ữa hôi thối.
24
Trên đường về nhà, Cố Thư Văn chưa bao giờ vui đến thế. Bởi đây là lần đầu tiên cậu bé có cả bố lẫn mẹ bên cạnh. Vì thế, cậu thậm chí hào hứng đến mức không chịu ngủ. Bắt tôi đọc hết mấy câu chuyện cổ tích, chỉ khi cửa phòng bị gõ cảnh cáo lần nữa, cậu mới ngáp ngắn ngáp dài đầy lưu luyến.
Ngoan ngoãn nói: "Mẹ ơi, con buồn ngủ rồi."
Tôi gập sách lại: "Ừ."
Cậu bé chớp mắt, liếc nhìn cánh cửa hé mở rồi khẽ hỏi:
"Vậy... ngày mai con còn được gọi mẹ là mẹ nữa không?"
Trước kia mỗi lần cậu gọi kẻ xuyên thư là mẹ, đều bị m/ắng te tua. Về sau, Cố Minh Dạ cũng cấm cậu gọi.
Tim tôi như d/ao c/ắt, chỉ muốn xông đến trước mặt hai kẻ khốn kiếp kia đ/âm cho mấy nhát:
"Tất nhiên rồi, Văn Văn có thể gọi mẹ bất cứ lúc nào, muốn gọi bao lâu cũng được!"
Cậu bé ngạc nhiên: "Thật ạ?"
"Thật!"
Cậu thử:
"Mẹ ơi?"
Tôi đáp: "Ừm."
"Mẹ ơi?"
"Mẹ đây."
Cậu bé như đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian:
"Mẹ ơi mẹ ơi mẹ ơi!"
Tôi trân trọng hôn lên trán con, giọng dịu dàng chưa từng có:
"Mẹ đây, mẹ sẽ luôn ở bên con."
Mẹ sẽ mãi yêu con.
25
Khi con ngủ say, tôi nhón chân bước ra, đóng cửa nhẹ nhàng.
Cố Minh Dạ tựa vào tường, không còn đứa trẻ nào ở đây. Giờ chỉ còn lại hai chúng tôi.
Tôi hơi sợ anh, bởi khi không cười anh trông rất hung dữ. Nhưng nghĩ đến những lời cần giải thích hôm nay, tôi vẫn định mở lời thì bị anh ngắt lời: "Lại đây."
Tôi nghe lời bước tới, mắt cá chân bị thương vô ý gi/ật mạnh, đ/au đến mức tôi rít lên "xèo".
Anh quay người, bế tôi đặt lên sofa. Động tác không lắm nhẹ nhàng, nhưng cũng chẳng quá th/ô b/ạo.
Rồi đưa tay ra, tôi theo phản xạ co rúm lại. Ngón tay đang đưa ra khẽ co quắp, tôi cũng nhận ra phản ứng vừa rồi quá xa cách, đờ ra, để mặc anh nâng đôi chân tôi đặt vào chậu nước.
Dòng nước ấm chảy qua mu bàn chân, cẩn trọng tuyệt đối không chạm vào vết thương đã được xử lý.
Anh đang rửa chân cho tôi.
Như đoán được suy nghĩ của tôi, giọng anh châm biếm:
"Sợ anh đến thế, để em tự rửa rồi lại làm thương tổn rồi đi mách người đàn ông đó sao?"
Tôi: "..."
26
Tôi cúi đầu nhìn xoáy tóc quen mà lạ của anh, thì thầm:
"Em không sợ anh đâu, Cố Minh Dạ. Em thích anh."
Người đàn ông vừa còn chua ngoa đột nhiên im bặt.
Tôi đưa tay nâng mặt anh, bắt anh nhìn mình, chủ động đưa môi đến hôn.
Anh né tránh, chỉ hôn trúng xươ/ng lông mày nhô cao.
Mắt anh nhìn đi nơi khác, cứng đầu:
"Hôn anh làm gì? Chẳng phải em đã chẳng còn thích anh chút nào rồi sao?"
Lần này, tôi không để anh né tránh, thẳng thừng lao đến khóa ch/ặt môi anh.
Anh không ngờ tôi liều mạng đến thế, sững sờ, theo phản xạ ôm lấy eo tôi không cho ngã.
Khi làm xong những việc này, anh không né nữa.
Bởi lúc này, chúng tôi đã hôn nhau say đắm không rời.
Nụ hôn là lời tỏ tình thân mật nhất của tình nhân.
Dù đã cách biệt sáu năm trời, dù giữa chúng tôi còn bao hiểu lầm không thể giãi bày.
Dù-
Anh nghĩ trái tim mình đã ch*t tự lâu.
Nhưng chỉ cần nếm được hương vị của đối phương, những nhung nhớ và yêu thương bị kìm nén, vùi lấp sẽ lập tức phản công đi/ên cuồ/ng.
Rồi nhấn chìm lý trí và cả hai chúng tôi.
Như lúc này, anh đột ngột siết ch/ặt gáy tôi, c/ắt đ/ứt mọi đường rút lui của tôi.
Cuồ/ng bạo, như trả th/ù, cư/ớp đi không khí để tôi tồn tại.
Không dịu dàng, thậm chí có thể nói là th/ô b/ạo.
Nhưng tôi không hề phản kháng, như cừu non tự mổ tim mình dâng lên.
Không oán h/ận, không cảm thấy thiệt thòi.
Bởi nơi anh, từ lâu đã vì tôi mà moi ruột móc gan, m/áu chảy đầm đìa.
Kẻ xuyên thư nói, loại người khó hiểu như Trần Kha cần tình yêu đong đầy. Nó kh/inh tôi không làm được.
Nhưng tôi sao phải làm chứ? Anh ta đâu từng cho tôi tình yêu tương xứng mà đòi hỏi tôi hy sinh.
Hắn thậm chí còn không dám nói ra.
Như chuột trong cống rãnh.
Mà chuột cống, không có tư cách gh/en, càng không xứng được đố kỵ.
27
Cuối cùng, tôi thở hổ/n h/ển nằm trong vòng tay anh, để anh lau khô chân mình rồi bế lên giường.
Tôi ôm anh, nói:
"Dù anh không tin, nhưng em nói thật. Em sẽ chứng minh cho anh thấy."
Dù là kẻ xuyên thư hay Trần Kha, tôi đều sẽ không tha.
Anh nhìn thẳng mắt tôi:
"Anh tin."
"Anh biết em bị lừa nhiều lần, không muốn tin nữa, nhưng em... Em nói gì cơ?"
Tôi chợt nhận ra, đột ngột nhìn anh, cảm giác như mình nghe nhầm.