Chủ nghĩa không kết hôn

Chương 1

22/03/2026 06:21

Trên đường bế cháu gái về nhà, tôi tình cờ gặp bạn trai cũ.

Anh ta hiểu nhầm đứa bé là con tôi.

Cố tỏ ra bình thản hỏi:

"Hồi đó không phải nói theo chủ nghĩa không kết hôn sao, mới chia tay ba năm đã có con rồi?"

Tôi cố tình không giải thích.

Gật đầu xã giao vài câu.

Không ngờ mấy ngày sau, bạn thân anh ta không nhịn được gọi điện cho tôi.

Đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc nức nở đ/au lòng:

"Cô ấy bảo theo chủ nghĩa đ/ộc thân, hóa ra chỉ là không muốn kết hôn với tôi!"

"Ba năm nay ngày nào tôi cũng khóc như mưa như gió, còn cô ấy đã chồng con nệm ấm hạnh phúc rồi."

"Tôi chưa đến mức hèn mọn đi chờ đàn bà có chồng có con ly hôn."

"Ê mày, tao buông rồi, buông thật rồi, sẽ không đắm chìm mãi trong mối tình thất bại nữa đâu, cuối cùng tao cũng thoát khỏi bể khổ rồi, chúc mừng tao đi!"

"..."

"Hu hu hu bao giờ cô ấy ly hôn đây, cho tao cơ hội làm bố dượng đi mà."

1

Vừa về nước chưa bao lâu, tôi đã bị chị gái giao nhiệm vụ trông trẻ.

Đứa cháu gái hơn một tuổi đang ở độ tuổi hiếu động ồn ào, đúng chuẩn "beagle* hình người".

Chỉ khi chơi mệt nó mới chịu ngồi yên.

Tôi bế nó đi trên đường về.

Đối diện đi tới một bóng người quen thuộc.

Đối phương nhìn thấy tôi liền đứng sững, sau đó tròn mắt như gặp chuyện không tưởng.

Anh ta đứng đó bất động.

Cứ nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi đưa mắt nhìn lại.

Hơi quen.

Hình như là bạn trai cũ trước khi tôi xuất ngoại tu nghiệp.

Nhưng hình như body giờ đẹp hơn trước.

Đang lục lại ký ức để x/ác nhận danh tính người trước mặt.

Anh ta đột nhiên gọi tên tôi.

"Hà Thư Dư."

Tôi dừng bước.

Xem ra đối phương định chào hỏi.

Tôi hơi ngượng vì không những không nhận ra anh ta, giờ còn không nhớ nổi tên.

Trong đầu thoáng hiện hình ảnh mờ nhạt, nhưng miệng không thốt nên lời.

Không phải tôi vô tình đến mức quên sạch anh ta, chỉ là chúng tôi chia tay ba năm chưa gặp lại.

Về nhà từ từ nghĩ chắc nhớ ra, nhưng gặp mặt đột ngột thế này khiến đầu óc tôi trống rỗng.

Tôi chỉ biết dùng lời xã giao sáo rỗng:

"Thật trùng hợp, anh đi dạo à?"

Thẩm Tắc im lặng giây lát.

Tôi nhận thấy ánh mắt anh ta dừng lại trên người đứa cháu.

Đôi mắt chợt tối lại.

Một lúc sau, anh ta mở miệng: "Không, đến chạy bộ rèn thể lực."

"Rốt cuộc có người từng bảo nhìn body tôi còn thua cả mấy anh trai ăn ảnh trên mạng."

Tôi bỗng nghẹn lời.

Nhớ lại vài mảnh ghép từ câu nói của anh.

Hồi đó hình như tôi mở điện thoại phát hiện anh ta đã bỏ theo dõi mấy tài khoản người mẫu yêu thích của tôi.

Thẩm Tắc còn cố chấp bảo "em có thể ngắm anh".

Nhưng lúc đó anh ta còn non nớt, dáng vóc đương nhiên không đẹp bằng những người được đào tạo bài bản.

Tôi liền buông một câu: "Nhìn anh không bằng lên mạng xem trai đẹp".

Không ngờ anh ta nhớ tới tận bây giờ.

Rõ ràng, anh ta vẫn chưa buông được chuyện chia tay ba năm trước.

Tôi đang nghĩ cách ứng phó cho xong chuyện rồi chuồn thẳng.

Thẩm Tắc lại lên tiếng: "Hồi đó không phải nói theo chủ nghĩa không kết hôn sao, mới chia tay ba năm đã có con rồi?"

Chúng tôi chia tay vì quan điểm bất đồng, anh ta muốn kết hôn, còn tôi theo chủ nghĩa đ/ộc thân.

Đúng lúc hai người cãi nhau, cả hai đều nóng gi/ận.

Tôi nghĩ thôi chia tay để mỗi người sống cuộc đời riêng cũng tốt.

Lúc đó anh ta cũng đồng ý ngay.

Chúng tôi chia tay trong hòa bình êm đẹp.

Ít nhất cả hai đều không vì tức gi/ận mà thốt ra lời khó nghe.

Thẩm Tắc cố tỏ ra bình thản.

Như thể chỉ tùy tiện hỏi một câu, hoàn toàn không để tâm.

Nhưng nhìn gương mặt căng cứng và môi mím ch/ặt, tôi biết anh ta đang gồng mình.

Tôi cố tình không giải thích.

Nói lấp lửng: "Con người ai mà chẳng thay đổi."

"Nào con, chào chú đi."

Đứa cháu liếc nhìn Thẩm Tắc.

Lười chào hỏi, nhìn một cái rồi chui vào lòng tôi.

Như trời phù hộ, nó bập bẹ gọi: "Mẹ... mẹ."

Rồi chỉ tay về phía trước gọi "Bố".

Tỏ ra không muốn ở lại, sốt ruột muốn đi.

Tôi dỗ dành nó rồi chào tạm biệt Thẩm Tắc.

"Xin lỗi, con bé chơi mệt rồi phải về nhà, chúng tôi đi trước đây."

"Anh nhớ rèn luyện chăm chỉ nhé."

Thẩm Tắc không phản ứng gì, người như hóa đ/á, lại như vỡ vụn trong im lặng.

Khi tôi đi xa rồi, anh ta vẫn đờ đẫn đứng đó.

Như linh h/ồn đã lìa khỏi x/ác.

2

Tưởng đây chỉ là cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, sau đó sẽ chẳng có hậu văn.

Không ngờ mấy ngày sau nhận được tin nhắn từ bạn thân Thẩm Tắc.

【Có ở đó không, nghe máy được không?】

Dù nghi hoặc nhưng vì lịch sự, tôi vẫn trả lời "có".

Đối phương lập tức gọi điện qua.

Vừa nhấc máy đã nghe thấy tiếng ồn ào.

Hình như đang ở quán bar?

Đang định hỏi có việc gì, lại nghe giọng nói quen thuộc.

"Cô ấy bảo theo chủ nghĩa đ/ộc thân, hóa ra chỉ là không muốn kết hôn với tôi!"

Lời định nói của tôi nuốt lại.

Nghe giống Thẩm Tắc.

Hơn nữa còn say khướt, nói năng lè nhè.

Những khoảng ngừng trong lời nói không biết là nghẹn ngào hay sặc.

Tôi không cúp máy, dỏng tai nghe ngóng.

Dù nhân vật chính trong câu chuyện hình như là tôi, nhưng không ngăn tôi hóng chuyện.

Bạn anh ta lên tiếng: "Vậy mày bỏ cuộc đi, chia tay ba năm rồi."

"Ai bảo mày cố giữ thể diện đồng ý chia tay, sang nước ngoài tìm cô ấy mà không dám xuất hiện, người ta có cuộc sống mới cũng là bình thường."

Thẩm Tắc ch/ửi thề cái gì đó, anh ta gào lên: "Tao từ bỏ lâu rồi!"

"Tao chỉ thấy không đáng cho bản thân thôi, ba năm nay ngày nào tao cũng khóc như mưa như gió, còn cô ấy đã chồng con nệm ấm hạnh phúc rồi."

"Để giữ hình thể hoàn hảo trong mắt cô ấy, sáng sớm tinh mơ tao đã dậy chạy bộ tập gym, mỗi ngày dành ba tiếng chăm sóc da, vừa nghe cô ấy về nước tao đã mặc bộ đồ khoe body đẹp nhất đi thả thính* rồi."

(*Thả thính: Cố tình thu hút, quyến rũ người khác)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
4 Sen Vàng Song Sinh Chương 9
6 Thai Nhi Giấy Chương 10
8 Thần Phục Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÔI XEM CẬU ẤY LÀ ANH EM TỐT, CẬU ẤY LẠI MUỐN HÔN TÔI

12
Tôi và Từ Lăng Nhiên đã làm bạn suốt mười bốn năm. Từ mẫu giáo đến cấp ba, chúng tôi gần như hình với bóng, thân thiết như anh em ruột. Tôi cứ nghĩ, chúng tôi sẽ là bạn tốt cả đời. Khi đó, khái niệm “cả đời” trong đầu tôi rất đơn giản. Đơn giản đến mức chỉ cần mỗi sáng có thể cùng Từ Lăng Nhiên đi học, tan học cùng về nhà, cuối tuần cùng làm bài tập, rảnh rỗi thì cãi nhau vài câu vô nghĩa, tôi đã cảm thấy như vậy chính là mãi mãi. Tôi chưa từng nghiêm túc nghĩ tới chuyện một ngày nào đó giữa chúng tôi sẽ xuất hiện thứ gì khác ngoài tình bạn. Càng không nghĩ tới, thứ phá vỡ tất cả lại là một con số kỳ quái trên đầu cậu ấy. Cho đến một ngày, cậu ấy cõng tôi về nhà, tôi phát hiện trên đỉnh đầu cậu ấy đột nhiên xuất hiện một con số: 99. Trước con số ấy còn có một hàng chữ nhỏ màu đen. Mức ham muốn hiện tại đối với Tô Lịch Khê. Ham muốn? Hai chữ ấy giống như một viên đá bị ném thẳng vào đầu tôi. Tôi chấn động. Tôi nghi hoặc. Tôi không hiểu. Trong trí nhớ của tôi, Từ Lăng Nhiên vẫn luôn là một người rất sạch sẽ, rất lạnh nhạt, giống như dù cả thế giới có ồn ào đến đâu cũng không thể khiến cậu ấy nhíu mày thêm một chút. Một người như vậy, trên đầu lại hiện ra bốn chữ “mức ham muốn”.
Boys Love
Hiện đại
0