Khi Tôi Mất Thính Giác, Chồng Và Bạn Thân Lộ Nguyên Hình
Một t/ai n/ạn bất ngờ khiến tôi bị đi/ếc.
Triệu Gia - bạn thân đến thăm tôi, nhưng lại hỏi chồng tôi:
"Dây phanh đã xử lý xong chưa?"
"Ngày mai cô ta lái xe đến bệ/nh viện khám tai, đây là cơ hội tốt."
Chồng tôi trả lời mà không hề e ngại sự có mặt của tôi:
"Sắp xếp ổn thỏa rồi."
"Con đàn bà ng/u ngốc này vẫn không biết con trai nó đã bị đ/á/nh tráo, nuôi dưỡng con của chúng ta suốt bấy lâu."
"Chỉ cần loại bỏ nó, sẽ không còn ai ngăn cản gia đình ta đoàn tụ."
Tôi siết ch/ặt hai tay đứng bên cạnh.
Triệu Gia và chồng tôi không biết, tôi biết đọc khẩu hình.
Hôm sau, trước khi ra khỏi nhà, chồng tôi đặc biệt dặn dò tôi đi khám tai.
Tôi cười gật đầu đồng ý.
Khi anh ta rời đi, tôi gọi đứa con trai đang chuẩn bị đi đ/á/nh bóng:
"Dương Dương, con không phải luôn muốn lái xe đi dạo cùng bạn bè sao? Hôm nay mẹ đồng ý."
Rốt cuộc, chiếc xe đã bị động thủ không nên do tôi lái.
01
Lý Dương nghe thấy câu này, bước chân đột ngột dừng lại.
Quay đầu lại, khuôn mặt cậu ta tràn ngập vui sướng và không thể tin nổi:
"Thật ư? Mẹ! Mẹ nói thật chứ?"
Nhận ra tôi không nghe thấy, cậu ta lập tức bỏ quả bóng rổ xuống, lục lọi lấy điện thoại từ túi quần thể thao, dùng phần mềm chuyển giọng nói thành văn bản cho tôi xem:
"Thật hay đùa đấy? Mẹ! Mẹ cho con lái xe đi chơi ư?!"
Tôi gật đầu, giấu đi sự phức tạp trong lòng, nhìn cậu ta với ánh mắt dịu dàng.
"Ừ, con đã tốt nghiệp cấp ba, là người lớn rồi."
"Trước đây mẹ quản lý con quá nhiều, luôn sợ con gặp chuyện."
"Sau này con muốn làm gì thì cứ làm đi, mẹ không ngăn cản con nữa."
Với đứa trẻ tôi nuôi dưỡng suốt mười tám năm này, tôi đã kiệt sức hoàn toàn.
Từ nhỏ cậu ta đã khó bảo.
Những đứa trẻ khác quấn quýt mẹ, còn cậu ta như con thú nhỏ đầy gai nhọn.
Tôi bảo trước khi ăn phải rửa tay, cậu ta cố tình cầm đồ chơi cho vào miệng.
Tôi nói làm xong bài tập mới được xem TV, cậu ta x/é vở và gào thét với tôi.
Mỗi lần tôi dạy dỗ, quản thúc, nhận lại chỉ là những tiếng ch/ửi bới the thé và đóng sầm cửa.
Còn Lý Tử Hào và Triệu Gia luôn đứng về phía Lý Dương mỗi khi tôi dạy bảo cậu ta.
"Trẻ con còn nhỏ, sao chị khắt khe thế?"
"Chung Mộng Lâm, cô cũng nghiêm trọng hóa vấn đề quá, con trai nghịch ngợm mới thông minh."
Hai người họ nói qua nói lại, biến tôi thành người mẹ đáng gh/ét.
Dần dà, Lý Dương càng ngày càng chống đối tôi, thường xuyên nói những lời đ/ộc địa.
02
Lần khiến tôi buốt giá nhất là mùa đông ba năm trước.
Tôi bị cảm nặng dẫn đến sốt cao, đầu óc choáng váng, toàn thân đ/au nhức như muốn rã rời.
Đúng ngày hôm đó trong nhà chỉ có Lý Dương vừa vào cấp ba.
Tôi gắng gượng dùng giọng nói khàn đặc gần như không phát ra tiếng bảo cậu ta đi m/ua th/uốc hạ sốt.
Cậu ta đang đeo tai nghe chơi game, không quay đầu lại, vẫy tay bực bội:
"Mẹ không biết gọi ship th/uốc hả? Phiền quá, con đang đ/á/nh trận đây."
Tôi mệt mỏi vô cùng, giải thích với cậu ta:
"Đối diện nhà có hiệu th/uốc, con chạy sang một chuyến nhanh hơn gọi ship, ngoan đi con."
Ai ngờ cậu ta lạnh lùng đáp qua quýt:
"Sao mẹ phiền phức thế, không chịu đợi thì đừng uống nữa."
Giọng nài nỉ của tôi lẫn trong hiệu ứng game ồn ào, bị cậu ta phớt lờ hoàn toàn.
Khi trận game kết thúc, cậu ta liếc đồng hồ rồi đột nhiên nhảy dựng lên.
"Ch*t rồi, muộn mất! Con hẹn bạn đi ăn rồi!"
"Dương Dương..."
Tôi cố gọi cậu ta lại.
Nhưng cậu ta gi/ật tai nghe ra, vơ vội áo khoác lao ra ngoài, thậm chí không ngoảnh lại nhìn tôi.
Lần đầu tiên tôi nhận thức rõ ràng và tuyệt vọng.
Đứa con tôi mang nặng đẻ đ/au, vất vả nuôi dưỡng này, trong lòng hoàn toàn không quan tâm đến sống ch*t của tôi.
Sau này, khi cậu ta học lớp 12.
Không hiểu sao đ/âm ra nghiện đua xe địa hình, cùng lũ bạn xã hội đú đởn, đầu óc chỉ có tốc độ và m/áu lửa.
Chưa có bằng lái, dám lén lấy xe của Lý Tử Hào đi phượt.
Tôi phát hiện ra, h/ồn xiêu phách lạc, dùng cả tính mạng để ép buộc mới kìm được cậu ta lại.
Ánh mắt cậu ta nhìn tôi lúc ấy không còn là gh/ét bỏ, mà là h/ận th/ù.
Khi thi đại học xong, việc đầu tiên cậu ta làm là thi bằng lái.
Ngày nhận bằng, cậu ta tuyên bố đầy tự mãn sẽ cùng mấy đứa bạn đi tự lái trên con đường núi hoang nổi tiếng mạng, thách thức giới hạn.
Tôi tìm hiểu con đường đó, t/ai n/ạn liên miên, khúc cua hiểm trở, hoàn toàn không dành cho tay mơ như cậu.
Tôi kiên quyết phản đối.
Cậu ta nổi trận lôi đình, mắt đỏ ngầu.
"Mẹ là cái gì mà quản con?! Con đã trưởng thành rồi!"
Tôi cũng nổi gi/ận, chặn ngay cửa.
"Mẹ là mẹ con! Mẹ không thể nhìn con đi ch*t!"
"Cút đi! Mẹ con? Bà ngoài việc gây chướng ngại còn làm được gì?"
Cậu ta đột nhiên đẩy mạnh vào vai tôi.
Cú đẩy đó dùng hết sức lực.
Tôi không kịp phản ứng, lảo đảo lùi lại, bước hụt chân.
Trời đất quay cuồ/ng, cơn đ/au dữ dội từ sau gáy lan ra, mắt tối sầm.
Tỉnh dậy đã ở bệ/nh viện.
Bác sĩ nói tôi bị chấn thương sọ n/ão, dây th/ần ki/nh thính giác bị tổn thương.
Tôi mất thính giác từ đó.
Lý Dương bị Lý Tử Hào m/ắng mỏ vài câu, giam lỏng vài ngày là xong.
Trước đây, tôi đổ lỗi tất cả cho tuổi nổi lo/ạn của Lý Dương.
Đổ lỗi cho sự nuông chiều và xúi giục của Lý Tử Hào và Triệu Gia.
Thậm chí tự trách cách dạy dỗ của mình không đúng.
Tôi đ/au khổ, tự dằn vặt, bất lực.
Cho đến tối qua.
Tôi nghe được từ miệng Lý Tử Hào và Triệu Gia.
Lý Dương không phải con tôi.
Khoảnh khắc ấy, nỗi k/inh h/oàng tột cùng xâm chiếm tôi.
Tôi làm xét nghiệm ADN khẩn cấp.
Khi kết quả hiện ra, hơi lạnh thấm dần vào xươ/ng cốt.
Lý Dương và tôi quả nhiên không có chút qu/an h/ệ huyết thống nào.
Cha mẹ ruột của cậu ta chính là Triệu Gia và Lý Tử Hào.
Tôi thay lũ khốn nạn kia nuôi dưỡng đứa con suốt mười tám năm trời!
Lý Dương lớn lên trong nhung lụa bên tôi.
Còn con ruột tôi thì không biết đang chịu khổ ở nơi nào.
Thậm chí có thể nó đã không còn trên đời.
Chỉ nghĩ đến điều này thôi, tôi đã thấy nghẹt thở.
Mười tám năm, tình mẫu tử tôi tưởng mình cho đi, hóa ra đều đổ vào đứa con của đôi rắn đ/ộc.
Lòng h/ận vô hạn lan tỏa.
Chuyện này không thể dễ dàng kết thúc như vậy.
03
Lý Dương nhận được câu trả lời khẳng định của tôi, nhảy cẫng lên sung sướng, đôi mắt sáng rực lên đ/áng s/ợ.