Ngôi nhà này, sớm đã có kẻ thứ ba rồi."
"Hai tháng con hôn mê, hắn nghĩ con không tỉnh lại được nữa."
"Bố con thậm chí còn muốn nhận nuôi một đứa trẻ khác để thay thế con."
Bàn tay Lý Dương đặt bên hông r/un r/ẩy khẽ khàng, môi trắng bệch như vôi. Tôi lập tức nắm ch/ặt bàn tay lạnh ngắt của cậu, giọng kiên định:
"Nhưng mẹ không đồng ý!"
"Mẹ đã nói với hắn, mẹ chỉ có một người con là con thôi, không ai có thể thay thế được con! Mẹ sẽ luôn đứng về phía con!"
"Thế nhưng..."
Tôi ngừng lại, chau mày.
"Dương Dương, mẹ thật vô dụng."
"Tai mẹ đã hỏng, nhiều chuyện mẹ không làm được."
"Triệu Giai lại cư/ớp mất bố con, mẹ sợ những thứ thuộc về con trong nhà này cũng sẽ bị con của ả ta cư/ớp mất."
"Đến lúc đó, hai mẹ con chúng ta phải làm sao đây?"
"Mẹ!"
Lý Dương nghiến răng ken két, siết ch/ặt tay tôi, sắc mặt âm trầm.
"Có con ở đây, những thứ của chúng ta, không ai có thể cư/ớp được!"
Tôi ôm ch/ặt cậu, vừa cảm động vừa mãn nguyện.
"Ừ, mẹ tin con."
Con trai ngoan của mẹ, phải cố lên nhé.
14
Chưa đầy một tuần sau, tin tức Triệu Giai mất con đã truyền đến tai tôi.
Nghe nói, hôm đó Triệu Giai một mình đến bệ/nh viện khám th/ai định kỳ. Ngay tại ngã tư cách bệ/nh viện không xa, mấy đứa thanh niên ăn mặc luộm thuộm, tóc nhuộm ngũ sắc điều khiển mấy chiếc xe điện độ chế, vừa cười đùa vừa lao ẩu.
Triệu Giai tránh không kịp, bị tay lái của một đứa quẹt phải, chân vấp ngã, cả người mất thăng bằng đ/ập mạnh xuống lề đường. Khi mọi người xúm lại, Triệu Giai đã co quắp dưới đất, mặt trắng bệch, dưới thân m/áu loang ra thành vũng đỏ chói.
Cô ta được cấp c/ứu khẩn cấp nhưng vô phương c/ứu chữa. Đứa bé không giữ được. Bé trai hơn bảy tháng đã thành hình, nhưng vì "t/ai n/ạn" này mà không được nhìn thấy thế giới.
Trong phòng bệ/nh, Triệu Giai gào khóc đi/ên cuồ/ng, túm lấy bác sĩ y tá, túm lấy Lý Tử Hào vừa tới nơi, liên tục thét lên:
"Con tôi! Trả con tôi đây! Gi*t chúng! Gi*t lũ tiểu s/úc si/nh đó!"
Cảnh sát vào cuộc. Mấy đứa thanh niên gây t/ai n/ạn nhanh chóng bị tìm thấy, đều là học sinh trường nghề gần đó hoặc bỏ học. Đứa lớn nhất chưa đầy mười bốn, đứa nhỏ nhất mới mười hai.
Trước mặt cảnh sát, chúng nói chỉ đùa nghịch, không thấy người phụ nữ kia, không biết cô ta có th/ai, không cố ý.
Vị thành niên, lại không cố ý gây thương tích. Kết quả xử lý cuối cùng chỉ là yêu cầu phụ huynh quản lý ch/ặt chẽ, giam giữ hành chính vài ngày.
Triệu Giai bất mãn muốn kháng cáo, nhưng bị Lý Tử Hào ngăn lại.
"Cô muốn đẩy chuyện này đi xa hơn nữa? Muốn mọi người đều biết cô có th/ai sao?"
"Vậy con tôi ch*t oan sao?"
"Trách ai được? Chẳng phải do cô bất cẩn. Chẳng làm nên trò trống gì, chỉ phá hỏng hết! Khóc lóc, suốt ngày chỉ biết khóc! Khóc thì có tác dụng gì!"
Triệu Giai không ngờ sau khi mất con, không nhận được sự thương xót của Lý Tử Hào mà lại bị oán trách, cũng nổi gi/ận. Hai người không ai nhường ai, cãi nhau kịch liệt.
Tôi hài lòng vô cùng. Làm gì có nhiều t/ai n/ạn đến thế. Tất cả chỉ là nhân tạo. Thằng bé Lý Dương từ nhỏ đã tỏ ra rất thông minh trong những chuyện bàng môn tả đạo. Quả thật, hậu sinh khả úy.
15
Không lâu sau, Lý Tử Hào và Triệu Giai "đi công tác" trở về. Triệu Giai g/ầy đi trông thấy, lớp phấn cũng không che nổi vẻ tiều tụy và sắc mặt trắng bệch.
Lý Dương đã được đón về nhà dưỡng thương. Để tiện chăm sóc, phòng khách tầng một được cải tạo thành phòng ngủ kiêm phục hồi chức năng cho cậu.
Mỗi lần tập phục hồi chức năng, cậu đều đ/au đớn đến mồ hôi lạnh túa ra, mặt mày tái mét. Dù vậy, cậu vẫn không thể đứng dậy. Hy vọng lần lượt tan vỡ, tính khí cậu ngày càng thất thường, chỉ một chút là bùng n/ổ.
Ném đồ đạc, ch/ửi m/ắng nhân viên, từ chối điều trị đã thành chuyện thường ngày. Khi Triệu Giai đến thăm, thường chỉ ở được vài phút đã bị những lời mỉa mai lạnh lùng hoặc tiếng gầm thét đột ngột của cậu làm cho bực bội bỏ đi.
Triệu Giai không làm gì được cậu, chỉ biết tự an ủi:
"Đứa bé chịu khổ sở thế này, trong lòng tất nhiên khó chịu, không thể bình thường lại ngay được cũng là chuyện bình thường."
Tôi lạnh lẽo đứng nhìn, quyết định thêm một nét đậm vào vở kịch lớn này.
Tôi dùng số ảo đã chuẩn bị từ trước, không thể truy vết, gửi hai tin nhắn.
Một tin gửi đến điện thoại Lý Dương. Đó là đoạn video giám sát, một người đàn ông đang lén lút can thiệp vào chiếc xe gặp nạn của Lý Dương. Ngay sau đó, cảnh quay chuyển sang cảnh Lý Tử Hào và Triệu Giai đưa cho hắn một phong bì dày cộm. Người đàn ông hài lòng rời đi. Toàn bộ đoạn video ám chỉ điều gì không cần nói rõ.
Tin nhắn còn lại gửi đến điện thoại Triệu Giai. Đó là ảnh chụp đoạn chat Lý Dương m/ua chuộc mấy tên du côn. Vạn sự đã chuẩn bị, chỉ còn chờ gió đông, tôi đợi chúng cắn x/é lẫn nhau.
16
Lúc Lý Dương nhìn thấy tin nhắn, cậu đang được hai nhà trị liệu hỗ trợ tập đứng lần nữa. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, cậu nghiến răng, gân xanh trên trán nổi lên, hai chân run lẩy bẩy, gần như dồn toàn bộ trọng lượng lên tay nhà trị liệu. Sự x/ấu hổ, phẫn nộ, tuyệt vọng đan xen trong ánh mắt.
"Ting!"
Chiếc điện thoại đặt trên bàn không xa vang lên tiếng thông báo. Một nhà trị liệu định lấy giúp cậu, bị cậu th/ô b/ạo đẩy ra. Cậu tự điều khiển xe lăn đến, chộp lấy điện thoại, mở khóa.
Chỉ nhìn một cái.
Mắt cậu trợn trừng, dán ch/ặt vào màn hình, hơi thở gấp gáp phát ra tiếng gầm gừ phẫn nộ.
"Tao sẽ gi*t chúng mày!"
Cậu ném chiếc điện thoại mạnh vào tường đối diện, "ầm" một tiếng vang lớn, mảnh vỡ văng tung tóe!
"Cút! Tất cả cút ra ngoài! Cút ngay!"
Cậu như con thú hoang hoàn toàn mất kiểm soát, vơ lấy mọi thứ trong tầm tay. Ly nước, điều khiển từ xa, sách vở... ném như mưa vào những nhà trị liệu đứng ch*t trân. Phòng khách lập tức trở nên hỗn lo/ạn, tiếng hét hoảng lo/ạn vang lên.
Nhà trị liệu h/oảng s/ợ lùi lại, vội vã chạy khỏi phòng khách. Họ lên gõ cửa phòng tôi, nhưng tôi là người đi/ếc, lại đang ngủ, làm sao nghe được tiếng gõ cửa. Bất đắc dĩ, họ chỉ còn cách gọi điện cho Lý Tử Hào.