Giờ thì xong, bị người anh em tốt dùng câu này chặn họng, không còn lời nào để nói.
Bạch Khải thẳng thừng từ chối yêu cầu ăn ké của Giang Yến.
Nhưng Giang Yến là hạng người nào? Không đạt được mục đích thì không chịu buông tha.
Cô ta giả vờ không nghe thấy, cứ thế theo chân chúng tôi bước vào phòng VIP.
Hồ Thần ngồi xuống cạnh tôi, Giang Yến liền bước vài bước đến phía bên kia của Hồ Thần định ngồi xuống.
Bạch Khải nhanh như c/ắt nắm lấy cánh tay cô ta, lôi về phía đối diện chúng tôi.
Bị kéo đi một cách th/ô b/ạo, Giang Yến cảm thấy mất mặt, bản năng trề môi tỏ vẻ bất mãn.
Giang Yến ngồi không yên, lúc nhấp nhổm, lúc lại ngọ ng/uậy.
Cuối cùng, ánh mắt đầy á/c ý của cô ta đổ dồn về phía tôi.
"Chị dâu, em ngồi bên này không thoải mái. Em ngồi cạnh anh Hồ được không? Chắc chị không để bụng đâu nhỉ?"
Tôi đặt đũa xuống, chống cằm nhìn cô ta với ánh mắt thăm dò.
"Tất nhiên... là có."
Nụ cười trên mặt Giang Yến lập tức đóng băng.
Hồ Thần liếc nhìn cô ta một cái.
"Khó chịu thì cút đi, có ai mời cô theo đâu."
Bạch Khải nhận ra không khí căng thẳng, gắp miếng thịt bỏ vào bát Giang Yến.
"Im mồm đi. Không nói không ai coi cô là c/âm đâu!"
Giang Yến thét lên.
"Á, sao anh dùng đũa của mình gắp thịt cho em! Mất vệ sinh quá!"
Bạch Khải nhìn cô ta như đang nhìn kẻ ngốc.
"Trước giờ vẫn thế có sao đâu? Giờ đóng kịch gì vậy? Không ăn thì biến!"
Lời lẽ đã đến mức khó nghe.
Đặt mình vào vị trí đó, có lẽ tôi đã bỏ đi từ lâu.
Nhưng không ngờ Giang Yến lại cười ha hả, m/ắng lại Bạch Khải vài câu rồi coi như chuyện qua đi.
Cuối cùng, chúng tôi chia tay cô ta trong bất hòa.
Tối đến trời đổ mưa, chín giờ chuông cửa reo vang.
Nhìn qua lỗ nhòm thấy người đến, mặt Hồ Thần tối sầm.
Anh lạnh lùng hỏi qua cửa: "Sao cô biết tôi ở đây?"
5.
"Mở cửa đã, vào nhà nói chuyện. Lạnh ch*t cha rồi!"
Cách dùng từ quen thuộc ấy, không phải Giang Yến thì là ai.
Hồ Thần gọi tôi lại rồi mới mở cửa.
Nhìn thấy tôi, nụ cười trên mặt Giang Yến lập tức đóng băng.
"Chị... chị dâu? Sao chị ở đây, em... em không biết."
Cô ta ra vẻ như kẻ làm việc x/ấu bị bắt tại trận.
Tôi mỉm cười, thân mật vòng tay qua cánh tay Hồ Thần.
"Không ở đây thì ở đâu? Đây là nhà anh ấy tặng em, không đáng được ở đây sao?"
Cô ta đứng ch/ôn chân như bị sét đ/á/nh.
Nhìn dáng vẻ ấy của cô ta, trong lòng tôi chỉ thấy buồn cười.
Đúng là trò hề!
Giang Yến cắn ch/ặt răng, ánh mắt dán ch/ặt vào Hồ Thần.
"Anh Hồ, cô ấy nói thật sao?"
Hồ Thần bực bội "chép" miệng.
"Chuyện giữa hai chúng tôi, không liên quan đến cô."
"Anh chưa trả lời em, làm sao em biết địa chỉ nhà anh? Anh chưa từng tiết lộ chỗ ở cho đàn bà con gái nào."
Không khí đột nhiên ngột ngạt.
Tôi lắc lắc cánh tay Hồ Thần.
Mặt Giang Yến càng thêm khó coi.
Tôi thực sự thấy thương hại cho cô ta.
Những người bạn xưng hô huynh đệ đối xử với cô ta như thế mà vẫn còn mặt mũi bám theo.
Không hiểu cô ta đang nghĩ gì.
Vài phút sau, Giang Yến gồng mặt lên tiếng:
"Trước anh từng nói sợ nhất những ngày mưa, em định đến đây cho anh đỡ sợ. Ai ngờ chị dâu cũng có mặt."
Tôi thấy ngại thay cho cô ta.
Lúc này, cách giữ thể diện tốt nhất là im lặng rời đi.
Không ngờ cô ta lại dùng lý do vớ vẩn đến thế!
Tôi chen ngang trước khi Hồ Thần kịp mở miệng.
"Chị ơi, chị đúng là đàn ông của đàn ông!"
"Bảo sao chị thích tự xưng là bố của họ, giỏi thật đấy!"
Đến đứa trẻ cũng hiểu được hàm ý mỉa mai trong hai câu nói này.
Giang Yến cũng hiểu.
Bộ mặt gồng lên của cô ta lập tức sụp đổ.
"Anh Hồ, anh không ra gì cả, tặng nhà cho chị dâu mà không báo cho huynh đệ biết à?"
Tôi nhíu mày không nhịn được.
Con này có bệ/nh à!
Người ta tặng nhà cho bạn gái, cần gì phải báo cáo với người ngoài? Tôi liếc Hồ Thần một cái.
Gu kết bạn của anh ta thật không ổn chút nào.
Hồ Thần cũng tức đến mức không thèm nói.
"Giang Yến, cô là thứ gì? Tôi làm gì cần phải báo cáo với cô?"
"Không có việc gì thì đi đi, đừng làm phiền chúng tôi ngủ nghỉ."
Vừa nói, Hồ Thần đã định đóng cửa.
Giang Yến túm ch/ặt tay nắm cửa.
"Nhà em bị dột, cho em ngủ nhờ một đêm thôi."
Tôi bật cười.
Vòng vo mãi cuối cùng cũng lộ rõ mục đích thật sự.
Tôi không nói gì, chỉ im lặng nhìn Giang Yến.
Cô ta ánh mắt tối sầm, cũng đang đ/á/nh giá tôi.
Ngay lúc này, Hồ Thần gọi điện cho Bạch Khải.
"Mày gọi mấy đứa qua đây đưa Giang Yến đi... Cô ta đang ở cửa nhà tao... Đòi ngủ lại đây..."
Giọng Bạch Khải vang ra từ đầu dây bên kia:
"Cái đ*o! Nó bị đi/ên à! Ngủ cái lông ở nhà các người! Nó cố tình gây sự đấy!"
"Đợi đấy, tao gọi người qua ngay."
Tôi nghe thấy rõ, Giang Yến đương nhiên cũng nghe thấy.
Sắc mặt cô ta khó coi đến mức không thể tả nổi.
Hồ Thần mệt mỏi xoa xoa thái dương, không thèm liếc mắt nhìn cô ta thêm lần nào.
Giang Yến vừa thảm thiết vừa tủi thân nói:
"Anh Hồ, anh thay đổi rồi. Trước khi yêu bạn gái, em có thể tùy ý ngủ lại nhà anh mà..."
"C/âm mồm!"
Hồ Thần quát ngắt lời.
"Đừng có bịa chuyện! Nhà tao trước giờ chưa từng có đàn bà con gái nào bước vào!"
Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút lo lắng.
Anh sợ tôi tin lời Giang Yến.
Đùa à, tôi là ai? Tôi là bậc thầy nhận diện trà xanh.
Sao có thể tin lời cô ta được!
Đây chỉ là mánh khóe chia rẽ tình cảm của chúng tôi mà thôi.
Tôi giơ tay véo má anh, cười nói: "Đồ ngốc, em tin anh."
6.
Góc mắt tôi liếc thấy khuôn mặt xám xịt như tàu lá chuối của Giang Yến.
Tôi thực sự muốn khuyên cô ta rời đi, đừng ở đây làm trò cười nữa.
Tôi còn thấy ngại thay cho cô ta.
Không ngờ, cô ta vẫn cứng đầu đứng nguyên tại chỗ, tự biện hộ:
"Em không nói dối! Anh Hồ, anh thực sự thay đổi rồi. Anh có bạn gái là quên luôn huynh đệ!"
Hồ Thần nổi gi/ận. Tôi kéo anh lại gần, giọng điệu ngọt ngào: "Anh yêu, có khi em ấy không nói sai, chỉ là nhớ nhầm thôi."
"Có lẽ do cô ấy thường xuyên ngủ lại nhà đàn ông khác nhau, lâu ngày thành quen nên nhầm lẫn."
"Em nói có đúng không, chị gái?"
Tôi ngây thơ nhìn Giang Yến, chờ cô ta x/á/c nhận.