Hiểu Lạc từ tốn kể: "Thành Hi luôn là cô gái đặc biệt, dám nghĩ dám làm, lúc nào cũng rạng rỡ như mặt trời nhỏ của chúng tôi... Cô ấy đã nỗ lực rất nhiều để thực hiện giấc mơ trở thành diễn viên mang lại niềm vui cho mọi người. Còn tôi thì thành cô giáo dạy văn tại ngôi trường cũ. Tôi cứ nghĩ cả hai chúng tôi đều có tương lai tươi sáng... Đến giờ tôi vẫn không thể tin được cô ấy đã ra đi..."
Một câu chuyện khiến lòng người quặn thắt.
Trong không khí ngột ngạt, Tần ca - kẻ chuyên săn tin gi/ật gân - hít hà rồi nói giọng nghẹn ngào: "Phiền phức thật! Tôi không hiểu sao họ lại rảnh rỗi đi công kích bộ phim đến thế?"
Đồng nghiệp khác thở dài: "Thành Hi dám đóng phim về b/ạo l/ực học đường đã là can đảm lắm rồi. Chê bai một tác phẩm mang thông điệp tích cực như vậy thật không đáng."
Không đáng ư?
Tôi không có câu trả lời.
Chợt nhớ lại hai gã tóc vàng gh/ê t/ởm trên tàu điện.
Tự hỏi ranh giới của hai chữ "chính nghĩa" rốt cuộc nằm ở đâu.
Liệu chủ đề chính nghĩa có đồng nghĩa với cách thể hiện chính nghĩa?
Rốt cuộn bộ phim "Cảm Giác Đau Đớn" khiến ai đ/au đớn?
Dù sao thì đây cũng là chiến dịch PR thành công.
Cán cân dư luận đang nghiêng hẳn về phía "bảo vệ điện ảnh", còn luồng ý kiến "chất vấn kịch bản" trở thành thiểu số lập dị.
Và trong cuộc giằng co này...
Trên livestream, Hiểu Lạc như đang lạc lối trong ký ức: "Đáng lẽ Thành Hi đã trở thành bác sĩ... nếu như năm lớp 9, lớp chúng tôi không có học sinh mới chuyển đến."
Học sinh chuyển trường?
Chính là kẻ b/ắt n/ạt?
Th/ần ki/nh tôi căng như dây đàn, lập tức mở lại video phỏng vấn bạn học của Thành Hi.
Dừng hình, chụp màn hình, phóng to...
Bức ảnh tuy mờ nhưng vẫn lộ rõ nét đẹp khác biệt của Thành Hi. Bên trái cô là cô bạn sau này làm giáo viên dạy văn, bên phải là Hiểu Lạc với vẻ e dè nhút nhát.
Hiểu Lạc không nói dối.
Cô ấy đúng là bạn cùng lớp của Thành Hi.
14
Rõ ràng không chỉ mình tôi phát hiện ra chi tiết này.
Lượt xem livestream lại tăng vọt.
Tần ca há hốc mồm, tay ôm ng/ực: "Ai có th/uốc tim mạch tác dụng nhanh không? Lên xuống thất thường thế này ch*t tôi mất!"
Chẳng ai đáp lời, tất cả đều dán mắt vào màn hình.
"Ác ý bắt đầu từ khi nào nhỉ?" Hiểu Lạc đăm chiêu suy nghĩ. "... Tôi cũng không nhớ rõ nữa."
"Lần đầu có lẽ là một cú va chạm tưởng như vô tình. Hành lang rộng thế mà Thành Hi bị học sinh mới đẩy mạnh vào bàn, bụng đ/ập thẳng vào góc cạnh. Đau lắm, nhưng cô ấy tự nhủ chắc họ không cố ý."
"Rồi đến chuyện bài tập. Giáo viên gọi cô ấy lên văn phòng chất vấn tại sao không nộp bài, trong khi cô ấy đã giao cho lớp phó văn thể từ sáng sớm."
"Sau đó là thẻ ăn trong trường biến mất. Lúc ấy Thành Hi nghèo lắm, tiền sinh hoạt phí do ông bà dành dụm từng đồng. Mất thẻ ăn, cô ấy đâu nỡ đòi thêm tiền nhà, đành dùng mấy đồng tiền mặt ít ỏi m/ua bánh mì chan nước lã ăn qua tuần, đói đến mắt hoa. Cuối cùng thẻ ăn được trả lại - do học sinh mới lấy đi để "đùa" rồi quên mất..."
Giọng Hiểu Lạc bằng phẳng như mặt nước hồ thu.
Nhưng dù kể lại bình thản đến đâu cũng không che giấu được bản chất đ/ộc á/c của những hành vi đó.
B/ắt n/ạt giống như vi khuẩn, lan nhanh không thể ngăn.
Từ một người với một người, thành cả nhóm với một người.
Chiếc cặp bà ngoại may bị ném vào thùng rác, cô một mình lục tìm trong bãi rác đem về.
Giường ký túc xá bị tạt nước tiểu, cô lặng lẽ giặt sạch bộ chăn ga gối duy nhất giữa đêm khuya, nằm vật trên tấm phản cứng nhắc cả đêm. Sáng hôm sau, trường đồn ầm lên chuyện cô bé đái dầm.
Giữa giờ thể dục bị gọi về lớp học trống trơn, đang ngơ ngác thì bỗng dưng trở thành "kẻ tr/ộm tiền" dù cô gào thét minh oan.
Sự tà/n nh/ẫn ngây thơ của tuổi trẻ vốn không có giới hạn nào cả.
L/ột bỏ lớp vỏ "trêu đùa", bên trong chỉ còn lại "á/c ý" đẫm m/áu.
Tôi may mắn chưa từng trải qua hoàn cảnh tồi tệ như thế.
Nhưng chỉ nghe kể thôi, cái lạnh đã thấu tận xươ/ng tủy.
Khó có thể tưởng tượng một thiếu nữ không nơi nương tựa phải đối mặt với trận mưa b/ạo l/ực ấy cô đơn đến nhường nào.
"Mọi người hỏi sao không phản kháng?" Hiểu Lạc liếc nhìn bình luận, im lặng giây lát. "Cô ấy có phản kháng."
"Thành Hi đã báo với giáo viên, từng sự việc một, tỉ mỉ đầy đủ. Biết giáo viên nói gì không? Họ hỏi... 'Em có bằng chứng không?'"
"Buồn cười chứ? Người ta vu khống cô ấy ăn tr/ộm không cần chứng cứ, còn cô ấy bị b/ắt n/ạt thì phải đưa bằng chứng? Thật tuyệt vọng phải không?"
"Nhưng không phải giáo viên nào cũng thế. Thành Hi từng gặp được một thầy giáo trẻ tốt bụng."
"Thầy luôn động viên giúp đỡ cô ấy, bảo rằng trường cấp ba trọng điểm thành phố có học bổng cho học sinh nghèo, chỉ cần cố gắng thi đỗ thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Thầy còn tìm học sinh mới trò chuyện, thậm chí giúp cô ấy nạp tiền vào thẻ ăn. Thế rồi không lâu sau, thầy bị tố cáo lên sở giáo dục vì tội danh yêu đương với nữ sinh. Thầy từ chức khi chưa tròn năm nhà giáo, giấc mơ vụn vỡ trong ô nhục."
"Ngày thầy Hướng Dương rời trường, trời mưa như trút nước. Chỉ mình Thành Hi đến tiễn thầy. Cô ấy áy náy vì mọi chuyện đều do mình mà ra, nhưng thầy nói: 'Đời người không tránh khỏi những cơn mưa gió, nhưng mưa rồi cũng tạnh. Đừng từ bỏ!'. Trước khi lên xe, thầy đưa cho cô chiếc ô của mình."
Ánh mắt Hiểu Lạc chợt tối sầm, lấp lánh nước: "Nhưng thầy Hướng Dương đâu ngờ, sau cơn mưa gió ấy... Thành Hi lại đối mặt với bão tố k/inh h/oàng hơn!"
15
Cơn bão nào k/inh h/oàng hơn?
Tôi không dám tưởng tượng, nhưng chắc chắn là thảm họa.
Bỗng có đồng nghiệp hét lên: "Thành Hi nhảy lầu vì bị đe dọa!"