Kẻ đã trả giá rồi, còn nói gì đến 'cải tà quy chính'? Trong 《Cảm Giác Đau Đớn》 - bộ phim hướng ống kính vào nạn nhân, rốt cuộc ai mới là kẻ đ/au khổ? Đáp án đã quá rõ ràng.
Thành Hi bĩu môi, giả vẻ quan tâm:
- Em gh/ét chị đến thế sao? Rồi sau này tính sao đây? Dù gì lịch diễn của chị xếp đến tận năm sau... Nhưng cũng đừng lo, trong tù cũng chẳng có mấy cơ hội xem TV đâu. Chị vừa quyết định, sẽ không tha thứ cho em nữa. Chị sẽ báo cảnh sát tống em vào tù, với tội danh tống tiền cùng tố giác sai sự thật...
Nói đến đây, thân hình Thành Hi bỗng loạng choạng, trông thật yếu ớt. Điếu th/uốc trên tay rơi xuống đất, cô dùng hết sức lắc đầu, ánh mắt hướng về phía Trình Hi.
Trình Hi mỉm cười như được giải thoát:
- Chị nói đúng, tôi sẽ nhận tội. Nhưng tội danh của tôi là...
- Âm mưu mưu sát.
22
Hôm đi thăm Trình Hi, trời đẹp vô cùng.
Trình Hiểu Lạc cuối cùng cũng xứng với cái tên Hiểu Lạc (hiểu niềm vui), cười rất vui vẻ.
Tôi bông đùa: - Không ngờ em có sức mạnh thế.
Cô nhún vai, đáp trả: - Nếu ném người như anh, em ném được hai phát.
Sau tràng cười gượng gạo, tôi nhìn cô qua tấm kính ngăn phòng thăm nuôi, hỏi: - Đến bước này, các em... có thấy đáng không?
'Họ' - là cô và trợ lý của Thành Hi.
Tôi đáng lẽ phải biết sớm hơn, một mình không thể hoàn thành kế hoạch này.
Nghe nói, năm đó trước khi chuyển trường, ở trường cũ của Thành Hi có một cô gái nhảy lầu t/ự t*.
Vì b/ạo l/ực học đường.
Cô gái ấy có một người chị.
Trình Hi không trả lời câu hỏi của tôi, chỉ hỏi ngược lại: - Hôm nay thời tiết thế nào?
Tôi: - Khá đẹp, nhiều mây chuyển nắng.
Trình Hi: - Vậy là tốt rồi. Lương Tân, nghe nói anh muốn làm phóng sự chuyên đề về chuyện này? Em đã từng nói với anh rồi mà, người có lương tâm thường sống rất khổ.
Tôi ưỡn ng/ực, rút sổ tay ra: - Coi thường anh quá đấy! Em cứ nói hết những gì biết đi, để anh cho em thấy năng lực của phóng viên điều tra!
23
Suốt ba tháng trời.
Từ quá khứ đến hiện tại, từ cá nhân đến xã hội.
Tôi đã thực hiện điều tra chi tiết về vụ 'nữ minh tinh rơi lầu', đảm bảo tính khách quan toàn diện.
Trước khi đăng tải phóng sự video, anh Tần nói: - Nói trước nhé, anh vất vả lắm mới giành được nhiều ng/uồn lực truyền thông thế này, em nổi tiếng xong đừng có nhảy việc đấy.
Tôi cười: - Ông chủ, thay vì lo em nổi, ông nên lo công ty mình có bị đóng cửa không, biết đâu lại vướng kiện tụng.
Anh Tần: - Chà, cùng lắm thì làm lại từ đầu! Nhưng mà này, chủ đề của em có cần đổi không? Đã ba tháng rồi, dùng cái này rõ ràng không hợp thời điểm nữa.
Suy nghĩ một lát, tôi lắc đầu.
- Không đổi, cứ thế này.
- Vì nó không nói về thời gian, mà nói về nhân quả.
——【Một ngôi sao ngày mai, ch*t trong ngày hôm qua】
----------(Hết)----------