Nàng vì sao không trách ta...
Thái tử đột nhiên xen vào:
- Ngươi mới là Hứa Trường Hi? Vậy kẻ vừa rồi... là Thẩm Thu Vân?
- Nào có cha nào lại đẩy con gái mình vào thân phận tàn đảng? Đây là tội phải ch/ém đầu.
Nhi nghẹn ngào nói:
- Phụ thân là để báo ân... Hầu gia từng c/ứu mạng ngài...
- Báo ân? Phụ thân ngươi vì báo ân, muốn đẩy con vào Đại Lý Tự! Ngươi biết nơi đó là chốn nào không?
- Nhi biết...
Thái tử nhìn nhi, trong ánh mắt lộ vẻ bất mãn:
- Loại phụ thân ấy, ngươi còn muốn sao?
Nhi trầm mặc hồi lâu, từ từ lắc đầu.
- Không muốn nữa.
Công chúa giơ tay kéo nhi đứng dậy.
- Từ nay, con sẽ là con gái của ta.
Nhi khẽ mở miệng, nhẹ gọi một tiếng:
- Mẫu thân.
Nàng mắt đỏ hoe, ôm nhi vào lòng.
- Ừ... mẫu thân ở đây.
Tin Trưởng công chúa nhận nhi làm con gái không hiểu sao truyền ra ngoài. Hôm đó nhi được triệu vào cung, lòng bàn tay đẫm mồ hôi vì căng thẳng.
Thái hậu nắm tay nhi, ngắm nghía hồi lâu rồi hỏi:
- Tên con là gì?
- Tiểu Hi.
- Tiểu Hi?
- Tên này hay lắm, đầy phúc khí, vui vẻ bình an.
Mẫu thân cũng từng nói vậy, bà mong nhi bình yên, niềm vui thường trực.
Thái hậu lại hỏi nhi thường ngày cùng Trưởng công chúa làm gì. Nhi kể công chúa chải tóc cho nhi, cho nhi uống th/uốc, dạy nhi nhận mặt chữ, đêm ôm nhi ngủ.
Bà nghe đến đấy, mắt cũng đỏ lên. Hoàng thượng bên cạnh ho khẽ, nói:
- Mẫu hậu, đây là chuyện hỷ.
Thái hậu gật đầu, lau khóe mắt, sai người mang đến vô số tặng phẩm. Gấm vóc, trang sức, bánh trái chất đầy bàn.
- Cầm lấy, từ nay hãy ở bên mẫu thân chu đáo.
Nhi ôm đống đồ vật, suýt nữa không bước nổi. Thái tử bên cạnh chế giễu:
- Tiểu Hi, thế này làm sao ra khỏi cung?
Chàng sai thị vệ khiêng đồ lên xe ngựa, tự mình cưỡi ngựa hộ tống nhi về tận phủ công chúa.
- Từ nay con là muội muội của ta. Ai b/ắt n/ạt, cứ nói với ta. Ta sẽ bảo vệ con.
...
Chẳng mấy ngày sau, nhi nghe tin Thẩm Thu Vân bị bắt. Khi bắt người, phụ thân vẫn gào lên nói kẻ ở phủ công chúa mới là Thẩm Thu Vân, còn người này không phải. Nhưng chẳng ai thèm để ý.
Nghe tin ấy, nhi đang ngồi xổm trong sân cho cá ăn. Thức ăn trong tay rơi vãi khắp đất. Nhi tưởng trái tim mình đã ch*t từ lâu. Nhưng khoảnh khắc ấy mới biết, hóa ra nó còn có thể ch*t thêm lần nữa.
Phụ thân vì chứa chấp Thẩm Thu Vân bị cách chức. Thẩm Thu Vân bị đày biên cương, nghe nói cả đời không thể trở về.
Bệ/nh tình của Trưởng công chúa thuyên giảm nhiều. Từ sau lần nhi rơi xuống nước, những cơn phát bệ/nh ngày càng ít đi, giờ đã lâu không tái phát.
Vệ thần y nói, là tảng đ/á trong lòng đã dần buông xuống.
...
Hôm nay trời đẹp, Trưởng công chúa bảo dẫn nhi ra ngoài dạo chơi. Vừa đến cổng, một bóng người bất ngờ xông ra chặn trước mặt.
Là phụ thân.
Ông g/ầy đi nhiều, tóc bạc trắng, áo quần nhăn nhúm như mấy ngày chưa thay. Thấy nhi, mắt sáng lên:
- Tiểu Hi! Tiểu Hi, theo phụ thân về nhà!
Nhi co người lùi lại, núp sau lưng Trưởng công chúa. Trưởng công chúa nhíu mày che chắn trước mặt nhi:
- Hứa Phú An, ngươi đang làm gì thế?
Phụ thân nhìn nhi, mắt đỏ hoe:
- Tiểu Hi, phụ thân biết sai rồi. Phụ thân không nên bắt con thế mạng cho Thu Vân. Nhưng phụ thân là cha ruột của con! Con không thể không nhận cha!
Trưởng công chúa cười lạnh:
- Họ Hứa, ngươi sợ mắc chứng đi/ên mất rồi. Con gái của Trưởng Nguyệt ta, ngươi cũng dám tranh?
Phụ thân:
- Điện hạ nói nghe hay thật.
- Nhưng trong lòng điện hạ rõ như ban ngày, điện hạ nhận nó làm con gái chỉ vì bên cạnh thiếu một con vật biết nghe lời. Đợi đến ngày điện hạ chán gh/ét, vẫn sẽ đuổi đi thôi.
Nhi phản bác:
- Mẫu thân không như thế!
Phụ thân nhìn nhi, ánh mắt đầy xót thương:
- Tiểu Hi, công chúa kim chi ngọc diệp, thật sự muốn nhận con gái thì các quý nữ khắp kinh thành xếp hàng chờ đợi. Cần gì phải nhận một đứa bé dối trá như con?
- Con theo phụ thân về nhà đi. Phụ thân giờ tuy nghèo, nhưng rốt cuộc vẫn là cha ruột của con. Người khác tốt với con đều có điều kiện. Chỉ có phụ thân mới thật lòng.
Lòng nhi chua xót:
- Nhà ư?
- Từ khi phụ thân đưa con lên núi, con đã không còn nhà rồi...
Sắc mặt ông biến đổi.
- Tiểu Hi, phụ thân bất đắc dĩ...
- Bất đắc dĩ gì? Là để báo ân? Là để c/ứu Thẩm Thu Vân? Thế mạng con đây? Mạng con không phải mạng sao?
Nhi nói mà nước mắt trào ra:
- Ngài hứa với mẫu thân, nói sẽ chăm sóc con chu đáo, không để con chịu ủy khuất, không để con thiếu đi tình thương khi mất mẹ.
- Nhưng ngài lại đẩy con lên núi.
- Trên núi lạnh lẽo, là Trưởng công chúa cho con chăn ấm. Con đói không chịu nổi, là Trưởng công chúa cho con ăn, không để con ch*t đói.
- Khi đi/ên lên bà cắn con, con không chạy vì biết bà không cố ý. Bà nhận nhầm con là A Cúc, con không nói ra vì muốn bà vui.
Nhi tiến thêm bước, nhìn thẳng:
- Còn ngài?
- Ngài tìm đến con là để đuổi con đi, để bảo vệ con gái ân nhân.
Phụ thân loạng choạng.
- Tiểu Hi, phụ thân cũng...
- Con không về với ngài. Từ nay về sau, con không phải con gái ngài. Ngài cũng không phải phụ thân của con.
- Tiểu Hi!
Ông giơ tay định kéo nhi. Nhi lùi bước, chui vào lòng Trưởng công chúa.
- Con không còn phụ thân nữa... nhưng con đã có mẫu thân rồi.
Trưởng công chúa sai người đ/á/nh đuổi phụ thân đi.
...
Rất lâu sau, nhi nghe mụ nương nói chuyện về phụ thân. Ông còn đến mấy lần nữa. Mỗi lần đều rình cổng, không gặp được nhi liền kéo người qua đường kể công chúa cư/ớp con gái mình. Nói tiểu cô nương trong phủ công chúa vốn là con gái mình, bị Trưởng công chúa chiếm đoạt.
Mụ nương sai người đuổi đi. Nhưng lần sau, ông lại đến.
Hôm đó, phụ thân đang kéo một người b/án hàng rong, nói như phun nước bọt:
-... Đó là con gái ruột của ta! Trưởng công chúa ỷ thế cư/ớp con gái ta, còn đ/á/nh đuổi ta! Thiên hạ này còn có vương pháp không...
Nhi đứng trong cổng nhìn ông. Ông g/ầy hẳn đi, tóc bạc thêm, áo quần vẫn nhăn nhúm, còn thảm hại hơn lần trước. Thấy nhi, ông kích động buông người b/án hàng, lao tới:
- Tiểu Hi! Tiểu Hi con cuối cùng cũng ra! Phụ thân nhớ con khổ lắm!
Nhi lùi một bước.