“À, phát thưởng đi.”

7

Sau bữa tiệc tối, tôi nổi tiếng khắp nơi.

Giới thượng lưu đồn ầm lên chuyện Lộ Cảnh Xuyên tìm được một người phụ nữ kỳ lạ có thể đỡ rư/ợu bằng miệng.

Có người bảo tôi xuất thân từ đoàn xiếc, kẻ lại nói tôi là đặc chủng binh giải ngũ.

Chỉ có tôi biết rõ, đó là do cái bụng đói cồn cào mà ra.

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc ở đó.

Thời gian tôi ở cạnh Lộ Cảnh Xuyên càng lâu, thế giới này càng xuất hiện nhiều lỗi.

Ví như lúc tôi trốn làm ở phòng trà, nghe lỏm được cuộc đối thoại giữa hai nhân viên vệ sinh.

Nhân viên A: “Chap này nhạt thế? Tác giả định lấy full à?”

Nhân viên B: “Ai biết được, cái vai nữ phụ Thẩm Chiêu Đệ mới xuất hiện mà cảnh quay còn nhiều hơn nữ chính, phải chăng tác giả muốn đổi vai?”

Tôi kinh hãi bịt miệng.

Họ đang bàn luận về tình tiết truyện!

NPC thức tỉnh rồi sao?

Không đúng, là bình luận!

Tôi thấy được bình luận hiện thực hóa rồi!

Lại như lúc Lộ Cảnh Xuyên họp, trên slide PowerPoint đột nhiên hiện lên dòng chữ:

【Chỗ này nên có tiếng vỗ tay, tổng giám đốc Lộ đẹp trai n/ổ trời!】

Các quản lý cấp cao xem như không thấy, chỉ có tôi và Lộ Cảnh Xuyên liếc nhìn nhau.

Lộ Cảnh Xuyên chỉ tay vào màn hình: “Cô cũng thấy rồi?”

Tôi gật đầu: “Thấy rồi, đó là lời tán dương của đ/ộc giả.”

Mặt Lộ Cảnh Xuyên tái nhợt: “Cuộc sống của tôi đang bị người khác xem lén?”

Tối hôm đó, Lộ Cảnh Xuyên gọi tôi đến biệt thự riêng.

Anh rót hai ly rư/ợu, vẻ mặt nghiêm túc.

“Thẩm Chiêu Đệ, chúng ta nói chuyện.”

“Nói gì? Tăng lương hả?” Tôi phản xạ có điều kiện.

“Nói về thế giới này.”

Lộ Cảnh Xuyên bước đến bên cửa kính, nhìn ra dòng xe cộ tấp nập.

“Trước đây tôi luôn nghĩ cuộc đời mình hoàn hảo. Có tiền, có quyền, muốn gì được nấy. Nhưng tôi luôn cảm thấy thiếu vắng điều gì đó, như thể mọi thứ đều là chương trình được sắp đặt sẵn.”

“Cho đến ngày cô rơi xuống xe tôi.”

Anh quay người, ánh mắt rực ch/áy nhìn tôi.

“Cô cũng là người nằm ngoài kịch bản, đúng không?”

Tôi im lặng.

Lộ Cảnh Xuyên thông minh hơn tôi tưởng, hay đúng hơn, ý thức tự ngã của anh đã thức tỉnh đến mức đ/áng s/ợ.

“Tổng giám đốc Lộ, biết nhiều không có lợi đâu.” Tôi khuyên nhủ, “Làm một tổng giám đốc giấy vui vẻ không tốt sao? Ngày ngày thể hiện đẳng cấp, tiêu tiền, cuối cùng sống cuộc sống vô sỉ cùng nữ chính.”

“Tôi không thích Bạch Tiểu Liên.” Lộ Cảnh Xuyên ngắt lời, “Mỗi lần gặp cô ta, trong đầu tôi lại có tiếng nói bắt tôi yêu cô ta, nhưng trong lòng chỉ có chán gh/ét. Cảm giác bị thao túng này thật kinh t/ởm.”

Anh bước đến trước mặt tôi, cúi nhìn.

“Chỉ khi ở bên cô, tiếng nói ấy mới biến mất. Tôi cảm thấy... mình được tự do.” Tim tôi như ngừng đ/ập.

Không lẽ nào tổng giám đốc muốn cùng tôi thành lập liên minh kháng chiến?

“Vậy anh định thế nào?”

Ánh mắt Lộ Cảnh Xuyên kiên định: “Tôi muốn viết lại kịch bản.”

Anh rút từ sau lưng ra một bản hợp đồng.

“Tôi không chỉ muốn cô làm thư ký. Tôi muốn cô trở thành... đối tác của tôi.”

“Chúng ta cùng nhau biến cuốn tiểu thuyết dở dang này thành thứ chúng ta muốn.”

“Toàn bộ lợi nhuận, chia năm mươi năm mươi.”

Năm mươi năm mươi!

Giá trị tài sản của Lộ Cảnh Xuyên lên đến hàng nghìn tỷ.

Chia đôi thì được bao nhiêu?

CPU của tôi sắp ch/áy máy.

“Sếp!” Tôi nắm ch/ặt tay anh, ánh mắt kiên định như tuyên thệ nhập đảng, “Từ hôm nay, mạng sống của sếp chính là mạng sống của em! Kịch bản này sửa nhất định rồi! Ai ngăn cản em sẽ cho họ biết tay!”

8

Bước đầu tiên sửa kịch bản là phá hủy các điểm nút tình tiết.

Theo nguyên tác, tiếp theo sẽ là cảnh nam chính bị thương vì c/ứu nữ chính, nữ chính chăm sóc tận tình, tình cảm hai người nồng ấm hơn.

Địa điểm là nhà máy bỏ hoang ngoại ô, phản diện b/ắt c/óc nữ chính.

Lộ Cảnh Xuyên nhìn tờ thông báo trước - thực chất là nhiệm vụ kịch bản hệ thống gửi cho tôi - cười lạnh.

“B/ắt c/óc? Bọn phản diện bây giờ xưa cũ thế à?”

Tôi đang lau chùi tấm khiên chống bạo động - trang bị Lộ Cảnh Xuyên bỏ tiền triệu m/ua cho tôi.

“Sếp, tuy xưa cũ nhưng hiệu quả, sếp định làm gì? Không đi c/ứu?”

“Đi, tất nhiên phải đi.”

Lộ Cảnh Xuyên chỉnh lại cà vạt.

“Nhưng không phải đi c/ứu người, mà đi m/ua lại.”

Thế là khi tên đầu sỏ phản diện đặt d/ao lên cổ Bạch Tiểu Liên, chờ tổng giám đốc xông vào hiểm nguy.

Hắn đợi được một đội tháo dỡ.

Hàng chục chiếc xe ủi đất ầm ầm tiến vào nhà máy bỏ hoang.

Lộ Cảnh Xuyên đội mũ bảo hộ, cầm loa phát thanh hô to:

“Bọn phản diện bên trong nghe rõ, khu đất này đã bị tập đoàn Lộ thâu tóm, giờ chúng tôi sẽ tiến hành phá hủy. Cho các người ba phút rút lui, không thì tự chịu hậu quả!”

Tên đầu sỏ há hốc mồm.

Bạch Tiểu Liên cũng ch*t lặng.

“Lộ Cảnh Xuyên! Anh đi/ên rồi sao? Em đang ở đây này!”

Bạch Tiểu Liên thét lên.

Lộ Cảnh Xuyên bình thản nói với tôi:

“Thẩm Chiêu Đệ, đi vớt người lên.”

Tôi giơ khiên chống bạo động xông vào nhà máy.

Phản diện thấy tôi, ngẩn người: “Cô là ai?”

Tôi: “Tôi là trưởng ban tháo dỡ tập đoàn Lộ, đại ca tránh đường đi, xe ủi không có mắt đâu.”

Phản diện: “......”

Nhân lúc hắn ngơ ngác, tôi túm cổ Bạch Tiểu Liên vác lên vai bỏ chạy.

Tôi có cảm giác đ/au, nhưng cũng có sức mạnh dị thường - thuộc tính ẩn của vai quần chúng.

Bạch Tiểu Liên gào thét trên vai tôi:

“Thả em ra! Cô định mang em đi đâu? Cảnh Xuyên ca ca đâu?”

Vừa chạy tôi vừa dỗ dành:

“Đừng hét nữa, không tôi quăng cô vào gầu xe ủi đấy.”

Chiêu thức này khiến tình tiết truyện vỡ vụn hoàn toàn.

【Cảnh báo hệ thống! Điểm tình tiết quan trọng “anh hùng c/ứu mỹ nhân” đổ vỡ! Độ lệch kịch bản 50%!】

【Phát hiện lỗi logic nghiêm trọng, thế giới sắp khởi động lại... Khởi động thất bại...】

【Lỗi không x/á/c định! Lỗi không x/á/c định!】

Bầu trời chuyển màu tím kỳ quái.

Mặt đất rung chuyển.

Lộ Cảnh Xuyên đứng cạnh xe ủi đất, nhìn bầu trời đổi sắc, không những không h/oảng s/ợ mà còn nở nụ cười cuồ/ng nhiệt.

“Xem ra tác giả sốt ruột rồi.”

9

Thế giới không hủy diệt.

Nhưng để vá kịch bản, tác giả bắt đầu gây rắc rối cho chúng tôi.

Công ty của Lộ Cảnh Xuyên đột nhiên gặp khủng hoảng tài chính.

Tài sản anh bị đóng băng, cổ phiếu rớt sàn.

Những đối tác từng nịnh bợ anh giờ lật mặt như chong chóng.

Ngay cả người giúp việc trong biệt thự cũng đồng loạt xin nghỉ.

Tối hôm đó, mất điện.

Biệt thự chìm trong bóng tối.

Lộ Cảnh Xuyên ngồi trên sofa, tay cầm nửa chai rư/ợu cuối cùng.

“Thẩm Chiêu Đệ,” giọng anh nghe mệt mỏi, “sợ không? Giờ anh chỉ là kẻ trắng tay thôi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
7 Hận Tôi Đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm