Ta Là Đại M/a Đầu Của Tà Tu
Bởi quá bất đức, ta xuyên vào truyện "chân ngụy thiên kim" thành cô gái thật bị cả nhà gh/ét bỏ.
Hệ thống bảo: "Chỉ cần khiến cả nhà và nam chính hối h/ận, gh/ét bỏ thiên kim giả, ngài sẽ được trở về thế giới cũ."
Thế là khi thiên kim giả vu khống ta tr/ộm dây chuyền, anh trai hét lên "dù đào ba thước đất cũng phải tìm ra"...
Ta thẳng thừng láy máy ủi san bằng biệt thự nhà họ.
Thiên kim giả: "???"
Ta: "Đây gọi là đào bới tận ba thước đất."
Khi nam chính ép ta ký giấy nhận tội thay cho thiên kim giả, bắt ta vào tù ba năm...
Ta phóng máy bay tới, ầm ầm n/ổ tung nhà hắn.
Nam chính: "???"
Ta: "Giấy nhận tội mất rồi, không ai phải vào tù nữa."
Khi thiên kim giả cần hiến thận, ta nh/ốt cả nhà vào tầng hầm.
Cả nhà: "???"
Ta: "Chẳng phải cần hiến thận sao? Sáu quả cật, đủ xài."
Nửa tháng sau, ai nấy đều hối h/ận.
1
Ta là đại m/a đầu của giới tà tu.
Bởi tội nghiệp quá dày, bị Chúa Thần đày đi biên ải.
Tỉnh lại đã thấy mình trong hội trường tiệc tùng lộng lẫy. Một giọng nói vang lên trong đầu:
"Xin chào, ta là hệ thống 001."
"Hiện tại ngài đã trở về làm thiên kim thất lạc."
"Là nữ chính nhiệm vụ BE. Ngài chỉ cần khiến gia đình và nam chính hối h/ận, gh/ét bỏ con nuôi giả, thì có thể trở về thế giới cũ."
Hệ thống kể ta bị bảo mẫu ở quê đ/á/nh tráo, bị ng/ược đ/ãi 18 năm trời, cuối cùng được đón về gia tộc giàu nhất thành A.
Nhưng chờ đợi ta không phải sự bù đắp, mà là những âm mưu h/ãm h/ại của thiên kim giả.
Gia đình và hôn phu đều dành cho ta những lời cay đ/ộc.
Cuối cùng, ta mắc u/ng t/hư, uất ức mà ch*t.
Những kẻ bàng quan ngày ấy bỗng đi/ên cuồ/ng hối h/ận, đuổi cổ thiên kim giả khỏi nhà.
Hệ thống chưa kể xong.
Ta đã bị một cốc rư/ợu vang đỏ tạt thẳng vào mặt.
Tầm nhìn ngập tràn màu đỏ nhờ nhớt.
Chất lỏng lạnh lẽo chảy dọc tóc, thấm đẫm váy lụa.
Ta nheo mắt, vuốt mặt.
"Chị ơi, em xin lỗi, em không cố ý."
Trước mặt ta là thiếu nữ váy hồng, mắt phượng mày ngài, dáng vẻ yếu đuối, tay cầm ly rư/ợu rỗng.
Không đùa chứ.
Ta cúi nhìn.
Kẻ chỉ cao ngang ng/ực ta.
Nó thấp lắm.
Để tạt rư/ợu, nó phải đứng trên ghế.
"..."
Gọi đây là sơ ý?
Ta hiểu rồi, đây là luật miễn tội của thế giới này!
Nghĩ vậy, ta với tay lấy chai rư/ợu, bật nắp xoẹt xoạt.
Ào ào đổ thẳng lên đầu thiên kim giả.
Nó hét thất thanh nhưng không nhúc nhích.
Ta đổ tiếp chai thứ hai.
Nó lại hét.
Ta tiếp tục đổ.
Nó tiếp tục gào.
Ta vui vẻ: "Chơi vui gh/ê, hehe."
Khách khứa xung quanh biến sắc.
Tiếng xì xào nổi lên râm ran.
Khi chân ta chất đống hơn chục vỏ chai rỗng, con gà mái gào thét kia mới đợi được vệ thần.
Một thanh niên mặt mày gi/ận dữ xông tới đẩy ta.
Hắn ôm lấy thiên kim giả ướt sũng, t/át ta đ/á/nh bốp: "Hàn Kiến Tinh! Đồ ti tiện không cha không mẹ! Lập tức xin lỗi Tuyết Nhi! Không thì tao tống cổ mày khỏi Hàn gia!"
Ta xoa má, nghiêm túc đáp: "Em không cố ý."
Hội trường ch*t điếng.
Muôn ánh mắt tròn xoe như cú vọ.
Trong đó lấp lánh kinh ngạc, sợ hãi, và chút ngỡ ngàng như vừa bị đ/ập vỡ thế giới quan.
Hệ thống vội nhắc nhở:
"Chủ nhân, đừng đùa nữa! Đây là anh trai ngài!"
"Cứ chọc gi/ận hắn, lát nữa đến đoạn bị vu khống tr/ộm dây chuyền, ngài sẽ ăn đò/n đ/au hơn!"
Quả nhiên, thiên kim giả khóc nức nở:
"Chị ơi, em biết mình sai rồi, chiếm đoạt tình thương của ba mẹ và anh suốt bao năm..."
"Chị đ/á/nh em m/ắng em đều được, nhưng sao chị nỡ tr/ộm dây chuyền bà ngoại để lại trước lúc lâm chung của em?"
Thiên kim giả nức nở trong lòng anh trai, khóc như đám tang:
"Chị trả lại đi, em không nói gì đâu. Em cũng không tranh giành tình thương với chị nữa. Đó là kỷ vật duy nhất bà để lại..."
Tiếng bàn tán lại rộ lên:
"Đồ tồi! Tr/ộm cả di vật người ch*t!"
"Tuyết Nhi quá lương thiện, mới bị đứa hoang dã này ứ/c hi*p!"
"Bản chất đã thối nát từ gốc rồi! Đem nó về làm gì?"
Anh trai ta gi/ận dữ gầm lên:
"Hàn Kiến Tinh! Đồ mất dạy! Trả dây chuyền cho Tuyết Nhi! Ngay!"
Gân xanh nổi lên: "Không thì tao đào ba thước đất cũng lật ra cho được!"
Ta chộp lấy từ khóa.
Đào ba thước đất?
"Đợi chút." Ta giơ tay ra hiệu.
"Em đi đào tìm đây."
Hai người họ đồng thanh: "Cái gì?!"
Khi họ ngẩng lên, ta đã biến mất.
Ta lái máy ủi.
Theo sau là cả đội máy ủi chỉnh tề.
"Hệ thống, cửa hàng có b/án gì không?"
Hệ thống đáp: "Có. Ngài muốn đan dưỡng nhan hay đan mê h/ồn?"
"Không."
"Vậy ngài cần gì?"
Ta chỉ vào món rẻ nhất: "10 kim tệ th/uốc n/ổ."
Hệ thống: "... Ngài có nghiêm túc không?"
Nó vẫn giúp ta m/ua, rồi thêm: "Cảnh báo! Vật phẩm nguy hiểm, hậu quả tự chịu!"