Thật là ngại ngùng.
"Ầm!"
Tôi đóng sập cửa lần nữa.
Bố tôi đ/ập cửa rầm rầm: "Mày dám đào nhà tao thì mở cửa ra đây!"
Tôi liền mở toang cửa.
Người bố của thân x/á/c này gi/ận dữ giơ tay định t/át tôi.
Nhưng ngay sau đó, ông ta vội rụt tay lại.
Bởi tôi đã kéo nam chính ra làm khiên thịt ngay trước mặt họ.
Cố Tham hét thất thanh: "Khôngggg!"
Cú t/át trời giáng đ/ập thẳng vào mặt hắn.
Hắn xoáy tròn ba vòng rưỡi giữa không trung, nhón chân như vận động viên nhảy cầu chuẩn bị biểu diễn.
Rầm!
Mặt hắn đ/ập xuống đất trước.
Tôi vỗ tay rào rào: "Mười điểm! Cho màn trình diễn hoàn hảo không tì vết!"
Một vệ sĩ đi/ên tiết hét lên: "Nhưng ở đây làm gì có nước mà đ/á/nh giá thế hả?!"
"Tiểu tiết không quan trọng."
Tôi khoanh tay trước ng/ực, ánh mắt đột ngột trở nên nghiêm túc: "Giờ thì nói xem... các người tìm bản tôn có việc gì?"
Ánh nhìn của tôi khiến ông bố r/un r/ẩy toàn thân.
Tôi vỗ vai ông ta an ủi: "Con hiểu mà, đời này bố sợ nhất là thấy đôi mắt thăm thẳm của con gái phải không?"
Hàn Thiên ôm ng/ực, chỉ tay về phía tôi, môi run lẩy bẩy: "Mày... mày..."
Tôi ngây thơ hỏi: "Con... con đã làm gì sai ạ?"
Mẹ Lâm Uyển ngắt lời, giọng đầy thất vọng: "Kiến Tinh! Sao con dám đối xử với bố như thế? Chúng ta là người thân ruột thịt của con mà!"
Anh trai tôi há hốc mồm định nói gì đó, nhưng rồi lại nuốt chữ vào trong. Ánh mắt hắn lảng tránh, giả vờ như mình không tồn tại.
Gái giả Hàn Tuyết Nhi thì núp sau lưng Cố Tham khóc nức nở, vai run lên bần bật như vừa chịu oan ức tày trời.
Cố Tham xoa má sưng vêu, ném một tập giấy về phía tôi: "Tuyết Nhi là viên ngọc quý được gia tộc Hàn dày công nuôi dưỡng, tương lai rộng mở. Còn mày, Hàn Kiến Tinh, đồ nhà quê thô lỗ vô dụng! Mày chỉ như cục phân trong thùng rác, đống bùn không thể trát lên tường! Thay em gái nhận tội là giá trị duy nhất của mày!"
"Hàn Kiến Tinh! Đừng giả ng/u giả khờ nữa! Ký ngay bản tự nhận tội này đi!"
Tôi bình thản: "Ờ."
Họ tưởng tôi sẽ vật lộn, gào khóc, chống đối dữ dội.
Nhưng chẳng có gì xảy ra cả.
Ép tôi nhận tội diễn ra dễ dàng đến bất ngờ, không gặp bất cứ trở ngại nào.
Mọi người đều hài lòng, trừ anh trai tôi.
Hắn nghi ngờ nhìn tôi: "Mày đang âm mưu cái gì thế?"
Tôi mỉm cười: "Đoán xem?"
Cố Tham vội vàng mang bản tự thú về cất trong két sắt biệt thự họ Cố.
Hắn tự mãn cho rằng đó là nơi an toàn nhất.
Lúc này, hắn vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Đêm khuya, khi Cố Tham đang ngủ say.
Chuông điện thoại réo vang.
Hắn mệt mỏi nhấc máy: "Tôi không m/ua bảo hiểm."
Tôi chưa kịp nói, hắn đã tiếp: "Cũng không v/ay tiền. Cám ơn."
Rồi cúp máy.
Tôi kiên trì gọi lại. Cố Tham cáu kỉnh: "Đã bảo không m/ua..."
"Hỡi con người ng/u ngốc, ta đâu phải b/án bảo hiểm."
Tôi cười gằn từng tiếng: "Cố Tham, cho ngươi ba mươi phút để sơ tán toàn bộ người trong biệt thự họ Cố."
"Ta sẽ cho n/ổ tung nhà ngươi."
Cố Tham im lặng giây lát mới nhận ra giọng tôi.
Hắn quát lớn: "Mày đi/ên rồi!"
Tưởng tôi đang giỡn muộn, hắn tắt máy tiếp tục ngủ.
Không ngờ nửa đêm, mặt đất đột nhiên rung chuyển dữ dội.
Hắn choàng tỉnh, ngồi bật dậy trong chăn lông vũ.
Cố Tham dò dẫm tìm dép, lẩm bẩm: "Động đất sao? Sao không ai báo trước?"
Đột nhiên.
"Ầm!!!"
Lửa ngút trời, tiếng n/ổ vang trời.
Cửa sổ phòng Cố Tham cùng cả mái nhà bay mất.
Hắn ngồi trên chiếc giường trơ trọi giữa đống đổ nát đen xì, máy bay ném bom đang lượn vòng trên đầu.
Trong tai hắn vang lên bản nhạc không đúng lúc:
"Đậu má mày!"
"Cái tên đi/ên kh/ùng này!"
"Ầm!!!"
Tiếng n/ổ lần nữa vang lên, sóng nhiệt cuộn vào mặt khiến gương mặt trắng nõn của hắn đen nhẻm như dân tị nạn.
Cố Tham: "???"
Có ai hiểu không?
Ngủ một giấc tỉnh dậy nhà bị bay mất.
Thấy Cố Tham ngồi ngây ngô dưới đống đổ nát, tôi nổi lòng trắc ẩn.
Để tránh hắn bị bom x/é x/á/c, tôi hạ thấp máy bay.
Cửa khoang mở, thả dây thừng xuống.
"Người anh hùng thảo nguyên oai hùng dũng mãnh~"
Tôi quăng dây thừng vòng qua eo hắn, thắt nút ch/ặt cứng.
"Áááá... Mày làm gì thế!!!"
Tôi ngửa cổ 45 độ, đường nét quai hàm sắc như d/ao: "Hừ, đàn ông. Bị màn giải c/ứu hào hùng của ta khuất phục rồi chứ gì?"
Cố Tham bị treo lơ lửng giữa không trung, xoay tròn còn nhanh hơn cánh quạt máy bay.
Hắn sùi bọt mép, mắt trợn ngược.
Nghe câu nói của tôi, hắn lảm nhảm: "Cảm ơn... cảm ơn cô nhiều..."
Tôi gật đầu: "Không cần khách sáo. Đáng lẽ phải cảm ơn thế."
Đã bảo trợ lý mới thuê sơ tán xong người nhà họ Cố, giờ tôi thoải mái hành động.
Đóng cửa khoang, tôi trở về buồng lái tiếp tục thả bom.
Bỗng nghe tiếng hét thất thanh từ bên ngoài: "Bế cốc... á á á... bế cốc của ta!!!"
Tôi hỏi hệ thống: "Đây không phải tiểu thuyết ngôn tình sao? Nam chính đã tu luyện tới cảnh giới bế cốc của tu tiên giới rồi à?"
Hệ thống gật đầu: "Xem ra ta đã đ/á/nh giá thấp thế giới này, lại có cao nhân ẩn cư như vậy."
Tôi tặc lưỡi: "Nam chính đúng là kinh khủng khiếp!"
Bên ngoài buồng lái, Cố Tham đang vùng vẫy tránh bom thì bị ngọn lửa li /ếm vào vải quần.
Lửa lướt qua mông hắn.
Tiếng hét còn thảm thiết hơn: "Mông! Mông của ta ch/áy rồi!!!"
Thấy quần hắn ch/áy xém, tôi liền kéo dây treo hắn từ thân máy bay ra đuôi máy bay.