1

M/a Tôn là một tên đi/ên.

Hắn ta làm cái gọi là “thử nghiệm phục tùng” với ta, bắt ta lên giường với nam nhân.

Ừ, ta cũng là nam nhân.

Nhưng ở địa bàn M/a Môn, chống lại M/a Tôn rõ ràng là không khôn ngoan.

Ta nuốt cục tức trong lòng, ngoài mặt vẫn cung kính tạ ơn, rồi xách người kia về.

Vị Tiên Quân bị nhét cho ta, dung mạo đã bị pháp thuật biến đổi, lại còn trúng đ/ộc, hơi thở yếu ớt.

Đã khiến M/a Tôn để mắt, còn cố ý đem ra làm nh/ục, hẳn người này từng là nhân vật có danh có tiếng trong Tiên Minh.

Ta vừa thở dài, vừa l/ột áo hắn, tắm rửa sạch sẽ rồi quẳng người lên giường.

Thời buổi này làm nghề nào cũng khó, đã làm nội gián M/a Môn mà còn phải b/án thân.

Khổ thân ta.

Có tên nô lệ m/a môn đến nói muốn canh đêm trước cửa phòng ta.

M/a Tôn thật không ra gì, còn đặc biệt phái người tới nghe lén, khiến kế hoạch trải chiếu ngủ dưới đất của ta tan thành mây khói.

Xem ra không động tay động chân thật thì không xong.

Ta là nội gián, thân phận vốn đã nh.ạy cả.m.

Để đưa ta đến vị trí hiện tại, Tiên Minh và sư tôn đã hy sinh rất nhiều.

Họ cần ta giành được lòng tin của M/a Tôn, nắm bắt động tĩnh tương lai của M/a Môn.

Ta không thể thất bại trong gang tấc.

Nghĩ đến sư tôn, ta nhắm mắt, bi tráng trèo lên giường… ôm lấy con rối người thật tỉ lệ 1:1 của sư tôn.

2

Sư tôn của ta, cũng là người ta tôn sùng nhất.

Để giải tỏa nỗi lòng, ta tự mình làm đủ loại “vật phẩm” liên quan đến người.

Từ tranh cỡ lớn, đến huy hiệu, thẻ bài, móc treo, tượng đủ mọi góc độ, không thiếu thứ gì.

Yêu người, liền bày trận vì người.

Chiếc giường của ta được bố trí vô cùng hoành tráng, đứng ở góc nào cũng có thể nhìn thấy dung nhan thanh lãnh của sư tôn, Ngọc Hoài Quân.

Ngọc Hoài Quân, là Tiên Quân phong quang nhất, thanh cao như trăng sáng giữa trời đất này.

Là ánh trăng sáng mà ta mãi mãi không thể với tới.

Hồi còn ở Tiên Minh, tình cảm thầm kín này chỉ dám giấu sâu trong lòng.

Giờ đến M/a Môn, ta liền nhân cơ hội buông thả bản thân.

M/a Tôn biết ý niệm trái luân thường này của ta, ngược lại còn cảm thấy việc ta phản bội Tiên minh càng thêm chân thực.

Ta còn bỏ ra cả đống linh thạch luyện khôi lỗi thân thể, quang minh chính đại đặt ngay ngắn trên giường.

Tái hiện lại sư tôn hoàn mỹ của ta, từ dung mạo tuấn mỹ vô song, đến thân hình…

À, thật ra ta chưa từng thấy thân hình sư tôn, toàn tưởng tượng thôi.

Tưởng tượng cũng được.

Ta sẽ ôm bảo bối sư tôn của mình ngủ.

Hí hí, ta thích sư tôn nhất.

3

Hôm sau, ta bị nô lệ m/a môn đá/nh thức, nói M/a Tôn triệu kiến.

Ta mang theo một bụng tức gi/ận vì bị đá/nh thức.

Trước tiên mặc quần áo cho búp bê sư tôn, cất cẩn thận, còn kẻ xui xẻo bị quẳng lên giường đêm qua, ta còn chẳng thèm nhìn.

Không phải lòng ta sắt đ/á.

Từ góc nhìn của M/a Tôn, ta không có lý do nào để c/ứu hắn.

Ta không thể vì c/ứu hắn mà để lộ thân phận.

Hơn nữa người này cũng là người tu tiên, giờ thành tù nhân, thiện ý hay á/c ý của ta đều là s/ỉ nh/ục lớn với hắn.

Không cần thiết.

Lờ đi, có lẽ mới là tốt nhất cho hắn.

4

M/a Tôn, cái lão háo sắc đó còn dò hỏi trải nghiệm sử dụng của ta.

Trong lòng ta cười lạnh một tiếng.

Sư tôn của ta là tốt nhất, ngoài người ra thì ai cũng chỉ là một đống th!t, có gì khác nhau đâu.

Nhưng ngoài miệng ta vẫn phải trả lời: “Cũng được, rất… đã.”

Chẳng phải hắn ta muốn nghe câu này nhất sao, để ta nói cho nghe.

M/a Tôn cười ha hả.

Ta thầm nguyền rủa hắn ta cười đến ch*t luôn đi.

Phải nói đều tại cái tên M/a Tôn khốn kiếp này, vốn Tiên M/a hai phe đình chiến trăm năm, sống yên ổn tốt đẹp.

Vậy mà hắn ta đột ngột nổi lên như cồn, không biết từ đâu chui ra, hạ gục các m/a tu khác trở thành M/a Tôn mới.

Tu vi lại bí ẩn khó lường, lần đầu giao thủ với sư tôn ta đã đá/nh ngang cơ, khiến Tiên Minh khiếp đảm.

Phải biết rằng trong Tiên Minh hiện nay, tu vi của sư tôn ta, Ngọc Hoài Quân là đệ nhất không phải bàn cãi.

Không phải vì sư tôn thiên phú dị bẩm hay tài hoa hơn người.

Mà vì trăm năm trước trong trận đại chiến Tiên M/a, trong số đồng bối của sư tôn, người là đệ tử nhỏ tuổi nhất, nên được lưu lại trấn thủ tông môn.

Thế là người trở thành kẻ có tư lịch cao nhất còn sống.

Những tiền bối có tu vi cao hơn người… đều đã ch*t hết trên chiến trường năm đó.

M/a Tôn thời ấy là một kẻ đi/ên chính hiệu, không cần mạng sống, còn muốn kéo cả thế giới này ch/ôn cùng.

Giờ lại xuất hiện thêm một M/a Tôn mới, cũng chẳng trách Tiên minh căng thẳng quá mức.

Chỉ sợ hắn ta lại là một tên đi/ên, lại khơi mào đại chiến Tiên M/a.

5

Đợi M/a Tôn cười đủ rồi, hắn ta mới nhìn ta đầy ẩn ý.

“Vị sư tôn mà ngươi tôn sùng nhất, có... đã như vậy không?”

Ta đờ người, m/áu dồn hết lên đầu.

Vì sợ.

“Ngươi… có ý gì?”

M/a Tôn cười đ/ộc á/c: “Chúc mừng ngươi đã được toại nguyện, được ngủ cùng với sư tôn mà người ngày đêm mong nhớ.”

“Để tạo bất ngờ cho ngươi, ta đã tốn không ít công sức mới bắt được người đấy.”

“Ta còn tưởng ngươi sớm muộn gì cũng phát hiện ra là hắn, không ngờ a... Ng/u Kỳ, ngươi đúng là khúc gỗ.”

Ta vốn cẩn trọng, lần đầu mất bình tĩnh trước M/a Tôn, lao về phòng ngủ.

Sư tôn trúng đ/ộc, cách cái ch*t chỉ còn một hơi thở.

Ta dùng hết linh đan diệu dược tích trữ từ trước khi vào M/a giới, miễn cưỡng giữ được một hơi thở cho sư tôn.

Sư tôn sống lại.

Nhưng ta nghĩ, ta có thể ch*t được rồi.

M/a Tôn đúng là một tên khốn nạn.

Sư tôn bị hắn hạ đ/ộc, không cử động được, không có linh lực, nhưng người vẫn tỉnh táo.

Chứng kiến toàn bộ bí mật trong phòng ta, cả cảnh ta ôm con rối sư tôn mà phát đi/ên suốt một đêm.

Còn thấy cả con rối tỷ lệ 1:1 của hắn, cùng ta… làm chuyện này chuyện nọ.

Còn nhục hơn cả việc tìm người thay thế bị chính chủ phát hiện.

Sư tôn tỉnh dậy đã được một lúc, ta vẫn quỳ bên giường, không dám thở mạnh.

Sư tôn yên lặng đến mức ta suýt tưởng người lại ngất rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Tôi Không Còn Kiểm Soát Bạn Trai Nữa

Chương 17
Tính chiếm hữu của tôi cực kỳ mạnh. May mà bạn trai tôi rất ngoan. Điện thoại tùy ý tôi kiểm tra, đi đâu cũng báo cáo cả ngày, đến chó cậu ấy cũng giữ khoảng cách hai mét. Thế nhưng trong đầu tôi đột nhiên xuất hiện một giọng nói tự xưng là hệ thống. Tôi không để tâm, nhưng Tạ Tích thật sự bắt đầu trở nên khác thường. Ánh mắt cậu ấy nhìn tôi đôi khi xuất hiện vẻ mất kiên nhẫn. [Nam chính vốn không yêu cậu, cậu ấy mắc chứng rối loạn nhận thức cảm xúc. Chỉ có thụ chính mới có thể dạy cậu ấy thế nào là tình yêu lành mạnh thật sự. Cậu, một người qua đường Giáp không biết từ đâu chui ra, mau tự giác rời đi đi!] Cậu ấy bắt đầu né tránh những đụng chạm của tôi. Mỗi khi gặp thụ chính mà hệ thống nhắc đến, cảm xúc vốn luôn ổn định của cậu ấy lại mất kiểm soát. Tôi sợ đến mức ham muốn kiểm soát lập tức biến mất, ngay trong đêm thu dọn đồ bỏ chạy. Ba ngày sau, hệ thống đột nhiên khóc lóc xuất hiện: [Cậu mau quay về đi! Thụ chính biết tên nam chính điên kia lén gắn thiết bị định vị lên người cậu nên vẫn luôn muốn giúp cậu trốn khỏi nanh vuốt của hắn. Bây giờ cậu ta bị hắn bắt cóc rồi!] Tôi tức giận dạy dỗ cậu ấy suốt cả đêm, cảnh cáo cậu ấy không được phép nhìn người khác thêm một lần nào. Nhưng ngày hôm sau, tôi lại nhìn thấy nhật ký của cậu ấy: [Phiền chết đi được, tại sao con khốn kia cứ nhất định phải quấy rầy chúng ta? Thật muốn giết cậu ta.] Tôi: ?
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
8.61 K
Giếng Đổi Con Chương 7