Tôi đã thấy rất nhiều kiểu ánh mắt. Trong phòng cấp c/ứu có đủ loại người - những kẻ đ/au đớn, sợ hãi, gi/ận dữ, hoang mang, hoặc đã hoàn toàn bỏ cuộc.

Ánh mắt của hắn không thuộc bất kỳ loại nào kể trên.

Lạnh lẽo, tỉnh táo, như một lưỡi d/ao vừa được vớt từ nước đ/á.

Hắn nhìn tôi, giọng điệu còn lạnh hơn cả ánh mắt:

- Ra ngoài.

Tôi không nhúc nhích, đang quan sát vùng m/áu thấm trên vai hắn.

- Ta đếm đến ba—

- Vết thương của anh bị hở ra rồi. - Tôi ngắt lời, kéo xe dụng cụ y tế lại gần. Bộ dụng cụ thay băng trên đó vẫn còn nguyên - rõ ràng đã lâu không ai đến thay băng. - Tôi xử lý chỗ này trước.

Hắn như không ngờ tới phản ứng này, khựng lại một chút.

Rồi hắn làm một việc.

Về sau tôi mới biết, lúc đó hắn đã mở lực áp chế chất dẫn dụ lên mức tối đa. Nghe nói ở cường độ này, ngay cả Alpha khác cũng sẽ sinh ra bản năng rút lui, Omega sẽ ngất xỉu ngay lập tức, Beta dù kháng lực mạnh nhất nhưng vẫn xuất hiện các phản ứng như hồi hộp, buồn nôn, chân tay bủn rủn.

Cảm nhận của tôi lúc đó là:

Hình như có một cơn gió.

Không chắc có phải do điều hòa không.

Tôi đeo găng tay, mở bộ dụng cụ thay băng, thao tác thuần thục như đã làm cả vạn lần trong phòng cấp c/ứu. Khử trùng, làm sạch vết thương, kiểm tra các mũi khâu - hai mũi đã bung ra, cần khâu lại.

- Gây tê cục bộ hay chịu đựng? - Tôi hỏi.

Hắn không trả lời, vẫn dán mắt nhìn tôi.

Ánh nhìn ấy khiến tôi nhớ đến con mèo mình từng nuôi. Không phải loại ngoan ngoãn, mà là mèo hoang, từng bị thương. Khi bạn đến gần, nó không chạy nhưng toàn thân lông dựng đứng, sẵn sàng cào bạn một nhát.

- Tôi coi như gây tê cục bộ vậy.

Tôi lấy th/uốc, tiêm gây tê thấm xung quanh vết thương rồi bắt đầu khâu.

Hắn từ đầu đến cuối không nhúc nhích, ngay cả nhịp thở cũng không thay đổi. Hoặc là thực sự không sợ đ/au, hoặc đã quen rồi.

Tôi nghiêng về khả năng thứ hai.

Khâu xong mũi cuối, c/ắt chỉ, phủ băng gạc, cố định.

- Xong rồi. - Tôi cởi găng tay, điều chỉnh thông số máy theo dõi. - Ba ngày không thay băng, mép vết thương có dấu hiệu nhiễm trùng nhẹ. Tôi đã kê kháng sinh, y tá sẽ mang đến. Ngoài ra nồng độ oxy trong m/áu anh hơi thấp, khi thở sâu bên trái có đ/au không?

Hắn cuối cùng lên tiếng, nhưng không phải để trả lời:

- Anh không cảm thấy gì sao?

- Cảm thấy gì?

- Chất dẫn dụ của ta.

Tôi vừa điều chỉnh ngưỡng báo động của máy theo dõi, quay lại nhìn hắn.

Nói thật, tôi suýt buột miệng hỏi "Chất dẫn dụ có mùi gì?" - nhưng cân nhắc theo kiến thức thông thường của thế giới này, câu hỏi này đại khái tương đương với "Mặt trời màu gì?", sẽ khiến tôi trông như kẻ không bình thường.

Vì vậy tôi chọn câu trả lời hợp lý hơn:

- Tôi là Beta.

Biểu cảm hắn thay đổi rất tinh vi, nhưng tôi bắt được.

Đó không phải thất vọng, cũng không phải nhẹ nhõm, mà giống như một sự bối rối. Như thể sau bao năm sống, hắn đã quen với việc mọi người tỏ ra sợ hãi trước mặt hắn, đột nhiên gặp phải một ngoại lệ, lại không biết phản ứng thế nào.

- Beta cũng sẽ có phản ứng căng thẳng. - Hắn nói.

- Có lẽ tôi hơi đần độn.

Điều này không hoàn toàn là khiêm tốn. Kiếp trước trong phòng cấp c/ứu, tôi từng bị ch/ém, bị cắn, bị tạt chất lỏng không rõ ng/uồn gốc, có lần còn bị một gã s/ay rư/ợu cầm bình c/ứu hỏa đuổi chạy ba tầng lầu.

So với những chuyện đó, thứ chất dẫn dụ không ngửi thấy được thực sự chẳng đáng kể.

Tôi dọn dẹp xe dụng cụ, định rời đi. Đến cửa thì nghe thấy giọng nói từ phía sau:

- Tên anh là gì?

- Tống Dã.

- Tống Dã. - Hắn lặp lại, như đang cân nhắc sức nặng của hai chữ này.

Tôi ngoái lại nhìn hắn.

Hắn dựa vào đầu giường, khe rèm cửa lọt vào một vệt sáng, vừa khớp rơi trên bờ vai không bị thương của hắn.

Ánh mắt lạnh như d/ao lúc này đã thu lại chút ít, thay vào đó là thứ gì đó tôi không diễn tả được.

Về sau tôi nghĩ mãi mới tìm được cách ví von thích hợp.

Như một người đã ở trong căn phòng tối lâu ngày, đột nhiên phát hiện cánh cửa không khóa.

Hắn không chắc có nên đẩy cửa không, nhưng đã ghi nhớ vị trí cánh cửa.

- Ba ngày không thay băng, ngày mai tôi sẽ đến. - Tôi nói.

Hắn không trả lời, nhưng cũng không nói "Ra ngoài".

Tôi đóng cửa lại, quay về hành lang.

Dải cảnh giới vẫn giăng, biển báo vẫn dựng, hành lang vẫn vắng tanh.

Về phòng làm việc, đồng nghiệp nhìn thấy tôi, buông lời hỏi:

- Anh Tống khám buồng xong rồi à?

- Không, khu bệ/nh số 3, thay băng cho một ca.

Sau khoảng lặng ngắn ngủi, mấy người trong phòng đồng loạt nhìn tôi, biểu cảm như đang nhìn một người đi dạo qua vùng mìn mà còn hái được bông hoa.

- Anh... vào trong đó rồi?

- Ừ.

- Hắn ta không... làm gì anh chứ?

- Không, hợp tác khá tốt.

Tôi nói thật. Ngoài câu "Ra ngoài" lúc đầu và việc mở chất dẫn dụ lên cực đại trong lúc thay băng, hắn thực sự khá hợp tác.

Dĩ nhiên, tiêu chuẩn "hợp tác" này có lẽ tùy người mà khác nhau.

- Cái này... - Một y tá nhỏ giơ tay, thận trọng hỏi - Kháng sinh của bệ/nh nhân đó vẫn cần người mang vào, bác sĩ Tống có thể...

Tôi liếc đồng hồ, còn bốn tiếng nữa mới tan làm.

- Để trên quầy y tá đi, lát nữa tôi tiện đường mang vào.

- Cảm ơn bác sĩ Tống!

- Không có chi.

Tôi ngồi xuống viết bệ/nh án.

Bệ/nh nhân Bùi Trưng, Alpha, rối lo/ạn chất dẫn dụ, ngày thứ năm sau mổ vết thương xuyên vai trái, vết mổ bị hở, đã khâu lại.

Viết đến mục "Đề xuất", tôi dừng bút.

Theo trí nhớ của Tống Dã nguyên bản, bác sĩ chủ trị bệ/nh nhân này đã xin đổi người, lý do là "lực áp chế chất dẫn dụ khiến không thể thực hiện thao tác y tế bình thường".

Đơn xin đổi người nộp lên cả tuần rồi, không ai nhận.

Tôi viết vào mục đề xuất: Thay băng định kỳ, theo dõi sát diễn biến lành vết thương.

Rồi gập bệ/nh án lại, bỏ kháng sinh vào túi, đi đến khu bệ/nh số 3 lần thứ hai.

Mở cửa vào, hắn đang nhắm mắt.

Nghe thấy động tĩnh, hắn mở mắt, thấy là tôi, không nói "Ra ngoài".

Tôi đặt th/uốc và nước lên bàn đầu giường.

- Uống sau bữa ăn nửa tiếng, ngày ba lần, đừng quên.

Hắn liếc nhìn th/uốc, rồi lại nhìn tôi.

- Sao anh lại đến?

- Mang th/uốc.

- Y tá đâu?

- Y tá bận.

Hắn hẳn cũng hiểu "bận" nghĩa là gì.

Im lặng vài giây, hắn cầm lấy th/uốc, uống th/uốc với nước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi đã chết một lần. Liên tục trực suốt 36 tiếng, tim ngừng đập, gục ngã trên hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt lần nữa, tôi trở thành bác sĩ quân y Beta có tồn tại mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được pheromone, cũng chẳng bị ảnh hưởng bởi nó - trong thế giới tôn sùng Alpha này, tôi chẳng khác nào tấm khiên di động. Cho đến khi tôi được điều động đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Tất cả đều sợ hắn. Pheromone của hắn khiến đồng loại bản năng lùi bước, khiến Omega ngất tại chỗ, khiến cả Beta cũng nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi. Chẳng có gì cả. "Hình như có luồng gió. Không chắc do điều hòa hay không."
Hiện đại
Boys Love
ABO
27
Nam Cưu Chương 12