Con gái lấy chồng xa

Chương 3

22/03/2026 18:51

Tôi như con quay lên dây cót, quay tít không ngừng nghỉ, hoàn toàn chẳng có chút thời gian nghỉ ngơi.

Cuối cùng cũng qua được tháng ở cữ.

Việc đầu tiên tôi làm là gọi điện cho Đỗ Hạo, nói muốn lên thành phố, nhớ anh ấy, con gái cũng cần bố.

Đầu dây bên kia là khoảng im lặng dài lê thê của anh.

"Đừng có gây chuyện nữa." Anh chậm rãi lên tiếng, giọng đầy mệt mỏi, "Sắp Tết rồi, chỉ còn hai tháng nữa thôi. Em đi về tốn kém, vé Tết khó m/ua lắm. Đợi anh về ăn Tết xong, sẽ cùng em lên thành phố."

Tim tôi lạnh buốt trong chớp mắt.

Thì ra trong kế hoạch của anh, tôi vẫn phải ở lại địa ngục này thêm hơn hai tháng nữa.

Thì ra tôi và con gái, còn không bằng mấy tấm vé tàu khó m/ua kia.

Không tiền m/ua vé, tôi không thể đi, chỉ còn cách chờ đợi.

Chờ đến cái gọi là "sau Tết".

3

Những ngày chờ đợi, từng giây từng phút như bị tùng xẻo.

Cận kề năm mới, cả nhà bắt đầu tất bật. Và mọi việc tất bật ấy đều trở thành "phận sự" của tôi.

Mẹ chồng nghe được đâu đó cái tục lệ, nghiêm trang tuyên bố:

"Tục lệ mới về nhà chồng năm đầu, mọi việc Tết nhất phải do con dâu tự tay làm, thế mới là đảm đang, mới trấn giữ được gia đình."

Thế là tôi trở thành người giúp việc duy nhất trong nhà.

Hàng ngày trời chưa sáng đã phải dậy, địu con gái sau lưng, bắt đầu một ngày làm việc.

Quét nhà, lau sàn, đ/á/nh cửa sổ.

Chuẩn bị ba bữa ăn, tiếp đãi họ hàng lũ lượt đến chơi.

Căn bếp như chiến trường của riêng tôi.

Nước lạnh buốt, bát đũa nhờn mỡ, rau củ xắt không hết. Lưng tôi đ/au nhức vì phải cúi và đứng lâu. Vết mổ đẻ cũng vì mệt nhọc mà âm ỉ đ/au.

Con gái trên lưng, lúc ngủ lúc khóc. Họ hàng đến chơi, thấy nó cũng làm bộ nựng qua loa: "Ồ, con bé này xinh thật."

Rồi quay sang hỏi tôi: "Sao không ăn nhiều vào? Có đủ sữa không?"

Tôi ăn còn không kịp, lấy đâu ra sữa?

Tôi chỉ biết trốn trong bếp, lén pha sữa cho con. Nước sôi b/ắn vào tay, đ/au đến chảy nước mắt.

Đỗ Hạo về.

Anh mặc chiếc áo khoác mới tinh, tóc chải gọn gàng, trông như người thành đạt trở về quê.

Thấy tôi đeo tạp dề đầy mỡ, anh nhíu mày nhưng không nói gì.

Tôi tưởng anh sẽ giúp đỡ, ít nhất là bế con cho tôi thở. Nhưng anh suốt ngày tụ tập bạn bè, uống rư/ợu đ/á/nh bài, khoác lác.

Như thể mọi vất vả trong nhà chẳng liên quan gì đến anh.

Cuối cùng tôi không chịu nổi, một đêm khuya khoắt chặn anh đầy hơi men.

"Đỗ Hạo, anh không thấy em mệt thế nào sao?" Tôi vừa khóc vừa hỏi.

Anh phẩy tay, mặt đầy bực dọc: "Đang Tết nhất, em gây chuyện làm gì? Có mấy việc nhà mà cũng kêu ca? Tục lệ nhà anh vậy đó, nhịn chút là xong."

"Đợi hết Tết, lên thành phố rồi em sẽ không phải làm nữa." Anh hứa hẹn hời hợt.

Lại là "đợi".

Tôi nhìn anh, người đàn ông tôi yêu từ năm nhất đại học, bỗng thấy xa lạ vô cùng. Trong lòng anh, còn chỗ nào cho tôi và con gái?

Đêm Giao thừa, họ hàng tụ tập đông đủ.

Tôi bị gọi dậy từ năm giờ sáng, tất bật trong bếp làm mười sáu món mặn một món canh.

Khi bưng bát canh cuối cùng lên bàn, họ đã nhậu ba tuần rư/ợu, đang cao hứng bàn tán.

Không có chỗ ngồi, cũng chẳng có bát đũa cho tôi.

Tôi ôm con gái, nép vào góc bếp, ăn bữa cơm chiều với đồ thừa.

Ngoài cửa sổ pháo hoa rực rỡ, pháo n/ổ đùng đoàng. Trong nhà chén chạm chén kêu, cười nói vang trời.

Tôi lại thấy mình như trong hầm băng, lạnh từ trong ra ngoài.

Tôi không dám gọi cho bố mẹ, họ vốn đã không đồng ý để tôi lấy chồng xa.

Đứa con gái được nuông chiều không biết khổ là gì ngày nào đã cố chấp ra đi.

Bố mẹ từng nói, họ chỉ có mình tôi, nếu nhất quyết lấy Đỗ Hạo thì hoặc m/ua nhà ở quê tôi, hoặc đoạn tuyệt qu/an h/ệ.

Tôi tốt nghiệp chưa có tiền, cho rằng họ quá thực dụng, bỏ đi không thương tiếc.

Không thể để họ biết, con gái họ đã trở thành trò cười. Tôi không còn mặt mũi nào đối diện.

Mọi tủi nh/ục, bất mãn, hối h/ận đều phải nuốt vào bụng từng chút một.

Cuối cùng, Tết cũng qua.

Bước lên chuyến tàu về thành phố.

Tôi tưởng cơn á/c mộng đã kết thúc.

Không ngờ, cơn á/c mộng khủng khiếp hơn mới vừa bắt đầu.

Căn nhà chúng tôi thuê chỉ rộng hơn hai chục mét vuông.

Đỗ Hạo nói với tôi, lương anh mỗi tháng một vạn.

Rồi anh đưa cho tôi tờ danh sách chi tiêu.

"Tiền thuê nhà 1.500;

Tiền sinh hoạt cho con và em 2.000."

"Em gái anh đang học đại học, mỗi tháng 2.000;

Em trai học nghiên c/ứu sinh, mỗi tháng 2.000.

Cộng với sinh hoạt phí của anh, tiền điện nước gas, chúng ta phải chi tiêu tiết kiệm."

Tôi nhìn tờ giấy, chân tay bủn rủn.

"Em trai em gái anh, bố mẹ không chu cấp à? Sao lại đều do anh lo?" Tôi chất vấn.

Anh ngang nhiên đáp:

"Anh là trưởng nam, anh cả như cha, chăm lo cho chúng là trách nhiệm của anh. Em là chị dâu, cũng nên rộng lượng bao dung."

"Chúng ta là một nhà, em đừng chia rẽ thế."

Một nhà.

Lại là ba chữ ấy.

Tôi cười, cười đến rơi nước mắt.

Thì ra trong thế giới của anh, bố mẹ và em trai em gái mới là gia đình.

Còn tôi và con gái, chỉ là gánh nặng anh phải "chịu trách nhiệm".

4

Hai ngàn tệ, ở thành phố đắt đỏ, nuôi một người lớn và một đứa trẻ, khác nào chuyện viển vông.

Tôi bắt đầu học cách chi li.

Đến chợ phải đợi chiều tà m/ua rau thừa, rẻ hơn vài hào.

Bỉm con gái phải tính từng miếng; quần áo tôi hai năm chưa m/ua món mới nào.

Tôi bắt đầu tìm đủ việc làm thêm trên mạng: nhận thiết kế, viết bài, làm bảng biểu, thậm chí làm cả nhân viên chăm sóc khách hàng online.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
8 Hạ Cổ Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm