Khi biết mình là á/c nữ phụ, tôi bắt đầu giả ngoan trước mặt người chủ.

Không còn cáu kỉnh, không kiểm tra giờ giấc, thậm chí trên giường cũng chẳng thèm kêu dừng.

Chỉ một mực giơ tay đòi tiền.

Người chủ tưởng tôi đã ngoan ngoãn, nào ngờ tôi lén lút chuyển hết tài sản của hắn.

Ngày tích đủ tiền, tôi để lại cho hắn mảnh giấy:

"Không lẽ anh tưởng kỹ thuật của mình hay lắm hả? Lão già!"

"Anh nuôi tôi tồi lắm đấy!"

"Tôi quyết định đổi chủ!"

1

Bạn bè quanh Tông Hanh đều nói, tôi là chim hoàng yến "dỗi" nhất họ từng thấy.

Không những dám t/át người chủ, khi hắn về muộn làm phiền giấc ngủ của tôi, tôi còn thẳng tay khóa cửa nh/ốt hắn ngoài hiên.

Đúng là đảo ngược càn khôn.

Mỗi lần họ tưởng Tông Hanh sẽ đ/á tôi, hắn lại quay đầu xin lỗi rối rít.

Bạn bè hắn ngơ ngác không hiểu:

"Con ả đó cho cậu uống bùa mê gì thế?"

Tông Hanh mỉm cười lạnh nhạt:

"Liên quan đéo gì đến mày?"

Một lần tụ tập, mải vui quên cả thời gian.

Đến khi tỉnh ra, đồng hồ đã điểm 12:30 đêm.

Theo thông lệ, nếu Tông Hanh không về trước 12 giờ sẽ nhận cơn mưa điện thoại từ tôi, nhưng hôm nay lại yên ắng lạ thường.

Thầm Hoài Xuyên - đệ nhất huynh đệ của hắn - tròn mắt:

"Ê, hôm nay mặt trời mọc đằng tây à?"

"Tiểu yêu tinh của cậu sao không thúc giục về?"

Tông Hanh nhìn chiếc điện thoại trống trơn, nhíu mày.

Hắn quen tay mở tin nhắn, đột nhiên nở nụ cười.

"Đi shopping mệt quá ngủ quên rồi."

Thầm Hoài Xuyên liếc qua màn hình, gi/ật b/ắn người.

Hóa đơn dài lê thê phải lướt ba bốn lần mới hết, Khương Phù này chắc dọn nửa trung tâm thương mại về nhà.

"Vãi, không biết tưởng đi cư/ớp."

"M/ua nhiều thế này á?"

Tông Hanh ngước mắt lạnh nhạt:

"Tiền tao, mày xót gì?"

"Đàn ông vô dụng mới trách đàn bà xài nhiều."

Thầm Hoài Xuyên: ...

Kết thúc trận công kích cá nhân, Tông Hanh cầm điện thoại đứng dậy:

"Các cậu chơi tiếp, tao về."

Chuyện nhỏ như con thỏ, Tông Hanh chẳng bận tâm.

Hắn chỉ tưởng tôi mệt quá nên quên kiểm tra.

Nhưng hắn không biết, từ nay tôi sẽ mặc kệ hắn.

2

Những dòng bình luận xuất hiện giữa trưa.

Tông Hanh như thường lệ đến công ty, tôi ngủ đến bữa trưa mới dậy.

Đang ăn, vô số chữ hiện ra trước mắt:

[Nữ phụ sống sung sướng quá, không làm vẫn có tiền tiêu, đúng là hưởng lộc trời cho.]

[Sướng mấy cũng chỉ là chim lồng, danh phận không có.]

[Chỉ là tạm thời thôi, một tuần nữa nữ chính xuất hiện, còn đâu chỗ cho ả?]

[Nam nữ chính có từ trường hút nhau, nữ chính vừa xuất hiện là nam chính mê ngay, nữ phụ đợi bị đuổi cổ đi thôi.]

[Nghĩ đến cảnh nữ phụ tranh cơm với chó hoang là tôi buồn cười.]

Xem bình luận xong tôi mới biết, mình chỉ là á/c nữ phụ trong tiểu thuyết.

Tông Hanh là nam chính, một tuần sau nữ chính xuất hiện, hai người yêu nhau như đi/ên.

Còn tôi bị t/át đ/au điếng, kết cục thảm hại.

Thành thật mà nói, phản ứng đầu tiên của tôi là gọi điện ch/ửi Tông Hanh thảm thiết.

Chưa chia tay đã cặp kè người khác, ngoại tình hả?

Tôi là một phần trong trò chơi của họ sao?

Vừa cầm điện thoại chưa kịp bấm số, bình luận lại hiện ra:

[Nữ phụ lại dỗi rồi, chuyện gì cũng quấy rầy nam chính, ổng phát ngán rồi.]

[Chứ sao, chim lồng mà đòi quản chủ nhân, tưởng mình là vợ cả à.]

[Kệ ả ta đi, càng dỗi càng thấy nữ chính hiểu chuyện, nam chính càng gh/ét.]

[Nam chính giờ chỉ còn thấy ả mới lạ, đợi nữ chính xuất hiện là đ/á ngay.]

[Theo tôi, nữ phụ nên tranh thủ tích cóp tiền đi, đừng để lúc không nhà cửa, cơm không đủ ăn.]

Bình luận ch/ửi bới nhưng lại cho tôi gợi ý.

Tôi làm chim hoàng yến của Tông Hanh, chẳng phải vì tiền sao?

Nghĩ thông suốt, tôi bỏ điện thoại xuống lập tức lên kế hoạch mới.

Tôi sẽ không gây lộn như bình luận nói.

Tôi phải tích cóp, đợi nữ chính xuất hiện sẽ đ/á bay Tông Hanh trước.

Hắn muốn t/át tôi, tôi sẽ t/át lại trước!

Biến hắn thành người chủ đầu tiên bị chim hoàng yến đ/á đít trong giới đại gia.

Ăn xong tôi xông thẳng vào trung tâm thương mại, quét sạch hàng hiệu, chỉ chọn đồ đắt tiền.

Tông Hanh rất hào phóng, mấy thẻ tín dụng hắn cho đều không giới hạn hạn mức.

Tôi thoải mái vung tay.

Trên đường về, đúng như dự đoán, bình luận lại sôi sục:

[Nữ phụ đúng là phá gia chi tử, một buổi chiều xài 20 triệu, biết nam chính ki/ếm tiền cực khổ thế nào không.]

[Vẫn là nữ chính tốt, biết thương nam chính, tình yêu hai chiều ngọt ngào nhất.]

[Nữ chính chúng ta tiết kiệm, đâu như nữ phụ này, chỉ biết xài tiền nam chính.]

[Chỉ mỗi tôi gh/en tị thôi sao? Người cũng ngủ được, tiền cũng xài thoải mái, cho tôi đóng vài tập đi mà.]

[Gh/en tị làm gì, gái đào mỏ suốt đời chẳng có tình yêu thật sự đâu.]

Tôi lườm một cái.

Tình yêu đích thực là thứ gì gh/ê g/ớm lắm sao?

Tôi không có tình yêu, nhưng tôi có vàng bạc thật này!

Bận rộn cả tối, tôi đăng hết đồ m/ua hôm nay lên trang đồ cũ đổi tiền mặt.

Nhìn đồng hồ đã khuya.

Tông Hanh vẫn chưa về.

Tôi định quen tay gọi điện, nghĩ lại thôi.

Lúc này phải giả ngoan, làm hắn vui mới moi được thêm tiền.

Đang nghĩ thì cửa phát ra tiếng động.

Tông Hanh về rồi.

3

Nếu là trước kia, Tông Hanh về muộn thế này đã bị tôi khóa ngoài cửa.

Nhưng hôm nay cửa mở toang, tôi còn ra tận nơi đón.

Tôi xếp ngay ngắn đôi dép, treo áo khoác, ân cần dâng ly nước:

"Uống nước không?"

Tông Hanh đứng sững ở hiên, biểu cảm kỳ quặc:

"Cưng ơi, hôm nay anh nên bước chân nào vào trước?"

Tôi: ...

"Nếu anh thích, cứ hai chân cùng lúc mà bước."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
132.56 K
8 Hạ Cổ Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm