Sau vài cái t/át đanh đ/á, hai gò má Phó Hàn Châu sưng đỏ. Hắn đờ đẫn đứng nguyên tại chỗ, chẳng thể tin nổi chuyện vừa xảy ra.
Nhân viên điều dưỡng nhẹ nhàng lau sạch m/áu mũi, rồi dùng bàn tay sắt đ/á mở bạo miệng hắn. Hơn chục viên th/uốc bị nhồi nhét vào miệng, Phó Hàn Châu nghẹn đến trợn ngược mắt, cổ họng như cái máy hỏng khò khè mãi mới nuốt trôi.
“Ngoan nào, uống nhiều th/uốc bệ/nh mới mau khỏi.”
Nhìn đĩa th/uốc trước mặt, tôi r/un r/ẩy đón lấy, nuốt ực một hơi. Giờ cổ họng tôi đã giãn rộng, có thể nuốt cả nửa lọ cùng lúc. Không cần bác sĩ đút th/uốc nữa rồi.
“Chà, sao lại không kiểm soát được bản thân nhỉ?”
Mùi hôi khai nồng nặc lan tỏa. Phó Hàn Châu đã đại tiện ra quần. Tôi biết chuyện gì sắp xảy ra.
Phó Hàn Châu bị lôi lên như con lợn, quần áo trên người bị x/é tan tành. Kẻ điều dưỡng nắm lấy thân thể trần truồng của hắn, quẳng thẳng xuống bể bơi ngoài sân.
“Ngâm một lúc cho sạch đi, bẩn thỉu thế này.”
Phó Hàn Châu chới với giữa làn nước, đôi chân bại liệt chỉ còn biết vùng vẫy bằng tay. Nhưng th/uốc khiến hắn lịm dần, từng đợt nước tràn vào phổi. Mãi đến khi sắp ngạt thở, hắn mới bị lôi lên bờ.
Thân thể Phó Hàn Châu sưng phồng, bụng căng tròn chứa đầy nước bẩn. Kẻ điều dưỡng tống hắn vào chăn, đêm đó hắn lên cơn sốt cao.
Tôi cuộn tròn trong chăn, không dám chia cho hắn. Để nhiễm lạnh ban đêm sẽ mất sức, mà mất sức thì thua trò chơi. Hậu quả của việc thua cuộc... thật khủng khiếp.
Phó Hàn Châu vẫn ngoan cố, sốt rồi vẫn không chịu ăn sáng. Không có sức, hắn đã không bắt được tôi trong trò đại bàng săn gà con. Viện trưởng ph/ạt hắn làm con mồi.
Trên xe lăn, chân và tay Phó Hàn Châu bị buộc đầy thịt gà sống. Trong phòng chơi, hơn chục con đại bàng đói khát được thả vào. Mỏ chúng sắc nhọn, mỗi nhát mổ đều x/é thịt, m/áu tươi chỉ khiến chúng đi/ên cuồ/ng hơn. Khi không đủ thịt chia nhau, chúng sẽ tìm thứ khác để ăn.
Tôi run bần bật, đôi chân không nghe lời. Tôi c/ầu x/in viện trưởng tiêm cho tôi th/uốc an thần. Đêm nay tôi mới không bị mùi th/ối r/ữa từ vết thương của Phó Hàn Châu làm mất ngủ.
Hắn ngày càng g/ầy đi, mỗi trò chơi đều thua tôi. Hơi thở Phó Hàn Châu ngày một yếu ớt, tôi nghĩ, sắp kết thúc rồi.
Kết thúc.
Nhưng bao giờ mới kết thúc đây?
Không nhớ là ngày thứ mấy, hay đã thêm bao tháng trôi qua. Phó An và Phó Ninh xuất hiện. Hai anh em nở nụ cười tươi tắn, nói sẽ đưa tôi cùng Phó Hàn Châu đi du lịch gia đình.
Tôi cố mở đôi mắt đục ngầu nhìn họ, còn Phó Hàn Châu chẳng hề phản ứng. Đương nhiên, với bộ xươ/ng khô đó, hắn còn phản ứng thế nào được?
Trên máy bay.
Lời chào ân cần của tiếp viên, tấm chăn ấm áp, tiếng thì thầm xung quanh. Tất cả hạnh phúc đến mức khiến tôi tưởng như đang hồi quang phản chiếu.
Lộ trình do Phó An và Phó Ninh lên kế hoạch đi qua mọi thắng cảnh nổi tiếng. Như thể đây thật sự là chuyến du lịch gia đình được chuẩn bị chu đáo, nhẹ nhàng đến mức gieo vào lòng người ảo tưởng... rằng mọi chuyện sắp tốt đẹp cả.
Cho đến khi đi ngang một khu phố.
Tôi chưa từng nghe đến địa điểm này, nó khác biệt hoàn toàn. Những kẻ vô gia cư tụ tập ở góc phố, họ cười lớn, gào thét, giành gi/ật thứ gì đó. Có người ngã vật ra đất, trợn trắng mắt, ng/ực phập phồng dữ dội nhưng miệng vẫn nở nụ cười.
Như đang ở thiên đường.
Đột nhiên, ánh mắt họ đổ dồn về phía tôi và Phó Hàn Châu.
Như bầy sói nhắm mục tiêu.
Tôi vô thức đẩy xe lăn muốn chạy thật nhanh, ngoảnh lại thì phát hiện.
Phó An và Phó Ninh biến mất. Ngay cả quản gia cũng không thấy đâu.
Nỗi k/inh h/oàng tột độ khiến tôi gào thét: “Lạc rồi, lạc rồi!”
“Chúng tôi ở đây, An An, Ninh Ninh, chúng tôi ở đây.”
Nhưng chẳng có âm thanh nào vang lên. Giọng nói của tôi đã hỏng từ lâu.
Có thứ gì đó đang tiến lại gần, mùi th/ối r/ữa xộc thẳng vào mũi. Xe lăn của Phó Hàn Châu bị lật nhào.
Hắn thẫn thờ, chỉ đôi môi run nhẹ.
Tiếng vải x/é rá/ch. Phó Hàn Châu như con rối bị ấn xuống đất. Để mặc người ta đùa giỡn, kéo gi/ật.
Có bóng người tiến về phía tôi. Khi ngã vật xuống đất, tôi nghĩ.
Có lẽ tất cả sắp kết thúc rồi.
Trong đầu bỗng hiện về hình ảnh Trì Uyển gặp tôi ở góc phố hôm ấy, cô hỏi.
“Cậu hối h/ận rồi.”
Ừ, hối h/ận rồi.
—— HẾT ——