"Là vì gặp lại bạn trai cũ nên thấy khó xử à? Đừng để bụng làm gì, bọn em chẳng ai để ý đâu. Về ăn cơm đi, tối nay mẹ nấu tôm hùm — món chị thích đấy."

Tôi thong thả đáp:

"Tôm hùm là món cô thích. Tôi dị ứng hải sản mà, quên rồi sao?"

Lạc Ninh giả vờ ngạc nhiên:

"Thật à? Em quên mất!"

Tôi khẽ cười lạnh.

Đầu dây bên kia lập tức im bặt.

Không nhận được phản ứng như mong muốn, cô ta rõ ràng có chút thất vọng.

Tôi cúp máy.

Tôi thu dọn hiện trường một cách thành thạo, kéo x/ác Hứa Chi đến ngôi chùa hoang, nhét xuống giếng khô, đậy ván gỗ rồi chèn lên một tảng đ/á lớn.

May mà hôm nay vận may đứng về phía tôi.

Gặp đúng lúc Hứa Chi đi một mình lên núi thăm chùa.

Xong việc, tôi ngồi bệt xuống miệng giếng, ngẩng đầu nhìn trăng.

Đêm nay trăng tròn vằng vặc. Ánh trăng loang loáng, gió đêm thổi qua khiến da tôi nổi gai ốc.

Đột nhiên...

Tim tôi lại quặn thắt.

đ/au đến mức gần như không thở nổi.

Đêm đó, Lạc Ninh được đưa vào phòng hồi sức tích cực.

Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.

Đang ăn cơm, cô ta đột nhiên ngất lịm xuống sàn.

Bác sĩ kiểm tra nhưng không phát hiện gì bất thường.

Thế nhưng vì bố mẹ nhất quyết yêu cầu, họ kiểm tra lại trái tim vừa ghép.

Quả nhiên...

Vấn đề nằm ở tim.

Sau giai đoạn hồi phục, xuất hiện phản ứng đào thải nhẹ.

May mắn là chưa nghiêm trọng.

Chỉ cần can thiệp kịp thời, vẫn có thể tiếp tục hồi phục.

Lúc nhận được tin cô ta vào ICU lần nữa, tôi đang làm thêm ở cửa hàng tiện lợi.

Điện thoại vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng gào thét:

"Lạc Hàn! Em gái mày vào ICU rồi mà mày không đến à?! Làm chị kiểu gì vậy?! Về ngay! Nó muốn gặp mày!"

Tôi bật cười:

"Vậy à? Nó gặp tôi làm gì? Sợ à? Đúng là đồ ăn cắp thì mãi là đồ ăn cắp… không phải của mình thì đừng có giành."

Tôi cúp máy.

Không nhịn được mà bật cười.

Mọi người đều nghĩ đó chỉ là t/ai n/ạn.

Chỉ có tôi biết...

Tai họa thực sự… vừa mới bắt đầu.

Trong giảng đường đại học, khi Lạc Ninh đang hăng hái thảo luận với giảng viên...

Cô ta bỗng ôm ngựk, thở dốc, kêu đ/au đến mức như muốn ch*t.

Nhưng khi đưa vào viện.

Kết quả kiểm tra lại hoàn toàn bình thường.

Một lần còn có thể coi là trùng hợp.

Nhưng chuyện đó xảy ra đến cả chục lần.

Ở nhà, Lạc Ninh khóc lóc, nhất quyết bắt bố mẹ b/án nhà để đưa cô ta đi chữa b/ệnh.

Cuối cùng họ cũng đành đồng ý.

Trước đó, chi phí phẫu thuật và hồi phục đã tiêu tốn gần hết tiền tiết kiệm, còn phải b/án thêm hai căn nhà.

May mà cô ta còn có bạn trai hỗ trợ.

Nhưng vấn đề lớn nhất… lại không phải tiền.

Em gái tôi...

Bắt đầu gặp m/a.

Trong phòng b/ệnh, Lạc Ninh thấy một bé gái ngồi xổm ở góc tường.

Cô ta tò mò đến gần, vỗ vai hỏi:

"Em sao thế? Sao lại ngồi ở đây?"

Bé gái đáp:

"Chờ chị."

"Chờ tôi? Chờ tôi làm gì? Tôi đâu quen em."

Cô bé từ từ quay đầu lại.

Khuôn mặt không có mắt mũi...

Chỉ có một cái miệng rộng ngoác, đầy răng nhọn lởm chởm:

"Chờ… trái tim của chị đấy…"

Khi mọi người nghe tiếng hét chạy đến chỉ thấy Lạc Ninh ôm đầu gào khóc.

Cô ta kể lại chuyện gặp m/a.

Nhưng không ai tin.

Bố mẹ chỉ nghĩ do áp lực tâm lý quá lớn.

Ngay cả Lục Thu Chân cũng cho rằng cô ta suy nghĩ quá nhiều.

Từ đó, Lạc Ninh bắt đầu trở nên hoảng lo/ạn.

Luôn cảm thấy có người muốn cư/ớp trái tim của mình.

Cho đến khi…

Chuyện thứ hai xảy ra.

Lần này, bố mẹ tôi cũng gặp cô bé đó.

Trên đường về nhà, họ rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Ở cuối hẻm, có một bé gái đứng quay lưng lại.

Họ không để ý, tiếp tục bước đi.

Đi được nửa đường mới phát hiện...

Cô bé kia đang tiến lại gần.

Nhưng không phải quay mặt về phía họ.

Mà vẫn quay lưng… từng bước lùi lại.

Cô bé không đi bằng gót chân, mà nhón bằng mũi chân đi.

Người già vẫn nói...

Chỉ có m/a mới đi mà gót chân không chạm đất.

Dáng đi nặng nề, kỳ quái.

Họ còn chưa kịp phản ứng...

Con bé đã lao về phía họ với tốc độ k/inh h/oàng.

Bố mẹ tôi sợ đến mềm nhũn chân, quay đầu bỏ chạy.

Nhưng khi ngoái lại.

Con hẻm đã trống trơn.

Chỉ còn mấy thùng rác đứng im lìm.

Lúc này, họ mới bắt đầu tin lời Lạc Ninh.

Vội vàng tìm thầy pháp đến xem.

Thầy hỏi rõ đầu đuôi, rồi nhìn chằm chằm vào Lạc Ninh:

"Trên người cô… có thứ gì không phải của mình không?"

Cô ta lắc đầu như đi/ên:

"Không có! Tôi chưa từng lấy tr/ộm hay cư/ớp của ai! Tất cả đều là của tôi!"

Cô ta ra sức giải thích...

Nhưng không nhận ra ánh mắt của thầy pháp và bố mẹ ngày càng khó coi.

Mẹ tôi ấp úng định nói gì đó nhưng bị bố ngăn lại.

Sau khi x/ác nhận nhiều lần, thầy pháp sai hai đồ đệ lập đàn làm lễ.

Ông ta nói lần này gặp phải thứ không sạch sẽ.

Là loại… lấy mạng người.

Phải hết sức cẩn thận.

Nhưng chỉ sau một đêm.

Thầy pháp cùng hai đồ đệ phá cửa chạy mất.

Họ chạy như bị m/a đuổi, vừa chạy vừa ch/ửi:

"Tổ sư nhà mày! Chúng mày giấu tao đúng không?! Con q/uỷ này không phải dạng vừa đâu! Suýt nữa thì tao ch*t vì chúng mày rồi!"

Áo đạo bào vàng của ông ta bị x/é toạc.

Trên người chỉ còn mỗi cái quần đùi hoa.

Hai đồ đệ còn thảm hơn...

Tóc tai bị gi/ật gần như trụi hết, người đầy vết bầm tím.

Cả ba người… chạy mất dạng không quay đầu lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
8 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7