Quả nhiên lính gác ở cửa bên đã bị điều đi. Ta lao ra khỏi phủ công chúa, lách vào ngõ hẻm, chạy như bay đến điểm hẹn đón tiếp cùng Quý Bình. Xe ngựa đợi sẵn nơi ấy, người đ/á/nh xe thấy ta một mình xuất hiện, sắc mặt biến sắc.
- Tạ công tử đâu?
Ta không đáp, chỉ trèo lên xe, giọng r/un r/ẩy không thành tiếng: - Về biệt viện. Mau.
Xe ngựa phóng như bay, ta co quắp trong góc xe, tay nắm ch/ặt hai cuốn sổ sách kế toán. Ánh lửa, tiếng hét, ánh mắt ngoái nhìn của Thừa Nghiễn cứ xoáy vào tâm trí. Hắn sẽ bị bắt. Trưởng công chúa sẽ không tha cho hắn. Ta nhắm mắt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Khi xe ngựa dừng ở cửa sau biệt viện, trời đã hừng sáng. Ta loạng choạng bước vào, giấu sổ sách trong ngăn bí mật dưới gầm giường, rồi ngồi bên cửa sổ nhìn bầu trời dần sáng tỏ. Thừa Nghiễn không trở về.
14
Trời sáng rồi lại tối. Ta ngồi bên cửa sổ biệt viện, cả ngày không đụng đến cơm nước. Thừa Nghiễn vẫn bặt vô âm tín. Sổ sách và thư mật trong ngăn bí mật dưới giường đã bị ta bóp nhàu. Bằng chứng đã có, nhưng trong lòng như đ/è nặng tảng đ/á. Hắn đã bị bắt. Trưởng công chúa sẽ đối xử thế nào với hắn?
Ngoài cửa sổ, tiếng trống canh vang lên, giờ Tuất. Ta thổi tắt đèn, ngồi trong bóng tối. Canh ba, ngoài sân vọng lại ba tiếng gõ khẽ. Ta bật dậy, lao ra cửa. Mở cửa, Liễu Ánh Thu khoác áo choàng đen đứng ngoài, sắc mặt tái nhợt.
- Tạ công tử còn sống. Nàng ta nói ngay câu đầu tiên.
Tay ta buông lỏng khung cửa. Liễu Ánh Thu lách vào phòng, cởi áo choàng.
- Cô đã gặp hắn? - Ta hỏi.
- Không. - Nàng lắc đầu - Ngục tối không vào được, nhưng ta đã m/ua chuộc bà lão đưa cơm.
Nàng ngồi xuống bàn, hạ giọng: - Trưởng công chúa tự thân thẩm vấn.
- Đầu tiên là dụ dỗ. - Liễu Ánh Thu nói khẽ - Trưởng công chúa nói, chỉ cần Tạ công tử chịu mở miệng, sẽ tha cho cô, ban cho hắn giàu sang, thậm chí... có thể cho làm Thị lang, thường trực bên cạnh.
Ta siết ch/ặt nắm đ/ấm: - Hắn từ chối?
- Từ chối. - Nàng gật đầu - Hắn chỉ đáp một câu: 'Thảo dân không biết công chúa đang nói gì'.
- Rồi sao nữa?
- Trưởng công chúa nổi gi/ận. - Giọng Liễu Ánh Thu trầm xuống - Nàng sai người lấy roj, tự tay quất.
- Vết thương nặng không? - Giọng ta r/un r/ẩy. Những ngọn roj ấy quất lên người hắn, đ/au đớn biết bao.
- Rất nặng. - Giọng Liễu Ánh Thu căng thẳng - Bà lão nói, mỗi roj đều quất vào lưng, vai, tránh mặt.
Ta véo ch/ặt ống tay áo, đ/ốt ngón tay trắng bệch.
- Trưởng công chúa không nỡ h/ủy ho/ại gương mặt ấy. - Liễu Ánh Thu nhìn ta - Vừa quất, nàng vừa hỏi Tạ công tử có chịu nhún mình không. Chỉ cần gật đầu, lập tức ngừng tay, còn sai người trị thương.
- Hắn thì sao?
- Hắn không gật đầu. Nhưng kiên nhẫn của trưởng công chúa có hạn, không được thứ mình muốn, nàng thà hủy đi.
- Ngọ giờ ngày mai, trưởng công chúa sẽ đến Đông cung yết kiến Thái tử, khi trở về sẽ thẩm vấn lần nữa. Nếu Tạ công tử vẫn không chịu mở miệng...
Nàng không nói hết, nhưng ta đã hiểu.
Liễu Ánh Thu đi rồi, ta lại thắp đèn lên. Thừa Nghiễn đang đợi ta. Nhưng ta biết, trưởng công chúa sẽ không cho hắn nhiều thời gian. Có thể c/ứu hắn, chỉ có tam hoàng tử. Nhưng tam hoàng tử muốn bằng chứng, muốn án tình tiến triển, tuyệt đối không vì kẻ vô can mà làm rối kế hoạch. Thế còn Hầu phủ? Vĩnh Ninh hầu có xuất thủ vì đứa con thứ bị bỏ rơi này không? Ta không biết. Nhưng ta phải thử. Trời vừa hừng sáng, ta đã tính xong. Tam hoàng tử không trực tiếp c/ứu người, nhưng có thể điều lính canh. Hầu phủ có thể gây sức ép. Liễu Ánh Thu có thể tạo náo lo/ạn trong phủ. Còn ta, phải tự tay đưa hắn ra. Ánh sáng ban mai xuyên qua giấy cửa, ta đã thay xong y phục. Sổ sách và thư mật dưới giường được gói lại cẩn thận, giấu trong túi áo. Đây là vốn liếng, cũng là hộ thân phù.
Ta mở cửa. Thừa Nghiễn, chờ ta.
15
Cửa sau phủ tam hoàng tử nằm trong ngõ hẻm vắng. Ta gõ vòng cửa, báo tên Quý Bình. Người giữ cửa liếc nhìn, lách người cho vào. Trong thư phòng, tam hoàng tử đang xem quyển án tông. Thấy ta vào, ngài đặt sách xuống: - Ninh cô nương, bằng chứng đã lấy được?
- Đã lấy được. - Ta lấy gói giấy dầu trong ng/ực đặt lên bàn.
Ngài mở gói giấy, lấy sổ sách và thư mật ra xem từng trang. Ánh nến nhảy múa trên gương mặt, không lộ cảm xúc.
- Những thứ này giúp bản vương rất nhiều. - Cuối cùng ngài lên tiếng - Bản vương sẽ mau chóng thúc đẩy điều tra.
- Điện hạ. - Ta bước lên - Thừa Nghiễn trong tay trưởng công chúa, không chống đỡ được bao lâu.
Tam hoàng tử gập sổ lại: - Những bằng chứng này cần chỉnh lý, x/á/c minh, tìm nhân chứng. Nhanh nhất cũng ba ngày.
Ba ngày. Thừa Nghiễn không chờ nổi ba ngày.
- Trưởng công chúa hôm nay giờ Ngọ đã đến Đông cung. - Ta nói - Khi trở về sẽ thẩm vấn hắn lần nữa.
- Hắn sẽ không mở miệng. - Tam hoàng tử bình thản nói - Kẻ có thể giấu bằng chứng, trốn khỏi phủ công chúa, sẽ không buông lỏng lúc này.
Ta định nói tiếp, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân. Một vệ sĩ bước vào: - Bẩm điện hạ, phủ công chúa có tin truyền ra. Trưởng công chúa hôm nay trở về phủ sẽ thẩm vấn Tạ Thừa Nghiễn lần nữa. Nếu hắn vẫn không chịu mở miệng...
Tam hoàng tử phất tay cho vệ sĩ lui xuống, nhìn ta: - Cô nghe thấy rồi chứ?
Ta siết ch/ặt ngón tay. Thừa Nghiễn không chống đỡ nổi.
- Ninh cô nương. - Tam hoàng tử đứng dậy - Trưởng công chúa muốn gì, trong lòng cô rõ.
- Dù cô giao bằng chứng, nàng cũng không tha người. - Ngài bước đến cửa sổ - Hai người biết quá nhiều, nàng chỉ diệt khẩu.
- Dân nữ biết.
- Mà án tình... - Ngài ngập ngừng - Lại phải kéo dài thêm.
- Nên dân nữ không giao bằng chứng cho trưởng công chúa. - Ta cúi đầu - Giao cho nàng, Thừa Nghiễn vẫn đường ch*t. Giao cho điện hạ, mới là chính đạo.
Ngài quay lại nhìn ta: - Bản vương không thể giúp công khai, nhưng... sẽ tận lực tương trợ.
- Dân nữ liều xin điện hạ hai việc. - Ta nói - Thứ nhất, mau chóng thúc đẩy án tình.
- Bản vương hứa, trong ba ngày sẽ trình lên phụ hoàng.
- Thứ hai, lúc c/ứu người, xin điện hạ... điều lính canh?
Tam hoàng tử trầm mặc giây lát: - Bản vương không thể phái binh đến phủ công chúa đòi người. Đó là phủ đệ của hoàng tỷ, không thể vô cớ xông vào.
- Dân nữ hiểu. - Ta đáp - Điện hạ chỉ cần điều lính canh, phần còn lại, dân nữ tự lo.
Ngài nhìn ta, trong ánh mắt có chút dò xét: - Cô định tự đi?
- Dân nữ có cách.
Thư phòng chìm vào yên lặng dài lâu.