“Là của Đậu Đản, bố nó không phải chó mà hóa ra là sói!”
“Phụ huynh của Đậu Đản là quán quân!!!”
Tim tôi đ/ập thình thịch, một phần vì chưa hồi phục sau trận đấu ban nãy, phần khác càng sợ hãi trước cuộc chiến tình cảm sắp tới.
Thế nhưng Tang Cơi lại không đợi Đậu Đản quay về.
“Hôm nay không kịp gặp Đậu Đản nhà cô rồi, đột nhiên có nhiệm vụ phải đi gấp.”
Tốc độ rời đi của hắn khiến tôi cảm thấy có chút thảm hại.
Vừa lúc hắn đi khỏi, Đậu Đản ôm một bọc nước khoáng và dinh dưỡng tới.
Nhìn thấy chiếc cúp trong tay tôi, nó sững sờ.
“Thú nhân lớn lên lại trở nên yếu ớt thế này sao?”
8
Sự xuất hiện của Tang Cơi khiến Đậu Đản nổi như cồn trong trường.
Đứa bé còn tưởng mấy ngày nay nó lén ước nguyện thành công, thật sự xuất hiện một đại anh hùng trừ gian diệt á/c.
Trước khi ngủ vẫn càu nhàu, bảo tôi không nên bắt nó đi m/ua đồ, lỡ mất cơ hội gặp anh hùng.
Nhưng đến đêm, trán đứa trẻ bỗng nóng ran, sốt cao đột ngột.
Ban đầu tôi tưởng nó bị cảm vì gió ban ngày, nhưng nửa đêm tình hình chuyển biến lạ.
Nó bắt đầu... phun lửa?!
[Ngự Hỏa Thuật, Tiểu Bảo mới 6 tuổi đã thức tỉnh Ngự Hỏa Thuật, quả nhiên không hổ là con trai thủ lĩnh!]
[Đây là lúc dị năng thức tỉnh, nghe nói chỉ có huyết thống phụ mẫu mới trấn áp được hỏa khí. Huống chi con người này ngay cả thuật điều khiển cũng không biết, tiếp tục thế này Tiểu Bảo sẽ bị th/iêu ch*t mất.]
[Giờ chỉ biết cầu mong con người này mau thông báo cho thủ lĩnh.]
[Nhưng biên giới có yêu tộc xuất hiện, Tang Cơi cùng Chu Tước dẫn quân vây bắt, dù có chạy tới cũng không kịp.]
Lòng tôi rối như tơ vò.
Gọi hai cuộc cho Tang Cơi, quả nhiên hắn không bắt máy.
Định liều lĩnh gọi cho Ng/u Kiệt nhờ giúp đỡ, hắn đã chủ động nhắn tin trước.
[Nghe chị gái nói hôm nay có thú nhân đến trường mẫu giáo tự nhận là cha Đậu Đản, hình thái tinh thần là sói trắng. Người đó... là thủ lĩnh sao?]
Suy nghĩ một hồi tôi không trả lời, bế con đến bệ/nh viện.
Lúc này, lượng lửa Đậu Đản phun ra đã từ tia lửa nhỏ biến thành từng đám ch/áy lớn.
“Cần truyền m/áu khẩn cấp, ai là mẹ đứa bé?”
Bác sĩ mèo m/ập mạp hối hả chạy đến hỏi.
“Là tôi, nhưng tôi không phải mẹ ruột...”
Chưa nói hết câu, bác sĩ mèo đã vung móng c/ắt cổ tay tôi, m/áu tươi theo tĩnh mạch chảy ra.
“Đến lúc này rồi còn lằng nhằng gì nữa.”
Bà ta vung tay, m/áu tôi lập tức truyền vào người Đậu Đản, gần như ngay lập tức đứa bé ổn định.
“Qua kia thanh toán viện phí rồi xuất viện.”
Đây là lần thứ hai tôi trải qua chuyện kỳ quặc như vậy kể từ khi biết cha ruột Đậu Đản là thủ lĩnh.
Bình luận toàn dấu hỏi chấm.
[Không phải chỉ huyết thống phụ mẫu mới trấn áp được sao? Giờ là tình huống gì đây.]
[Không đùa được, rốt cuộc con người này là ai vậy?]
Đúng vậy.
Rốt cuộc tôi là ai đây!
9
Tang Cơi tìm đến tôi sáng hôm sau.
Áo giáp chưa kịp thay, khiên đỏ viền vàng dính đầy cỏ dại lẫn m/áu không rõ của ai.
“Đêm qua em tìm anh?”
“Không, em gọi nhầm.”
“Phía tây bắc có yêu tộc xâm nhập, đêm qua anh cùng đồng đội đi kiểm tra nên không để ý điện thoại. Vừa rồi anh gọi mấy lần không được.”
Tôi cúi mặt không nhìn hắn: “Điện thoại hết pin, em không để ý.”
“Em đang gi/ận anh?” Hắn nhíu mày giải thích: “Yêu tộc tinh thông ảo thuật, tuy chiến lực không mạnh nhưng cực khó đối phó. Tang Hy Hòa, con trai anh, chính là bị chúng lừa bằng ảo thuật.”
Tang Hy Hòa, là Đậu Đản?
Nhưng tôi không hiểu: “Từ nhỏ nó đã tiếp xúc dị năng, không đến nỗi không nhận ra ảo thuật chứ?”
“Đúng, nhưng kẻ đó lừa nó rằng hắn ta là mẹ ruột của Hy Hòa.”
Mắt tôi chớp liên hồi, chưa kịp mở miệng.
Cửa kính xe đỗ gần đó hạ xuống.
Bên trong ló ra người phụ nữ cùng mặc chiến bào, má phải có vết m/áu, gương mặt thanh tú toát lên vẻ hoang dã.
“Tang Cơi cậu nhanh lên được không, cả xe đang đợi cậu xuất chinh biên cảnh. Mấy giờ rồi, cậu định lề mề đến bao giờ?”
Vừa dứt lời, hàng ghế sau lại có người đàn ông thò người ra.
Khóe mắt hếch lên, nụ cười phóng túng, trông giống cáo tinh.
“Cô đang mang th/ai mà tính khí vẫn nóng thế này. Giữ gìn sức khỏe đi, đừng vì con sói hôi mà tức hỏng người.”
“Mới ba tháng thôi, đừng coi tôi yếu đuối thế.”
[Tôi đã bỏ lỡ gì sao, Chu Tước lại có th/ai?]
[Thảo nào trước đây Tang Cơi nói không nhận Tiểu Bảo, té ra đã có con mới.]
[Nếu thế sao hôm nay hắn còn đến đây làm gì?]
[Chắc tìm bảo mẫu không công thôi, con người này có m/áu trấn áp hỏa dị năng, chứng tỏ cô ta chính là mẹ ruột Tiểu Bảo. Sắp xuất chinh, gửi Tiểu Bảo tạm thời bên mẹ còn an toàn hơn mang theo.]
[Tầng trên đúng rồi, Tang Cơi chắc muốn tìm bảo mẫu không công. Trước đây hắn từng nói c/ăm gh/ét loài người vì người phụ nữ này, khi trở về chắc sẽ tìm cớ 🔪 cô ta.]
Lại 🔪?
Có hồi kết không vậy!
Tôi buông thõng mặt lùi nửa bước, Tang Cơi tưởng tôi không vui.
Lại nói: “Để triệt để tiêu diệt yêu tộc gây họa, trận chiến này buộc phải đ/á/nh. Em đợi anh vài ngày, khi trở về... anh có chuyện muốn nói.”
10
Tôi không nhớ rõ chuyện năm xưa.
Nhưng Đậu Đản càng ngày càng hành xử kỳ lạ.
Nhiều lần tôi bắt gặp nó lén lút quan sát tôi, đêm nào cũng đòi ngủ cùng.
Trước đây còn chê truyện kể trước khi ngủ trẻ con, giờ đêm nào cũng đòi tôi kể.
Hôm nọ còn hỏi tôi, nếu một ngày người thân nó tìm đến.
Tôi có đuổi nó đi không.
“Không đâu.”
“Nếu đối phương là người có quyền thế, chiến lực siêu cường thì sao?”
Câu hỏi ám chỉ quá rõ ràng, tôi nhíu mày: “Con nhớ ra gì rồi phải không?”
“Không, không có đâu ạ, con chỉ hỏi vậy thôi.”
Nhưng Đậu Đản rõ ràng không giỏi giấu giếm, ánh mắt láo liên.
Trước đó tôi nghe bác sĩ mèo nói.
Thú nhân thức tỉnh dị năng sẽ kí/ch th/ích chức năng cơ thể, có lẽ Đậu Đản nhờ cơ hội này mà hồi phục ký ức.