Sau đó, tôi nhẹ giọng lên tiếng:
"Anh sai rồi, Tống Thời Thanh. Đây không phải kết quả tôi muốn."
"Tất cả chỉ là anh tự mình chuốc lấy mà thôi."
"Tôi chỉ đang thu hồi những thứ đã trao anh suốt bao năm qua, mọi chuyện đều do anh tự chuốc họa vào thân."
Phải, từ khi anh đã thay lòng đổi dạ.
Thì những gì tôi từng trao, anh không còn xứng đáng nữa.
Dù là tiền bạc, địa vị, hay cả... tình yêu của tôi.
Sau ngày hôm đó, tôi không nhận thêm bất kỳ cuộc gọi nào từ Tống Thời Thanh.
Tôi đưa anh vào danh sách đen.
Giao toàn bộ thủ tục ly hôn cho luật sư xử lý.
Tôi còn về nhà, bình tĩnh kể cho bố mẹ nghe chuyện giữa tôi và Tống Thời Thanh.
Nghe xong, bố mẹ không nói gì nhiều, chỉ xót xa vỗ vỗ tay tôi:
"Chỉ là một cuộc hôn nhân ngắn ngủi thôi, chẳng đáng nhắc đến trên đường đời."
"Con là con gái bố mẹ, luôn có quyền bắt đầu lại từ đầu."
Tôi tưởng mình đã đủ mạnh mẽ, đủ sức tự xử lý mọi chuyện.
Thu xếp lại tâm trạng, bước tiếp trên đường đời.
Nhưng nghe giọng bố mẹ an ủi, nước mắt tôi lại rơi như mưa.
Không thể ngừng tuôn.
Tôi sợ Tống Thời Thanh đến nhà bố mẹ quấy rối.
Họ đã có tuổi rồi, không đáng phải tức gi/ận vì kẻ vô giá trị.
Thế nên tôi m/ua vé máy bay cho họ ra nước ngoài.
Để họ đi chơi nửa năm rồi hãy về.
Hôm đó, cô bạn luật sư thân gọi điện cho tôi:
"Tống Thời Thanh đồng ý ly hôn rồi."
"Nhưng anh ta muốn gặp em thêm một lần nữa."
Thật lòng mà nói, dù tôi không gặp, việc ly hôn cũng đã thành sự thật.
Nhưng tôi hiểu Tống Thời Thanh quá rõ.
Bản chất anh ta là kẻ cứng đầu.
Đã quyết thì phải làm cho bằng được.
Hiện tại anh ta đã đồng ý ly hôn, chỉ còn yêu cầu duy nhất là gặp tôi.
Nếu không thỏa mãn,
anh ta chắc chắn sẽ trì hoãn đến phút cuối.
Suốt thời gian qua, tôi nghe được tình hình của anh ta từ người khác.
Công ty cũ đã sa thải anh ta, anh ta bị ngành tẩy chay.
Bố mẹ anh cũng vì dư luận trên mạng mà buộc phải chuyển nhà.
Cuộc đời anh ta đã tan nát, tôi không cần thiết phải lãng phí thời gian cùng anh ta.
Chỉ một lần gặp mặt thôi, cũng chẳng thay đổi được gì.
Thế nên tôi đồng ý.
Ngày gặp lại Tống Thời Thanh là một buổi trưa nắng đẹp.
Tôi chọn sảnh lớn một quán cà phê quen thuộc.
Cả vị trí lẫn hệ thống camera đều an toàn.
Tôi không lo anh ta mất kiểm soát, làm gì hại tôi.
Chỉ là không ngờ, anh ta lại trở nên thế này.
Toàn thân anh ta toát lên vẻ suy sụp khó tả, mới nửa tháng không gặp mà như già đi cả chục tuổi.
Bộ quần áo vẫn y nguyên hôm ở đồn cảnh sát.
Nhàu nát treo trên người.
Cằm đầy rễ tre dày đặc.
Còn tôi vẫn như trước, ăn uống đầy đủ.
Sáng soi gương, thậm chí thấy sắc mặt còn hồng hào hơn xưa.
Thế nên vừa thấy tôi, anh ta liền thốt lên: "Hóa ra không có anh, em vẫn sống tốt như thường."
Tôi không phản bác lời anh ta.
Đương nhiên rồi, sao lại không?
"Nói đi, anh tìm tôi có việc gì?"
Tôi liếc nhìn đồng hồ đeo tay.
Còn có lớp học cưỡi ngựa, không thể để kẻ vô dụng này làm trễ.
Anh ta nhìn tôi chăm chú, như muốn tìm chút giả tạo trong vẻ mạnh mẽ của tôi.
Nhưng cuối cùng, anh ta đầu hàng.
"Vãn Vãn, chúng ta thật sự phải đến bước này sao?"
"Anh biết mình sai rồi, cũng trả giá xứng đáng."
"Em không thể cho anh thêm cơ hội nữa sao? Chúng ta đã bên nhau mười năm rồi!"
Giọng anh ta nhẹ mà đầy bi thương.
Dần dà, khóe mắt đỏ hoe.
"Phải, mười năm."
Tôi bất ngờ lên tiếng.
Tống Thời Thanh ngẩng phắt đầu, ánh mắt dần lóe lên tia hy vọng.
Nhưng lời tiếp theo của tôi dập tắt ngọn lửa ấy.
"Mười năm của chúng ta, cũng không bằng một tháng của anh với Tô Nhan Mộng, phải không?"
"Tống Thời Thanh, anh luôn bảo tôi gây áp lực cho anh, nhưng tự hỏi lòng mình đi, tôi đã gây áp lực gì?"
"Tất cả chỉ là vì lòng hư vinh đáng kh/inh của anh thôi."
Những ngày đầu phát hiện anh ngoại tình.
Tôi rơi vào vòng xoáy suy nghĩ.
Không chỉ một lần tự vấn, tại sao tôi đâu đâu cũng hơn Tô Nhan Mộng, mà Tống Thời Thanh vẫn phản bội.
Cuối cùng, tôi còn nghĩ phải chăng vì mình quá xuất sắc.
Đến mức khiến anh ta tự ti.
May nhờ câu nói của cô bạn thân thức tỉnh tôi:
"Vãn Vãn, em mê muội rồi! Đàn ông đã muốn ngoại tình thì dù em có làm gì, họ vẫn sẽ phản bội thôi!"
"Với loại đàn ông chó má này, đàn bà bên ngoài như cục phân bên đường, khô hay ướt hắn cũng muốn li /ếm."
Lời thô nhưng ý đúng.
Sự thật đúng là vậy.
Tống Thời Thanh còn muốn nói thêm.
Thì cửa quán cà phê bỗng mở toang.
Tô Nhan Mộng hầm hầm bước tới:
"Tống Thời Thanh! Em còn mang th/ai con anh mà dám lén gặp đứa tiện nhân này!"
"Mẹ anh đã hứa sau khi ly hôn sẽ cho chúng ta đăng ký kết hôn, anh định gi*t bà ấy sao?"
"Nếu anh còn lằng nhằng với ả, ngày mai em sẽ thắt cổ trước cổng nhà anh!"
Nhờ sự vô lý của Tô Nhan Mộng.
Thủ tục ly hôn của tôi và Tống Thời Thanh thuận lợi hơn tưởng tượng.
Nực cười là, cùng ngày tôi và Tống Thời Thanh ly hôn.
Cô ta đã vội vàng đăng ký kết hôn với anh ta.
Trước cổng Sở Tư pháp, Tô Nhan Mộng giấy đỏ tươi trên tay, mặt đầy đắc ý:
"Nếu không phải Thời Thanh hứa giao hết tiền nhà cho em quản, số tiền chị chia được phải nhả ra hết không thiếu xu!"
"Đừng tưởng chia được tiền là giỏi, cũng chỉ là đồ hàng second-hand đã ly hôn thôi!"
"Chưa nghe 'ngồi mát ăn bát vàng' bao giờ à? Thời Thanh nhà em vài năm là ki/ếm lại được ngay!"