Tôi khẽ cười nhìn Tống Thời Thanh. Gương mặt hắn lúc này chỉ còn nét đ/au khổ như ch*t đi sống lại.

Hóa ra Tô Nhiễm Mộng vẫn chưa biết tình cảnh thực sự của hắn. Trước đây hắn ki/ếm được không ít, nhưng giờ đã bị ngành đưa vào danh sách đen. Không có công ty lớn nào chịu nhận hắn vào vị trí cũ. Nếu có đi làm, cũng chỉ là những công ty nhỏ bé, làm trâu ngựa cho người ta. Tiền lương nhận được, có khi chẳng bằng một nửa trước kia.

Nhưng tôi thực sự không muốn tốn thêm lời với cô ta, chỉ mỉm cười nhạt: "Ừm, chúc hai người hạnh phúc."

Nói rồi tôi quay lưng bước đi, dứt khoát không ngoái lại. Phía sau vang lên những lời ch/ửi rủa không ngớt của Tô Nhiễm Mộng:

"Nhìn cái bộ dạng đểu giả của cô ta kìa! Lên mặt làm gì chứ!"

"Số tiền anh chia cho cô ta thật sự không đòi lại được sao? Hay mình cũng thuê luật sư đi?"

...

Lần gặp lại Tống Thời Thanh là nửa năm sau, trong buổi họp lớp đại học. Lúc đó tôi đã quay trở lại công sở. Dù công việc vất vả nhưng nhờ cày ngày cày đêm, tôi nhanh chóng thích nghi với nhịp sống mới.

Khi tôi đến, Tống Thời Thanh đang cúi đầu khom lưng phát danh thiếp cho những cựu học viên có chút thành tựu:

"Mọi người có cơ hội việc làm nào phù hợp thì nhớ nghĩ tới em nhé! Em đảm bảo rẻ hơn nhân viên cũ, giỏi hơn tân binh!"

Những người bạn cũ đáp lại bằng nụ cười gượng gạo, ánh mắt kh/inh miệt không giấu nổi. Tống Thời Thanh không thể không nhận ra, nhưng vẫn cố nở nụ cười nịnh nọt.

Thấy tôi, vài người thường xuyên hợp tác công việc tiến lại gần:

"Giám đốc Ôn, em biết chị sẽ tới mà!"

"Dự án lần trước, mình bàn thêm chút nhé?"

Trong lúc nói chuyện, họ vô tư vứt tấm danh thiếp Tống Thời Thanh vừa đưa. Mặt hắn dần tái đi. Suốt buổi tối, ánh mắt hắn không rời khỏi chỗ tôi ngồi, như muốn nói điều gì đó. Tôi nhận ra nhưng giả vờ không thấy.

Đúng lúc này, cửa phòng VIP vang lên giọng nói chua ngoa:

"Tống Thời Thanh! Không nhắn tin không nghe điện thoại, mày muốn ch*t à?"

Tô Nhiễm Mộng vừa vào đã nhìn thấy tôi. Khuôn mặt phù nề vì mang th/ai bỗng biến dạng đầy dữ tợn:

"Hả! Thảo nào không trả lời tin nhắn của em!"

"Thì ra là chạy đến hẹn hò với người tình cũ!"

"Cô nói năng cho sạch sẽ vào!"

Khi ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Tống Thời Thanh, mặt hắn đen như bưng. "Sao? Em nói sai à? Anh đến cái buổi họp lớp nhạt nhẽo này chẳng phải để gặp con đĩ Ôn Vãn đó sao!"

"Có thời gian rảnh thế này sao không đi chạy thêm vài chuyến xe công nghệ? Cái đồng lương rẻ mạt của anh, sữa cho con còn không m/ua nổi!"

Đoàng!

Không ai ngờ Tống Thời Thanh đột nhiên t/át Tô Nhiễm Mộng một cái nảy lửa. Cái t/át mạnh đến nỗi mặt cô ta đỏ ửng ngay lập tức. Tô Nhiễm Mộng ôm mặt, trợn mắt nhìn chồng đầy phẫn nộ. Cô ta còn định nói thêm gì đó, nhưng Tống Thời Thanh đã bịt miệng cô ta, lôi xềnh xệch ra khỏi phòng.

Đứng trong phòng vẫn nghe rõ tiếng hét như heo bị chọc tiết vọng lại từ hành lang. Mấy người bạn cũ nhìn nhau, trong mắt đầy mỉa mai.

"Theo tôi, học giỏi ngày xưa có ích gì."

"Cưới phải cô vợ không ra gì, giờ mặt mũi đen thui!"

"Lần sau chắc hắn không dám đi họp lớp nữa đâu, ha ha..."

Tôi nhấp ngụm rư/ợu vang trong ly pha lê, lòng không chút gợn sóng. Như thể chuyện vừa xảy ra chẳng liên quan gì đến tôi.

...

Lần nghe tin tức về Tống Thời Thanh đã là một năm sau. Hôm đó, tôi vừa dẫn đầu đội ngũ hoàn thành dự án khó nhằn bấy lâu. Đang định xin nghỉ phép dài ngày để thư giãn thì nhóm chat đại học bỗng sôi động.

[Mọi người biết chưa? Tống Thời Thanh ch*t rồi!]

[Chuyện gì thế? Kể nhanh đi!]

Người đầu tiên nhắc đến gửi liền mấy tin nhắn dài. Tôi bật chế độ chuyển giọng nói thành văn bản, lướt qua đã hiểu sơ lược chuyện xảy ra.

Thì ra từ khi sinh con, Tô Nhiễm Mộng càng siết ch/ặt quản lý chồng. Thậm chí còn lắp định vị theo dõi trên người hắn. Một lần Tống Thời Thanh đang tiếp khách, không ngờ vợ biết được địa điểm. Cô ta xông tới, thấy bên cạnh chồng có cô gái trẻ xinh đẹp liền đi/ên cuồ/ng lật bàn. Công việc của Tống Thời Thanh đổ bể ngay tại chỗ.

Hôm đó về nhà, không rõ hai người lại cãi nhau chuyện gì. Đêm đó, Tống Thời Thanh kéo Tô Nhiễm Mộng cùng nhảy từ nóc nhà xuống. Cả hai t/ử vo/ng tại chỗ.

Nhóm chat vẫn bàn tán xôn xao về số phận mỗi người. Tin nhắn dồn dập hiện lên. Tôi tắt điện thoại, đứng dậy ra cửa sổ. Nhìn dòng xe cộ tấp nập phía dưới, tôi thở dài nhẹ nhõm.

Chuông điện thoại vang lên, mẹ tôi hỏi: "Con gái ngoan, m/ua vé máy bay chưa? Bố mẹ đã sắp xếp hành lý xong, ngày mai lên đường nhé?"

Tôi bật cười, trả lời không chút do dự: "Vâng ạ!"

Đường đời còn dài, tôi sẽ từng bước tận hưởng cuộc đời tươi đẹp thực sự thuộc về mình.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
11 Hiểu lầm ban ngày Chương 11
12 Tình Sâu Khó Thoát Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tần Chiêu

Chương 6
Mẫu thân của ta là người phụ nữ có tiếng hiền đức nhất kinh thành. Cũng là người phụ nữ đáng thương nhất. Cuộc đời nàng, thuở thiếu thời bị phụ thân áp chế, chị cả ức hiếp. Sau khi xuất giá, lại bị mẹ chồng làm khó, phu quân khinh rẻ. Còn phải chịu đựng lời khiêu khích từ ngoại thất, nghiến răng nhận con trai thứ làm con đích. Nhưng chỉ có ta biết, chân tướng không phải như vậy. Mẫu thân ta chính là kẻ tàn độc và tỉnh táo nhất thiên hạ. Phụ thân áp chế, chị cả ức hiếp, nàng liền bỏ thuốc hạ độc phụ thân, dìm chết chị cả. Mẹ chồng làm khó, phu quân khinh rẻ, nàng thiết kế khiến mẹ chồng nằm liệt giường cả đời, phu quân bị thiêu sống. Còn ngoại thất và con trai thứ, một đứa hóa điên, một đứa chẳng sống qua mười tuổi. Ta ngấm ngầm học theo, từ nhỏ đã là tiểu độc phụ. Đáng tiếc, mẫu thân bảo vệ ta quá tốt. Thậm chí kén chọn khắt khe tìm cho ta một nhà tử tế, những thứ nàng dạy ta hoàn toàn vô dụng. Bởi vậy, khi phu quân dẫn tiểu muội họ mang thai đến trước mặt ta phô trương thanh thế. Ta run lên vì phấn khích. Kiến thức ta đã học cả đời này cuối cùng cũng có chỗ dụng võ.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Gấm Tỳ Bà Chương 6