Hắn ngồi thẳng lưng, giả vờ thản nhiên chia sẻ:
"Hồi nãy em nói với bố muốn thi vào học viện cảnh sát, được ủng hộ hết mực."
Chẳng mấy chốc, hắn lại liếc nhìn tôi, giọng điệu lên cao, ấm áp một cách giả tạo:
"Ừ... em cũng đừng buồn nữa, chỉnh đốn lại tâm thái đi, suy nghĩ kỹ xem mình thực sự muốn gì. Lâu dần, bố mẹ anh sẽ hiểu cho em thôi."
Hạnh phúc ngập tràn khiến hắn như thể lật kèo thành công.
Tôi gấp sách lại, thở dài trong lòng. Thực sự chẳng biết có nên nói cho hắn biết - tôi hoàn toàn không quan tâm gia đình họ nghĩ gì về lựa chọn của mình.
Đã có bố mẹ ủng hộ rồi, ai còn ngăn cản được tôi?
Dù chú Tần nhiều lần khuyên nhủ, tôi vẫn kiên định con đường thi năng khiếu nghệ thuật.
Tôi và Tần Hạc Hữu mỗi người theo đuổi mục tiêu riêng.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhận lời gia đình họ Tần kèm cặp cho Hạc Hữu.
Về sau càng ngày càng bận, tôi cũng chẳng để ý đến hắn nữa.
Kỳ thi đại học kết thúc, Tần Hạc Hữu đạt điểm khá cao, đậu vào học viện cảnh sát danh tiếng của tỉnh. Hắn mừng rỡ cố tình lảng vảng trước mặt tôi mấy lượt.
Còn tôi, điểm thi năng khiếu tuy không thuộc hàng đỉnh nhất, nhưng cũng nằm trong top đầu. Điểm văn hóa thậm chí vượt mức 600.
Tôi lên thủ đô học đại học, Tần Hạc Hữu ở lại tỉnh nhà.
Sau khi tốt nghiệp, tôi lập tức xin đi du học, vừa học vừa làm việc dưới trướng giáo sư, bận tối mắt tối mũi. Gần như không còn liên lạc với Hạc Hữu.
Cuối cùng, tôi cũng đợi đến ngày có thể đường hoàng chia cách với hắn.
06
Rõ ràng ngày tháng tốt đẹp của tôi đã chấm dứt.
Sau vài lần từ chối lời mời ăn tối, Tần Hạc Hữu thẳng thừng mách với bố mẹ hắn chuyện tôi về nước.
Thế là vào một buổi trưa nắng đẹp, tôi nhận được lời mời dùng bữa từ chú Tần.
Hẹn cuối tuần, tại một tiệm ăn lâu năm gần nhà.
Tôi: ...
Thành Hải - nơi gia đình tôi ở - sát bên Xuân Cảng, đi tàu liên tỉnh khứ hồi chưa đầy tiếng rưỡi, còn ngắn hơn thời gian đi làm của dân văn phòng.
Xem ra không thể tránh khỏi bữa cơm với Tần Hạc Hữu rồi.
Đành miễn cưỡng nhận lời, tôi lật điện thoại nhắn tin xin lỗi đối phương vì phải hủy hẹn cuối tuần.
Mãi sau mới nhận được hồi âm.
"Không sao, lời mời của bề trên đúng là khó từ chối. Anh sẽ tìm dịp khác rảnh hẹn em vậy."
"Sáng em bảo hôm nay bận, chắc giờ vẫn chưa ăn trưa đúng không? 40 phút trước anh có đặt đồ ăn nhẹ, giờ chắc cũng tới nơi rồi."
Tôi gi/ật mình. Không nói không biết, vừa nghe nhắc đã thấy bụng đói cồn cào.
Chưa kịp trả lời, tiếng shipper vang lên trước cửa studio.
Tôi ra nhận túi đồ mang vào.
Mở ra xem, bên trong có một ổ ciabatta nhân phô mai cà chua húng quế, cùng ly cà phê.
Điện thoại lại rung lên thông báo tin nhắn mới.
"Cửa hàng lần trước chúng ta cùng đến đó. Cà phê là món mới, em thử xem."
"Nhưng để phòng hờ, anh vẫn gọi loại bánh em thích, đỡ phải ăn hai món lạ."
Anh ấy luôn chu đáo từng li từng tí như vậy.
Tôi siết ch/ặt điện thoại trong tay.
"Không được, vẫn muốn gặp mặt."
"Tối nay anh đón em tan làm, đi ăn khuya nhé."
Anh ấy nhanh chóng phản hồi:
"Đây quả là quyết định sáng suốt nhất anh từng nghe."
"Anh chắc chắn sẽ đứng đợi trước cửa!"
07
Chiều thứ bảy, tôi đúng giờ lên chuyến tàu liên tổng về Thành Hải.
Tối hôm ấy, xách quà theo bố mẹ đến nhà hàng, mở cửa phòng VIP đã thấy chú Tần và dì Đường ngồi sẵn.
Mẹ tôi nhìn quanh: "Thằng Hạc Hữu đâu rồi?"
Chú Tần khoát tay: "Đội của nó có việc đột xuất, phải đến muộn chút. Cảnh sát hình sự mà, anh chị biết bận thế nào rồi đấy."
Giọng nói đầy tự hào khó tả.
Thấy tôi bước vào, dì Đường lập tức đứng dậy, thân thiết khoác tay tôi.
Bà cười nhẹ chấm vào trán tôi, giả vờ trách móc:
"Khó gặp cô nhóc Việt Nham quá, nếu không phải thằng Hạc Hữu thì dì giờ vẫn chưa biết cháu về nước rồi."
"Vậy cháu phải tự biện hộ vài câu thôi."
Tôi không chút ngại ngùng, đỡ dì Đường ngồi xuống.
"Dì hỏi mẹ cháu đi, cháu về nước mấy tháng nay còn chưa kịp thăm nhà, toàn bận chọn địa điểm với trang trí studio ở Xuân Cảng."
Không nói dối, tôi thực sự chưa về Thành Hải.
Ngay từ năm trước khi về nước, mẹ đã m/ua sẵn cho tôi căn hộ ở Xuân Cảng.
80m2, trung tâm thành phố, căn hộ studio, thanh toán một lần.
Hạ cánh ở Xuân Cảng, bố mẹ đón rồi thẳng đường đưa tôi đến nhà mới.
Dĩ nhiên tôi sẽ không nói thật.
Nhân lúc Hạc Hữu chưa đến, tôi cười tươi đổ lỗi: "Vốn định đợi studio hoàn thiện hết sẽ tạo bất ngờ cho mọi người. Ai ngờ chưa kịp chuẩn bị xong, Hạc Hữu đã phá đám rồi."
Dì Đường âu yếm véo má tôi: "Vậy dì sẽ giả vờ không biết gì, chờ món quà bất ngờ của cháu."
Tôi đưa quà đã chuẩn bị cho họ.
Chiếc hộp xinh xắn bên trong lót mút xốp dày, đặt hai bộ ấm trà.
Một bộ gốm trắng, một bộ gốm xanh, đều do tự tay tôi nung.
Dì Đường cầm bộ đồ trắng thuộc về mình mà mải mê ngắm nghía.
"Mấy đốm xanh ngọc trên gốm trắng này làm thế nào vậy?"
"Là tro gỗ trong lò sành rơi xuống khi nung, qua nhiệt độ cao hòa quyện với xươ/ng gốm tạo hiệu ứng men rạn đ/ộc nhất vô nhị."
Chú Tần cũng tỏ vẻ hài lòng.
Ban đầu ông không hiểu tại sao tôi theo đuổi nghề gốm, nhưng dần dần đã thay đổi khi thấy tôi nổi tiếng những năm gần đây.
Người thời họ quan niệm rất đơn giản.
Một nghề, chỉ cần ki/ếm được tiền nuôi thân, đó đã là nghề tốt.
Tôi nói: "Hai bộ ấm trà này là tác phẩm ưng ý nhất nửa năm qua của cháu, chỉ muốn dành riêng cho hai bác. Ngay cả bố mẹ cháu còn chưa được tính tới nữa là."