Hướng về khuê các Ngô Đồng, cảnh vật yên tĩnh lạ thường. Phía viện Vân Thư, tiếng khóc nức nở vẫn còn thoảng đâu đây. Trong lòng ta chợt dâng lên nỗi niềm khó tả.
Chẳng phải vì Tấn Dương Hầu. Bản chất con người ấy, ta đã thấu tỏ từ lâu. Mà là vì người em gái kia. Cô bé ngày nào theo chân ta khắp nơi, thích đôi co từng câu chữ, hễ vào phủ là khoe khoang khắp nơi. Nàng tưởng mình là kẻ chiến thắng. Cuối cùng cũng không thoát khỏi sự bạc bẽo của nhân tình.
- Phu nhân - Xuân Hà cẩn trọng hỏi - Chúng ta có nên...
Nàng liếc nhìn hướng Ngô Đồng viện, trong mắt thoáng chút tà/n nh/ẫn.
- Không cần - Ta thu tầm mắt - Có những con đường phải tự mình đi qua, mới biết mình đã lầm.
Xuân Hà dù không hiểu nhưng vẫn gật đầu.
10
Khi thứ muội xông vào chính viện, ta đang chống cằm nhắm mắt dưỡng thần. Cửa bật mở, nàng lảo đảo xông vào, đám tỳ nữ theo sau luống cuống. Ta phất tay ra hiệu cho họ lui xuống.
Thứ muội đứng nơi cửa, tóc tai rối bời, mắt sưng húp như quả óc chó. Đâu còn bóng dáng cô gái nhỏ đầy châu báu năm nào? Nàng nhìn ta, mấp máy môi mà không thốt nên lời.
- Ngồi đi - Ta chỉ chiếc ghế bên.
Nàng không nhúc nhích.
- Đứng mãi chẳng mỏi sao? - Ta lại nói.
Lúc này nàng mới bước tới, ngồi phịch xuống. Ngồi xuống rồi vẫn im lặng, chỉ khóc. Khóc đến khi tiếng nghẹn ngào nhỏ dần, rồi nức nở. Nước mũi chảy dài, nàng dùng mu bàn tay quệt qua. Ta đưa cho tấm khăn tay.
Nàng tiếp lấy, hỉ mũi rồi lại tiếp tục khóc. Vừa khóc vừa oán trách:
- Tống Thời Âm, chị chẳng phải chính thất, chẳng phải chủ mẫu trong phủ sao? Chị rõ là ta yêu Hầu gia nhất, sao ngày ấy không ngăn Liễu Như Ngọc vào phủ?
- Sao ngày nàng ta dâng trà, chị không bắt quỳ hai canh giờ, không hắt nước trà vào mặt nàng ta?
- Rốt cuộc ta có phải em gái chị không? Sao chị không đứng ra trả th/ù cho ta? Ai mới là người một nhà?
Nghe những lời ngây thơ ấy, ta hiểu nàng không thật lòng. Chỉ muốn tìm chỗ trút gi/ận. Nhìn nàng khóc, lòng ta cũng chẳng yên.
Ta nhẫn nại đáp:
- Nếu ta cũng hành động như thế, chẳng phải đúng ý Liễu thị?
- Em mất sủng ái, ta mất quyền nội trợ, trong phủ này còn đất dung thân cho chị em ta?
Thứ muội ngừng khóc, rồi lại òa lên nức nở. Đạo lý nàng đều hiểu, nhưng nàng yêu Tấn Dương Hầu. Người yêu bỗng bị cư/ớp mất, sao không đ/au lòng?
Khi nàng khóc mệt, ngẩng mặt nhìn ta. Ánh mắt ấy thật phức tạp.
- Tỷ tỷ - Giọng nàng khàn đặc - Hầu gia cũng là phu quân của chị, chẳng lẽ chị chưa từng đ/au lòng vì người?
Ta chăm chú suy nghĩ. Không phải không có. Nếu hắn mất tước vị hầu tước, ta chắc đ/au lòng ch*t đi được. Nhưng ta chỉ chân thành đáp:
- Vân nhi, từ nhỏ dù được cưng chiều, hiếu thắng, nhưng em vẫn là đứa sáng suốt.
- Trước đây em từng hầu hạ trước mặt mẫu thân, đạo lý bà hiểu, em không thể không rõ.
- Giờ đã khóc đủ, gào đủ, va đầu vào tường nam rồi, nên tỉnh ngộ chứ?
Tống Thời Vân sững sờ, thân hình khẽ rung. Nàng đâu không biết, mấy tháng thất sủng, phần lệ không thiếu, gia nô trong phủ không dám kh/inh thường, đều là do ta. Nàng cũng rõ, Tấn Dương Hầu t/át nàng là vì họ nhắc đến chuyện trước đây. Trong vườn gặp Liễu Như Ngọc, nàng đã thất lễ. Hắn đang che chở cho nàng ta. Như trước kia hắn từng che chở cho nàng vậy.
11
Thứ muội rời chính viện, bước đi chập chững như giẫm trên mây. Ta đứng nơi cửa ngắm một lúc rồi quay vào.
Những ngày sau, Vân Thư viện trở nên yên tĩnh. Thứ muội không còn khóc lóc, không đến phòng sách chặn người. Gia nô bàn tán, nói nàng cam chịu, từ nay thất sủng, ta cũng không màng chuyện nam nữ. Phủ này sẽ là thiên hạ của Liễu thị. Ta nghe xong chỉ cười. Cam chịu? Nàng đâu dễ vậy.
Đứa em gái ấy, xươ/ng cốt cứng lắm. Chỉ là đã học được cách nuốt nước mắt vào trong.
12
Liễu Như Ngọc bắt đầu lui tới chính viện. Lần đầu đến vấn an, ngồi đúng một chén trà rồi đi. Về sau khác hẳn.
Hôm nàng đến, ta đang kiểm sổ sách. Nàng ngồi xuống, ánh mắt lướt qua mặt ta rồi cúi xuống.
- Phu nhân quản lý nội trợ thật vất vả - Giọng nàng nhẹ nhàng - Thiếp nhìn mà đ/au lòng.
Ta lật trang sổ: - Không vất vả.
Nàng ngập ngừng: - Nghe nói bên Vân Thư viện dạo này yên ắng lắm.
- Ừ.
- Phu nhân nghĩ nàng ta thật sự yên phận hay giả vờ?
Ta ngẩng lên nhìn thẳng. Liễu Như Ngọc cúi mắt, giọng vẫn êm ái:
- Thiếp chỉ sợ nàng ta nhẫn nhịn chờ cơ hội, ngày nào bộc phát sẽ liên lụy đến phu nhân.
Ta đặt bút xuống, cầm chén trà:
- Ngươi muốn nói gì?
Nàng mím môi, khẽ nghiêng người hạ giọng:
- Thiếp có câu không biết nên nói chăng...
- Vậy đừng nói.
Sắc mặt nàng thoáng đơ, chốc lát lại bình thản:
- Tống thứ thiếp từ nhỏ đã tranh giành với phu nhân, mẹ nàng tranh với phu nhân nhà họ Tống. Giờ dù thất sủng, nhưng biết đâu ngày nào Hầu gia lại nhớ đến...
Ta nhìn chằm chằm. Nàng tiếp tục:
- Nếu phu nhân muốn giải quyết dứt điểm, thiếp có vài cách.
Ta bật cười. Thiên hạ đều cho rằng chị em ta bất hòa, lần trước thứ muội đến chính viện gây rối càng khiến Liễu thị tưởng ta với nàng không đội trời chung. Từ đó nàng càng táo bạo. Muốn mượn tay ta trừ khử thứ muội, rồi tố giác ta, một mũi tên trúng hai đích? Nàng quá ảo tưởng rồi.
- Liễu thị - Ta đặt chén trà xuống - Ngươi đừng quên, ngươi cũng chỉ là thiếp.
Mặt nàng biến sắc, trắng bệch rồi ửng đỏ. Cuối cùng vội vái chào rút lui. Ta nhìn bóng lưng nàng, khẽ nheo mắt. Trong lòng dâng lên hơi lạnh.
13
Từ đó, Liễu Như Ngọc không nhắc đến thứ muội nữa. Nhưng nàng vẫn không ngồi yên. Bắt đầu mon men vào việc nội trợ. Ban đầu chỉ là chuyện nhỏ. Hỏi thăm đơn m/ua đồ nhà bếp. Dò la phần lệ may vá. Ta đều giả vờ không thấy.
Cho đến hôm ấy. Lễ thọ Thái hậu, các phủ đều phải dâng lễ vật.