Các quý nữ xung quanh đều tránh xa nàng ta cả chục thước.

Ta nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng chợt hiểu ra một điều.

Hôm nay Hoàng thượng ra tay như thế, vừa trừng trị Thái hậu, lại giải quyết được việc hòa thân.

Chu Nhược Hi là nhân tuyển Phi tần do Thái hậu và ngoại thích vun trồng, đưa nàng đi hòa thân, cũng như ch/ặt đ/ứt mộng tưởng của ngoại thích.

Như vậy, một mũi tên trúng ba đích.

Việc ở yến tiếp phong nhanh chóng lan khắp kinh thành.

Thái hậu bị hạ chỉ tĩnh dưỡng, Chu Nhược Hi được phong Hòa Ninh Công chúa, chẳng bao lâu sẽ viễn giá Bắc Địch.

Kẻ bảo Thái hậu tự chuốc nhục, hại người lại hại mình.

Người lại nói Hoàng thượng quá vô tình, đến thân mẫu cũng không tha.

Lại có kẻ xầm xì, nói Trấn Nam vương phủ đang được sủng ái, ta là công chúa mà không phải hòa thân, ân sủng quá đỗi.

Ta nghe những lời bàn tán ấy, chỉ thấy nhạt nhẽo.

Ngày Chu Nhược Hi xuất giá, ta không đi xem.

Nghe nói nàng khóc suốt đường, suýt ngất đi.

Nhưng thế thì sao?

Khi xưa Thái hậu vì ngôi vị Thái phi trăm phương ngàn kế, nàng cũng chẳng ngăn cản được một chút nào.

Nàng chỉ đứng bên Thái hậu, cúi mắt thuận theo, dịu dàng cung kính.

Thậm chí còn lộ ra chút kiêu ngạo ngầm.

Nay việc hệ mạng sa vào chính mình, mới biết khóc.

Thật đáng đời.

9

Nửa tháng sau khi Chu Nhược Hi xuất giá, thám tử trà trộn trong đoàn hòa thân truyền tin gấp.

Bắc Địch Khả hãn được công chúa hòa thân, bề ngoài thần phục nhưng ngầm tập hợp các bộ lạc, ý đồ nam hạ.

Triều đình chấn động.

Nào hòa thân, nào hữu hảo láng giềng, toàn là bình phong.

Chẳng qua mượn danh nghĩa cống nạp và cầu hôn để làm tê liệt triều đình, thừa cơ xuất binh.

Hoàng đế hạ chỉ ngay đêm đó, lệnh Trấn Nam vương làm Chinh Bắc Đại Nguyên soái, điểm mười vạn quân, ba ngày sau xuất chinh, trấn thủ biên cương.

Ba ngày sau, doanh trại ngoài thành.

Mười vạn đại quân dàn trận, cờ xí rợp trời.

Hoàng đế thân chinh tống tiễn.

Người đứng trên đài điểm tướng, nhìn xuống tướng sĩ đen kịt dưới đài, nâng chén rư/ợu lên.

"Chư khanh, lần này ra biên ải, bảo vệ nước nhà."

"Trẫm tại kinh thành, đợi chư khanh khải hoàn!"

"Hoàng thượng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!"

Tiếng hô như sóng cuộn trời long đất lở.

Phụ thân lên ngựa, tiếp nhận soái kỳ.

Ta thúc ngựa tiến lên, theo sát phía sau.

Bụi đất cuốn bay, ta ngoảnh lại nhìn về hướng kinh thành.

Thành quách uy nghi, cung điện trùng trùng.

Ta thu hồi ánh mắt, nhìn về phía trước.

Nắm ch/ặt dây cương, thẳng lưng ngồi vững.

Bắc cương, ta đến đây.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
5 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
8 Tắt đèn Chương 8
11 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kẻ bị tôi bắt nạt lại là boss của trò chơi kinh dị

Chương 11
Tôi cùng cậu thiếu gia giả bị cuốn vào một trò chơi kinh dị. Ỷ vào việc hắn có lỗi với tôi-thiếu gia thật của gia đình-nên ngày nào tôi cũng tác oai tác quái. Vào phó bản tôi vẫn đòi ăn ngon uống sang. Còn thường xuyên đánh mắng hắn, bắt nạt như đối xử với một con chó nhỏ. Lại thêm một lần tôi làm ầm lên, bắt hắn đi kiếm sữa tươi cho mình, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận: [Trời ơi hắn trai ơi, vào tận trò chơi kinh dị rồi mà tên pháo hôi này vẫn còn làm mình làm mẩy đòi uống sữa tươi à.] [Cứ tiếp tục gây chuyện đi, đến khi chút ân tình nuôi dưỡng của bố mẹ bị cậu ta tiêu sạch hết, nam chính thù dai nhớ lâu sẽ chẳng để tên pháo hôi sống yên đâu!] [Tên pháo hôi còn chưa biết thân phận thật của nam chính là boss trò chơi kinh dị. Đắc tội với nam chính rồi thì cái thân yếu ớt mong mhắn kia cứ chờ bị đám quỷ quái xé thành từng mảnh đi!] Tôi sợ đến tái mét mặt mày. Vội vàng rụt bàn tay đang chuẩn bị tát hắn lại. "Kh… không cần đâu, tôi không uống sữa nữa." Nhưng lời vừa dứt, sắc mặt Phó Kiêu bỗng trầm xuống, đôi mắt chăm chăm nhìn tôi: "Bảo bối, sao lại không uống sữa của tôi nữa?" "Chẳng phải em thích uống sữa nhất sao? Mỗi tối uống xong là ngủ một mạch đến sáng, dù có bị hành thế nào cũng không tỉnh."
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
199
Tắt đèn Chương 8