Tôi mang theo hoa quả và quà tặng quay lại bệ/nh viện huyện. Nhân lúc nghỉ trưa, tôi đến thăm vị bác sĩ lớn tuổi từng biết mẹ tôi. Bước vào phòng nghỉ, bên trong có hai người, một nam một nữ.
Người phụ nữ tóc bạc trắng, đeo kính, khuôn mặt hồng hào, tinh thần rất tốt. Người đàn ông trông lớn tuổi hơn một chút, vẻ mặt hiền từ.
Tôi nghe nói trước khi đến, cả hai đều là bác sĩ đã nghỉ hưu nhưng được mời lại làm việc. Họ đang trò chuyện vui vẻ, thấy tôi bước vào mới dần ngừng cười.
- Cháu chào bác sĩ Trần, bác sĩ Đỗ.
Bác sĩ nữ họ Trần tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi:
- Cháu là...?
- Cháu là người đã hẹn gặp hai bác. Cháu là con trai của Thẩm Ngọc Phân và Lâm Hữu Phương, tên cháu là Lâm Cảnh.
- Lâm Cảnh?
- Vâng.
- Không đúng, không đúng! Cháu thực sự là ai?
Tôi hoàn toàn bối rối. Có lẽ bác trung niên đã truyền đạt nhầm thông tin?
- Cháu thực sự là con trai của Thẩm Ngọc Phân. Lần này đến chỉ mong được hỏi hai bác vài điều.
- Lâm Hữu Phương mà cháu nói... có phải người từng làm ở Minh Sơn Khoáng Nghiệp, bị ch*t trong vụ n/ổ mỏ than không?
- Vâng.
- Mẹ cháu tóc ngắn, da hơi ngăm, ít nói?
- Đúng ạ.
- Vậy càng không đúng rồi. - Bác sĩ Trần và bác sĩ Đỗ nhìn nhau - Đứa bé trong bụng Thẩm Ngọc Phân năm đó là con gái mà.
Cái gì???
28
Giọng tôi r/un r/ẩy:
- Bác sĩ Trần... bác có nhầm không ạ?
- Không thể nào. Năm đó tôi phụ trách siêu âm, trai hay gái tôi biết đầu tiên.
- Ơ... sao bác lại nhớ mẹ cháu rõ thế?
Bà chăm chú nhớ lại:
- Chủ yếu là do Lâm Hữu Phương. Thời đó quản lý không nghiêm, bác sĩ siêu âm xong thường nói luôn giới tính th/ai nhi cho sản phụ.
- Nhà khác nghe thấy con gái là ch/ửi rủa, khóc lóc.
- Lâm Hữu Phương khác hẳn. Anh ta vui lắm, nhảy cẫng lên vì hạnh phúc. Rõ ràng anh ấy thực sự thích con gái.
- Thời đó, tư tưởng trọng nam kh/inh nữ rất nặng nề. Người như Lâm Hữu Phương quá hiếm nên tôi nhớ mãi.
Tôi lẩm bẩm:
- Thì ra mình từng có chị gái? Sao chưa bao giờ nghe nhắc đến?
Bác sĩ Đỗ há hốc miệng, hình như muốn nói điều gì nhưng lại ngập ngừng.