Thứ Nữ Mưu Đồ

Chương 11

23/03/2026 14:43

Buổi hội ngâm thơ hôm ấy, ta bỗng nhìn thấy chiếc ngọc bội kia, nào ngờ cô tiểu thư nhỏ bé năm nào chính là đích nữ nhà họ Nguyễn - Nguyễn Vãn Ngâm. Thế nhưng, ta lại lỡ đính ước với nhị tiểu thư họ Nguyễn - kẻ đã đẩy nàng xuống hồ.

Quả nhiên thứ nữ chẳng đáng mặt đài các, ta tuyệt đối không thể cưới loại nữ tử như thế làm vợ!

Sau khi hội thơ kết thúc, ta liền nhờ mẫu thân đến phủ Nguyễn thay ta thoái hôn.

Khi biết Nguyễn Nhị tiểu thư đã đồng ý thoái hôn, trong lòng ta bỗng thở phào nhẹ nhõm, nhưng không hiểu sao lại dâng lên một nỗi trống vắng khó tả.

Tâm trạng kỳ lạ ấy cứ dai dẳng mãi cho đến ngày Nguyễn Nhị tiểu thư nhập cung tuyển tú.

Hôm ấy, ta đang nâng bút luyện chữ trong thư phòng, bỗng nghe tiểu đồng báo tin ngoài cửa: Nhị tiểu thư họ Nguyễn sai người đến lấy lại vật phẩm.

Ta ngơ ngác hỏi thị nữ đến lấy vật gì.

Nàng ta nhìn ta, chậm rãi đáp: "Thuở thiếu thời, tiểu thư từng trao đổi ngọc bội với công tử, ước hẹn nếu sau này gặp lại mà cả hai chưa thành gia thất thì sẽ dùng vật này kết tơ hồng. Nay tiểu thư sắp nhập cung, công tử cũng sẽ cưới người khác, để tránh tiếng đời mai mỉa, tiểu thư sai Trúc Mặc đến đây xin lại ngọc bội."

Chẳng biết hôm ấy ta đã trao trả chiếc ngọc bội nâng niu bao năm với tâm trạng nào, rồi lại cầm cây bút trên nghiên mực trong tâm thế ra sao. Chỉ biết từ đó về sau, ta như kẻ vô h/ồn, chẳng buồn chấm bút viết thêm chữ nào.

Hôm sau, khi hay tin Nhị tiểu thư nhà họ Nguyễn được sắc phong làm Mỹ nhân, ta bỗng lâm trọng bệ/nh. Trận bệ/nh kéo dài triền miên, trong cơn mê man, ta như lạc vào giấc mộng.

Trong mộng, ta không hề quen biết Nguyễn Vãn Ngâm, cũng chẳng từng nhờ mẫu thân đến phủ Nguyễn thoái hôn. Nhị tiểu thư họ Nguyễn không vào cung, nàng khoác hồng trang phục cô dâu, trở thành phu nhân của ta.

Sau hôn lễ, đôi ta vô cùng hòa thuận. Nàng không chỉ tính tình nhu thuận, đối nhân xử thế cũng lễ độ, đoan trang. Hơn nữa, nàng còn thông tuệ thi thư, tài hoa xuất chúng, quả thực là nhan sắc kiều diễm lại thông minh hiếm có.

Nàng luôn thấu hiểu lòng ta, mỗi khi ta mông lung trên đường hoạn lộ, nàng đều khéo léo gợi ý, nhưng chỉ dừng ở mức vừa đủ, không hề vượt quá khuôn phép. Đôi ta cứ thế nương tựa nhau, tay trong tay đến đầu bạc răng long...

Tất cả đều đẹp đẽ như hư ảo, khiến ta muốn mãi đắm chìm không muốn tỉnh giấc.

Nhưng mộng tất có lúc tàn. Chỉ là sau khi tỉnh mộng, mọi thứ trở nên khó chấp nhận đến đ/au lòng. Những đêm tịch mịch nhìn tấm màn the vừa quen vừa lạ, những hồi ức ngọt ngào nhưng hư ảo cứ dày vò ta thâu đêm.

Hóa ra mắt thấy chưa hẳn đã là thực. Giá như hôm ấy ta thận trọng dò la thêm, không vội vàng thoái hôn, liệu kết cục có được như trong mộng?

Nhưng đời này chẳng thiếu kẻ hối h/ận. Sự ng/u muội của ta rốt cuộc khiến ta vĩnh viễn mất đi người mình yêu, chính tay đẩy hạnh phúc vào vòng tay kẻ khác.

Sau này, khi biết được nỗi khổ nàng chịu trong cung, ta bất chấp phản đối quyết tâm nhập triều. Từng bước mưu tính như trong mộng, ta trở thành Nội các đại thần quyền khuynh thiên hạ, rồi dốc lòng dâng lên tất cả để giúp nàng trở thành người tôn quý nhất thiên hạ.

Dù bị thiên hạ ngấm ngầm chê bai là tay sai, ta cũng mặc kệ. Đó vốn là món n/ợ ta phải trả.

Lúc lâm chung, ta nhờ người đưa cho nàng một phong thư. Tay nắm ch/ặt ngọc bội, ta khép mắt bước vào giấc mộng đã chờ đợi bấy lâu.

Trong mộng, nàng mặc thanh y đứng dưới ánh hoàng hôn, đôi mắt dịu dàng nhìn ta, khóe môi nở nụ cười, khẽ nói: "Phu quân, ngài đã về."

(Toàn văn hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
12 Hạ Cổ Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm