Sau khi chờ mãi không thấy hồi âm, hắn như thường lệ cầm d/ao ch/ặt xươ/ng xông thẳng đến giường tôi đi/ên cuồ/ng ch/ém gi*t.
Chẳng tốn chút sức lực nào, tấm ván giường tầng trên cùng mặt bàn dưới giường đều bị ch/ém tan tành thành từng mảnh.
Đến khi cả chiếc giường biến thành đống hỗn độn, hắn mới cười khành khạch rồi quay đi.
Nhìn bóng dáng quản lý ký túc xá hoàn toàn biến mất, tôi vội vàng bò dậy từ vũng m/áu, mở loa điện thoại bật to rồi nói phương pháp vượt ải cho Dịch Sơn.
Gió lạnh từ khung cửa trống hoác thổi vào phòng, làm xong mọi chuyện, tôi thở phào nhẹ nhõm, toàn thân mềm nhũn dựa vào tường.
Đây là lần tôi đến gần tử thần nhất.
Nhưng may thay, tôi đã cá cược đúng.
10
Nhóm chúng tôi ngay từ đầu đã mắc phải tư duy sai lầm.
Có lẽ do luật lệ vòng một quá đơn giản th/ô b/ạo, tất cả đều bỏ qua hiểm nguy ẩn giấu trong từng con chữ, vô thức đ/á/nh đồng trách nhiệm quản lý ký túc với công việc kiểm tra hàng ngày.
Nhưng thực ra quy tắc chưa từng nói rõ nội dung công việc của quản lý ký túc xá rốt cuộc là gì.
Sự thật là khi hắn công khai mang hung khí ch*t người xuất hiện trước mặt từng học sinh, chúng ta đã phải nghĩ ngay đến việc công việc của hắn chính là 🔪 sạch, hay nói cách khác là thanh trừng từng học sinh sống sót.
Mỗi lần hắn đến gần cửa phòng, âm thanh kim loại kẽo kẹt kia chính là lời cảnh báo tử thần.
Trước tình huống này, nằm yên trên giường mình để quản lý thanh trừng chính là cái ch*t!
Nhưng quy tắc lại quy định tất cả học sinh phải ở trên giường, không được rời đi, vậy chúng ta phải trốn đi đâu?
Trong giây phút then chốt, tôi nghĩ ra đáp án duy nhất.
Đó là chiếm vị trí của người ch*t.
Vì ba đứa bạn cùng phòng trên giường khác đã ch*t rồi, chúng không nằm trong danh sách bị thanh trừng.
Nằm trên giường của chúng, hòa lẫn cùng x/á/c ch*t.
Vừa không vi phạm quy tắc "ở trên giường", lại phối hợp được với công việc của quản lý, để hắn thoải mái "dọn dẹp" tại vị trí giường ban đầu của tôi.
Nghe xong phân tích của tôi, Dịch Sơn thán phục tấm tắc.
11
"May mà tôi lập nhóm chat này, nhận được tin tức then chốt của cậu, không thì ch*t chắc ở ải này rồi."
Tôi lắc đầu: "Nhóm chat của cậu hữu dụng hơn nhiều, chia sẻ thông tin cho chúng ta không gian để tham khảo phân tích. Nếu chỉ một mình trong phòng chờ đợi trong im lặng, rồi bất ngờ đối mặt với quản lý chất vấn, tôi sợ không kịp suy nghĩ quy luật đã bị ch/ém thành hai mảnh rồi."
Còn hơn mười phút nữa là hết vòng hai, nhưng quản lý đã hoàn thành kiểm tra toàn bộ ký túc xá rồi.
Hai đứa chúng tôi nằm trên giường đám bạn cùng phòng, từ từ thảo luận những quy tắc có thể xuất hiện sau này.
Đang nói, Dịch Sơn bỗng "Ủa" lên tiếng.
"Vừa rồi tôi thử mở rộng phạm vi mạng nội bộ, không ngờ bắt được tín hiệu từ tòa 8 bên cạnh."
Nếu không nhầm thì giữa tòa 8 và chúng tôi có hàng cây bách cao dày đặc, bình thường chẳng thấy chẳng nghe, hình như là ký túc xá nữ.
Lời mời kết nối gửi đi mãi, cuối cùng mới có một avatar cô đ/ộc vào nhóm.
Giọng nữ trong trẻo vang lên từ loa.
"Các bạn là?"
"Chào bạn, tôi là Dịch Sơn, phòng 203 tòa 7. Trước đây rảnh rỗi tôi có dùng mạng nội bộ lập nhóm chat..."
Dịch Sơn lại giảng một tràng dài, phần giới thiệu của tôi đơn giản hơn nhiều.
"Chào bạn, tôi là Lâm Trường An, ở phòng 609 tòa 7."
Đối phương do dự giây lát, cuối cùng nói ra tên mình.
"Tòa 8 phòng 401, Khương Tử Ngọc."
12
Chờ hai ba phút, tòa 8 vẫn không có avatar thứ hai vào nhóm.
Chúng tôi đoán, bên đó có lẽ còn thảm khốc hơn chỗ chúng tôi, cả tòa nhà chỉ còn mỗi Khương Tử Ngọc sống sót.
Không giao tiếp, không tin tức, đột ngột đối mặt với quản lý 🔪 người, tỷ lệ sống sót thật khó hình dung.
Thực tế, Khương Tử Ngọc có thể một mình vượt qua vòng hai đã vượt quá tưởng tượng của chúng tôi.
Theo lời cô ấy kể, sau vòng một, hai phòng kế bên trái phải đều may mắn sống sót một người.
Vì khoảng cách gần, họ duy trì liên lạc đ/ứt quãng bằng cách hét lớn qua cửa sổ.
Để gần cửa sổ hơn, hét cho tiện, Khương Tử Ngọc gan dạ đã sớm bò lên giường đứa bạn cùng phòng đã ch*t.
Khi quản lý tới, cô ấy lập tức phát hiện ra hung khí giấu sau lưng hắn, m/áu không ngừng nhỏ giọt xuống đất, cảm thấy bất ổn.
Sau đó bất động, co rúm trong góc, không dám lộ ra chút tiếng động nào.
Chịu đựng một phút, cuối cùng vượt qua hiểm nghèo.
Nhưng hai người phòng bên cạnh không may mắn như vậy.
Dù được Khương Tử Ngọc nhắc nhở cũng im thin thít, nhưng vì nằm trên giường mình nên vẫn bị 🔪 gi*t không thương tiếc.
Như để chứng minh cho suy đoán về tỷ lệ t/ử vo/ng, đúng sáu giờ, loa phát thanh vang lên đúng lúc.
【Kết thúc quy tắc vòng hai.】
【Số người sống sót hiện tại: 28 người.】
13
28 người!
Nghe thấy con số này, cả ba chúng tôi đều hít một hơi lạnh.
Ngôi trường rộng lớn, hàng ngàn học sinh.
Chỉ hai vòng ngắn ngủi, đã chỉ còn từng ấy người sống sót.
"Cái quy tắc ch*t ti/ệt này..."
Không cho chúng tôi cơ hội trút gi/ận, tiếng loa không ngừng nghỉ, thông báo quy tắc vòng ba.
"Công tác kiểm tra đã kết thúc, đã đến lúc giải trí đôi chút rồi, chi bằng chúng ta chơi nối thành ngữ nhé?"
"Cả bốn người trong phòng đều phải tham gia, lần lượt nối theo chiều kim đồng hồ."
"Mỗi lần nối cách nhau không quá mười lăm giây, cho phép dùng từ đồng âm đồng điệu, nhưng ba lần nối không được lặp lại thành ngữ đã dùng."
"Ai không nối được sẽ ch*t đó."
Nghe xong quy tắc, cả bọn chúng tôi đều choáng váng.
Giọng Khương Tử Ngọc đầy nghi hoặc: "Tôi không nghe nhầm chứ? Cả bốn người trong phòng... đều phải tham gia?"
Đùa bỡn gì thế này.
Bạn cùng phòng đều nhuốm đầy m/áu, chân tay cứng đờ, ch*t từ lâu rồi.
Giờ tôi còn phải chơi nối thành ngữ với họ sao?
Chơi thế nào?
Lẽ nào phải kéo họ dậy sao?