Tôi hỏi bác sĩ: "Nhân tiện, chồng tôi ch*t rồi có hiến tạng và hiến x/á/c được không?"
Bác sĩ ái ngại trả lời: "Tình trạng của anh ấy thế này thì đương nhiên không thể hiến được."
"Làm tiêu bản thì còn có lý."
Tôi nghe xong đ/au đầu: "Ch*t rồi mà cũng không đóng góp được gì cho nhân loại sao?"
"Thôi được, cứ duy trì sự sống cho anh ta đã, tôi đi v/ay mượn thêm tiền đây!"
Tối hôm đó, tôi ngồi trong hành lang lạnh lẽo, tranh thủ ánh đèn hành lang để livestream.
Tiêu đề phòng livestream ghi rõ:
"Gia đình nạn nhân vụ ngộ đ/ộc rau rừng trực tuyến đòi công lý!"
Trên livestream, tôi mắt vô h/ồn lặp đi lặp lại một câu:
"Lâm San San, ngươi dám tặng rau đ/ộc, thì dám xuất hiện đi!"
Sau khi kể hết mối tình ngọt ngào giữa chồng tôi và con bồ nhí, livestream bùng n/ổ.
Rất nhiều chị em phụ nữ đòi m/ua loại rau rừng "đ/ộc nhất vô nhị" này.
Tôi: biểu cảm mặt đầy dấu hỏi đen.jpg
Nhưng phải công nhận, Lâm San San xem link livestream tôi gửi bằng nick phụ thì tức đi/ên lên.
Lập tức gọi điện ch/ửi tôi lừa tiền.
4.
Là người nhà nạn nhân,
tôi cúi thấp người trước ống kính trong livestream để nhắn nhủ tiểu tam:
"Chồng tôi chỉ để chiều lòng cô mà cố ăn rau đ/ộc đấy!"
"Giờ anh ấy hôn mê bất tỉnh, mẹ chồng tôi đã bị cô đầu đ/ộc ch*t rồi."
"Tôi hy vọng cô đến gặp anh ấy một lần, biết đâu nghe được giọng cô anh ấy sẽ tỉnh lại!"
"Phim truyền hình nào chẳng diễn y như thế! Cô mau đến đi!"
Cô ta ở đầu dây bên kia gào thét:
"Mày bịa chuyện! Chắc chắn là mày cố tình đầu đ/ộc! Chuyện này không liên quan gì đến tao cả!"
"Mày rình mò facebook tao lâu rồi, cố tình bày trò đấy!"
"Minh Viễn đã biết mày muốn chia tài sản anh ấy vất vả gây dựng, tao nói cho mày biết, mày đừng có mơ!"
Trong bình luận, đồng nghiệp giấu mặt đã tố cáo thông tin của tiểu tam.
Nhiều người còn hô khẩu hiệu đòi công lý cho tôi - người vợ cả x/ấu số.
Cảnh sát cuối cùng cũng ra tay.
Họ tìm đến chỗ ở của Lâm San San để thẩm vấn.
Hôm sau, họ dẫn theo một anh chàng điển trai kiểu trai mềm đến gặp tôi.
Cậu trai trẻ vừa thấy tôi đã quỳ sụp xuống, ôm ch/ặt đùi tôi khóc lóc:
"Chị ơi, em thật sự không cố ý!"
"Đây hoàn toàn là sơ suất ngoài ý muốn, chị nói đi, cần bao nhiêu tiền để tha thứ, em đều chấp nhận!"
Tôi nhìn cậu trai rồi lại nhìn cảnh sát.
Cảnh sát gạt cậu ta sang một bên giải thích:
"Qua điều tra, chúng tôi phát hiện rau rừng mà mẹ chồng và chồng chị ăn là do Vương Hải Khiếu này hái."
Tôi hoàn toàn m/ù mờ:
"Hả? Không phải chồng tôi đi hái cùng cô ta sao?"
"Tôi định vị xe chồng tôi, hai người đúng là đã ra ngoại ô mà."
Nữ cảnh sát có chút ngượng ngùng, giải thích:
"Hôm đó hai người đúng là đi cùng nhau, nhưng hái được một lúc thì chồng chị - Cố Minh Viễn có việc phải về công ty, bỏ mặc Lâm San San lại."
"Lâm San San tiễn anh ấy đi xong liền gọi Vương Hải Khiếu đến làm bạn."
"Túi đựng rau của cô ta và Cố Minh Viễn bị rá/ch, nên đã ra đầu làng m/ua đại một túi mang về cho chồng chị."
"Vương Hải Khiếu trả tiền, nhưng người b/án rau đó không nhớ rõ mặt người m/ua, hôm nay chúng tôi đi tìm nhưng không thấy."
Tôi xoa xoa đầu, trừng mắt nhìn Vương Hải Khiếu:
"Vậy qu/an h/ệ giữa cậu và Lâm San San là gì?"
Cậu ta cúi đầu ấp úng:
"Chồng chị bao nuôi Lâm San San, còn Lâm San San... lúc rảnh rỗi sẽ tìm em giải khuây."
Nữ cảnh sát đảo mắt:
"Qu/an h/ệ bao nuôi."
Tôi vô cùng kinh ngạc:
"Vậy trách nhiệm pháp lý thế nào đây?"
Vương Hải Khiếu lại khóc lóc:
"Chị ơi, em vô tình mà! Em chỉ tốt bụng m/ua rau cho anh cả! Tội không đến nỗi ch*t đâu!"
"Mong chị thương em còn trẻ, chúng ta hòa giải đi, em sẵn sàng bồi thường!"
"Dĩ nhiên, mạng người là vô giá, em không dùng tiền để đ/á/nh giá anh cả..."
Tôi trả giá vừa phải:
"100 triệu! Tôi có thể xuất giấy tha bổng!"
Cô em chồng nghe tin chạy đến phản đối:
"Mẹ tôi ch*t rồi, anh trai còn nguy kịch, chị chỉ đòi bồi thường một trăm triệu?"
Tôi kéo cô ấy ra góc khuyên nhủ:
"Mẹ chồng trọng nam kh/inh nữ, gả em cho gã đàn ông b/ạo l/ực xong còn quan tâm em nữa không?"
"Bà ấy tư thông với bác trai, danh tiếng thế nào em không biết sao?"
"Còn anh trai em bao năm nay, tiền cho em còn không đủ m/ua cho Lâm San San một cái túi xách!"
"Đòi nhiều quá, thằng Vương Hải Khiếu này không có, nếu nó nhất quyết đi tù, không chịu đền, thì hai chị em ta chẳng được đồng nào."
Cố Minh Nguyệt mím ch/ặt môi, không nói gì thêm.
Hai chúng tôi lập tức ký giấy hòa giải.
Vương Hải Khiếu đ/au lòng chuyển cho mỗi người 50 triệu.
Tiền vừa vào tài khoản, ICU báo tin vui:
Chồng tôi đã mở mắt!
Tôi hớn hở chạy vào báo tin:
"Chồng ơi, mẹ chồng số phận tốt hơn anh!"
"Bà ấy ch*t rồi, không phải chịu khổ nữa!"
"Còn túi rau đó là do trai đại học được Lâm San San bao nuôi m/ua đấy!"
"Em bắt nó bồi thường 100 triệu, chia cho em gái 50 triệu, phần còn lại trả hết viện phí cho anh và mẹ."
"Nhân tiện nói luôn, thằng trai trẻ đó cũng không tệ... trông đẹp trai hơn anh, khỏe khoắn hơn anh nhiều, không trách Lâm San San thích thế."
"Anh không biết đâu, hôm đó hai người đi hái rau, anh bỏ đi trước. Cô ta không chịu được cô đơn, liền gọi thằng trai trẻ ra đồng hoang vui vẻ. Cuối cùng không kịp hái rau, mới m/ua đại cho anh một túi thế này~"
"Anh ch*t nhanh đi, khi em thành góa phụ, em sẽ đòi lại tài sản vợ chồng từ tay cô ta!"
Lời vừa dứt, máy theo dõi báo động chói tai.
Cố Minh Viễn thở gấp trợn ngược mắt lên.
Bác sĩ y tá nghe tin chạy đến:
"Người nhà ra ngoài! Nhanh lên, hồi sức cấp c/ứu!"
5.
Chồng tôi thật mạng lớn.
Lại được bác sĩ kéo từ tay thần ch*t về.
Nhưng tôi thật sự hết tiền rồi.
Y tá thúc giục đóng viện phí, tôi trả lời:
"Khoa xét nghiệm m/áu ở đâu?"
"Tôi đi b/án m/áu ki/ếm tiền đóng viện phí cho chồng!"
Y tá nhìn ánh mắt quyết tâm của tôi, lắc đầu không tán thành:
"Có rút hết m/áu chị cũng chỉ đủ tiền cho chồng nằm ICU thêm nửa ngày."
"Như thế không ổn, vì thằng khốn mà hy sinh bản thân không đáng."
Nhưng tên khốn đó không nghĩ vậy.
Tỉnh dậy, Cố Minh Viễn mấp máy môi gọi tên "San San".
Hắn chắc cho rằng lời tôi nói là giả dối.
Phải tận mắt thấy Lâm San San mới chịu tin.
Sau khi chuyển lời nguyện vọng của bệ/nh nhân, tôi liên lạc với Lâm San San.
Ch*t ti/ệt, không gọi được.
Cô ta chắc chắn đã chặn số của tôi.
Tôi mượn điện thoại y tá tiếp tục gọi.