Hắn hoàn toàn có thể đợi mọi thứ lắng xuống, đợi hôn lễ kết thúc, đợi chúng tôi làm xong thủ tục đăng ký...
"Em..."
Lời Trần Vũ bị một cái t/át giòn tan c/ắt ngang.
Là mẹ của Trần Vũ.
"Rẹt!"
Âm thanh chói tai vang khắp đại sảnh.
Trần Vũ ôm mặt, không thể tin nổi nhìn mẹ mình: "Mẹ ơi..."
"Con im miệng ngay!" Giọng bà Trần the thé như d/ao cứa, "Mẹ dạy con thế nào? Làm người phải ngay thẳng! Vậy mà con dám chơi trò bẩn thỉu này!"
Bà quay người, túm ch/ặt tay tôi.
"Tiểu Tuyết à," giọng bà chùng xuống, mắt đỏ hoe, "Là mẹ không tốt, mẹ không dạy con trai nên người. Con tha thứ cho nó lần này được không?"
Tôi im lặng.
Bà nhìn tôi đầy van xin: "Chuyện này Trần Vũ sai rồi, sau đám cưới con muốn đ/á/nh ch/ửi nó thế nào cũng được. Nhưng bây giờ, mẹ c/ầu x/in con, hãy giúp Trần Vũ một lần. Con nói với mọi người đoạn video kia chỉ là trò đùa hai đứa dựng lên cho vui, được không? Mẹ xin con... Đừng h/ủy ho/ại Trần Vũ, hai đứa yêu nhau 5 năm trời, lòng nào con nỡ hủy diệt nó thế?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, lắc đầu.
Sắc mặt bà biến đổi.
"Tiểu Tuyết, con nhất định phải thế sao?" Bà liếc nhìn xung quanh rồi hạ giọng, mặt đầy van nài: "Mẹ bắt Trần Vũ quỳ xin lỗi con, được chứ?"
"Còn căn nhà, mẹ sẽ thêm tên con ngay, được không?"
Tôi rút tay lại: "Dì ơi, xin lỗi."
Mặt bà tái mét như người ch*t, suýt ngã xuống.
"Vợ ơi..." Trần Vũ với tay định kéo tay áo tôi, bị bố tôi chặn lại.
Hắn nài nỉ: "Bố ơi, bố nói giúp con với Tiểu Tuyết đi."
Bố tôi gi/ận dữ quát: "Đừng gọi tao là bố!"
Tôi thở phào nhẹ nhõm, giơ micro lên: "Kính thưa các vị khách quý, thật xin lỗi vì để mọi người chứng kiến một màn kịch không hay."
Cả hội trường im phăng phắc.
"Tôi, Lâm Tuyết, hôm nay chính thức tuyên bố - hủy bỏ hôn ước với Trần Vũ. Từ nay hai người không liên quan gì đến nhau."
Tôi đặt micro xuống, quay lưng bước khỏi sân khấu.
Phía sau, tiếng mẹ Trần Vũ vọng theo: "Lâm Tuyết! Lâm Tuyết! Không lấy con trai tôi, mày sẽ hối h/ận!"
Không, kết hôn với con trai bà tôi mới hối h/ận.
Bước ra khỏi khách sạn, ánh nắng vẫn rực rỡ.
Thảm đỏ còn đó, hoa tươi còn đó, bóng bay còn đó.
Tôi đứng trước cửa, hít một hơi thật sâu.
Bố mẹ tôi chạy theo, ôm chầm lấy tôi.
"Tiểu Tuyết, chúng ta về nhà."
"Vâng."
09
Những chuyện xảy ra sau đó, tôi biết được qua cô bạn thân Tiểu Bắc - người nghiện xem video ngắn.
Hôm đó có người quay lại sự việc đăng lên mạng. Người đăng rất "chu đáo", không che mặt Trần Vũ.
Video độ phân giải cao, rõ mặt, đến cả hai vết hằn tay trên má hắn cũng hiện rõ mồn một.
Bình luận n/ổ như ngòi pháo.
"Thằng này thuộc loài gì vậy?"
"Tính toán vợ sắp cưới đến mức này đúng là nhân tài hiếm có."
"Nghe nói còn là dân công ty nhà nước? Loại người này xứng sao?"
Ba ngày sau, có người lôi ra được tên công ty của Trần Vũ.
Rồi sau đó, người ta đến tận công ty rình rập, giơ điện thoại quay cảnh hắn đi làm về.
Trần Vũ nghỉ việc.
Tôi và hắn không gặp lại nhau lần nào.
Chỉ đến một ngày nọ, Tiểu Bắc bỗng hỏi tôi: "Tiểu Tuyết, mày nghĩ hôm đó Trần Vũ có bị đi/ên không? Sao hắn nghĩ ra trò bắt mày ký cái giấy v/ay n/ợ chó má đó vào thời khắc quan trọng nhất, trước mặt bao nhiêu người thế?"
Tôi lắc đầu: "Tao cũng không biết, hôm đó tao cũng hỏi hắn mà, vừa mở miệng đã bị mẹ hắn t/át ngắt lời."
Tiểu Bắc nhíu mày, lẩm bẩm: "Người bình thường ai làm thế bao giờ, đang lúc rước dâu mà."
"Chắc hắn hết th/uốc chữa thật rồi."
Hết