Hắn ngừng giọng một chút: "Bây giờ tôi không thể để chuyện này tái diễn."
Hử?
Tên họ Đặng này nhấp ngụm trà, rồi đặt chén xuống nhìn tôi.
"Vương tổng, đừng có lừa gạt cô bé nữa."
"Cô bé, để tôi nói cho cô biết."
"Bát tự của cô có nạn, chính trong mấy ngày tới. Cô sắp mệnh táng Hoàng Tuyền."
Hoàng Tuyền?
Chỗ đó tôi quen lắm.
Tôi thường xuống đó, cùng ba tôi BBQ bên bờ Hoàng Tuyền.
Nói vậy thì, hắn đoán cũng không sai?
Tôi muốn biết hắn còn lừa được gì nữa, giả vờ sợ hãi: "Đại sư, ngài c/ứu con."
Phản ứng của tôi khiến họ rất hài lòng.
"Vậy đi, cô cho tôi một giọt m/áu ngón giữa là được, tôi sẽ lập khế ước với cô, tự nhiên sẽ bảo hộ cô."
M/áu ngón giữa thông với tim, hắn đây là gián tiếp muốn lấy m/áu tim của tôi?
Vương tổng nhìn tôi ánh mắt càng thêm á/c cảm: "Lê Dĩ Đan, nếu hồ sơ của cô chính x/á/c, bố mẹ cô hẳn đã qu/a đ/ời từ rất lâu rồi."
"Một cô gái như cô, lỡ xảy ra chuyện gì..."
"Nhà không có ai giúp đỡ. Rốt cuộc chẳng phải vẫn phải dựa vào công ty sao."
9
Hắn chờ tôi đồng ý.
Nhưng tôi thực sự không muốn công ty phá sản.
Hiếm có công ty nào nhiều tiền lại còn lo cơm nước thế này.
Nếu mượn vận của tôi, họ có thể áp chế được cái số đoản mệnh như tôi thì còn đỡ.
Nếu không áp nổi... Đến lúc lễ tết lại vô tình dẫn bách q/uỷ đến cống nạp, vậy thì toang đét mất!
Dù không nghĩ cho bản thân, tôi cũng phải nghĩ cho đồng nghiệp.
Tôi chỉ cần no bụng là cả nhà không đói. Họ thì khác, có vợ con cha mẹ, không nên ở cái tuổi này mà thất nghiệp vì ông chủ tự hại mình.
Tôi lắc đầu: "Hay là thôi đi. Vương tổng, tôi thấy hiện tại ổn lắm rồi. Người ta không nên tham lam quá." Tôi cố gắng tìm cách thức tỉnh hắn.
Bên cạnh vang lên tiếng ném chén, Đặng đại sư lại không vui.
Vương tổng bao năm lăn lộn thương trường, lời từ chối yếu ớt của tôi chẳng là vấn đề, hắn bỗng cười lạnh.
"Dĩ Đan à, cô là người lớn rồi. Người lớn phải chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình."
"Cái Thẩm Kỳ suýt sảy th/ai kia cùng phòng với cô phải không, cô không muốn cô ấy mất việc khi đi an th/ai về chứ?"
"Cô ấy sai sót trong công việc, hiện gây thiệt hại cho công ty hơn trăm triệu. Thư ngỏ của luật sư tôi đã soạn xong."
Cô ấy sai sót từ khi nào?
Tôi tức đến nghẹt thở.
"Ông định dọa tôi?" Không thể mượn vận tôi một cách công khai, giờ chuyển sang cư/ớp à?
Đặng đại sư lại nâng chén trà, thong thả nhấp ngụm.
"Chỉ cần cô cho tôi một giọt m/áu, sau này mỗi ngày gọi đồ uống, đặt trà chiều là có thể ki/ếm ba chục ngàn, cô cũng không thiệt."
"Chuyện của Thẩm Kỳ, chúng tôi sẽ không truy c/ứu."
Đây là đ/á/nh cả công khai lẫn lén lút à?
Hắn không vội đòi tôi trả lời.
Trái lại thản nhiên ngả người ra ghế, ánh mắt nhìn tôi như mèo vờn chuột.
Lời hay khó khuyên q/uỷ đáng ch*t, các người đã tìm đến cái ch*t thì tôi cũng đành chịu.
Chẳng qua muốn bát tự của ta, cho thì cho.
10
Thấy tôi đồng ý, Vương tổng lập tức tươi cười.
"Tôi thích làm việc với người thông minh."
Hắn lấy ra một cây kim: "Cô tự làm, hay để chúng tôi giúp?"
Không phiền ngài đâu.
Một Dương Sai như tôi lại bị tà tu ép đến nỗi phải đưa bát tự, đúng là buồn cười thật.
Nhưng tôi đã cho, có nhận được hay không thì xem các người có cái mệnh đó không.
Nhanh chóng, tôi bóp m/áu ngón giữa, nhỏ lên tờ giấy trắng trước mặt.
M/áu chạm giấy trong khoảnh khắc, một luồng khí đen rung chuyển.
Tờ giấy lập tức cuộn tròn lại, như bị hỏa th/iêu.
Đặng đại sư không ngồi yên được nữa, hắn đứng phắt dậy rồi nhìn tôi.
Tôi vô hại nhìn hắn chằm chằm.
Hắn nhíu mày: "Không đúng lẽ."
"Thử lại lần nữa."
Lần này hắn trực tiếp nắm tay tôi, dùng lưỡi d/ao c/ắt một nhát thật nhanh vào ngón tay.
Vết c/ắt sâu hoắm, m/áu không ngừng chảy xuống.
"Đ** mẹ mày." Tôi không nhịn được buột miệng ch/ửi, đ/au đến mặt mày nhăn nhó.
Trong lúc tôi cố ý kìm nén, lần này khế ước thành công.
Giây tiếp theo, Trương Linh hớn hở cầm điện thoại chạy vào.
"Vương tổng, có một công ty hàng đầu trong nước muốn hợp tác với chúng ta!"
11
Hiệu quả tức thì khiến hai người họ nhìn nhau ngơ ngác.
Chắc Đặng đại sư cũng không ngờ hiệu quả lại nhanh thế.
Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu.
Một khi qua 24 tiếng, đợi Thiên Đạo phát hiện kẻ ký khế ước với nó chỉ là giả mạo.
Lúc đó phản phệ thật sự mới đẩy sự việc lên đỉnh điểm.
Vương tổng lập tức bỏ mặc tôi, dắt Đặng đại sư xông thẳng vào trận địa làm ăn. Lợi dụng xong tôi, hắn chỉ để lại cho Trương Linh một câu: "Người này cô xếp cho."
Rồi biến mất tức thì.
Trương Linh nhìn bàn tay tôi m/áu chảy không ngừng.
Cô ta thành thạo lấy từ túi ra một miếng băng dán.
"Dán đi."
Đúng lúc tôi tưởng cô ta đổi tính.
Cô ta lại lạnh lùng nói: "Lãnh đạo bảo hôm nay thang máy thiếu một người trực. Cô ra đó thức đêm đi."
"Có ai lên thì bấm thang máy cho họ."
Tôi: ?
"Không muốn làm thì cút, giờ đến đâu cũng gặp loài trâu ngựa yếu đuối như cô, không biết còn tưởng làm chủ là bố cô chứ."
Giờ h/ãm h/ại cần lộ liễu thế này sao?
Nhưng ba chục ngàn mỗi tháng, đối phương trả thật nhiều quá.
Nghĩa là tối nay tôi phải ở lại công ty, đến sáng mai mới được chấm công tan ca.
Không cần nói cũng biết đây là ý của Đặng đại sư. Tôi ở lại công ty suốt 24 tiếng, có đủ thời gian để hắn luyện hóa vận khí của tôi.
Người thường không thể kháng cự, chỉ biết để công ty mượn hết vận may tốt đẹp của mình.
Như Thẩm Kỳ.
Cô ấy mang th/ai sáu tháng, lẽ ra phải có thần linh âm thầm bảo hộ, bát tự của bản thân cũng thuộc loại khá trong người thường.
Nhưng đứa con trong bụng là thụ tinh ống nghiệm, thêm nữa th/ai kỳ chưa hoàn toàn ổn định, nên vô tình mắc bẫy Đặng đại sư.
Nhưng tôi thì khác.
Tổ tiên tôi có duyên với âm phủ, dòng họ này toàn là loại "phúc mỏng mệnh mỏng", nên mới xuống địa phủ làm Dương Sai tích đức.
Công ty mà mượn vận của một đứa "mệnh thối" như tôi, e rằng lỗ vốn, không khéo lại "v/ay một trả mười".