Tôi là một người đam mê xươ/ng cốt, đặc biệt cuồ/ng nhiệt với bộ xươ/ng người.

Thế nhưng, tôi lại xuyên qua một thế giới quái dị thường xuyên xảy ra những sự kiện m/a quái.

Tôi vui mừng khôn xiết.

Điều này khác gì chuột sa hũ gạo?

Đầu lâu của vô thân q/uỷ bị tôi chế thành lồng đèn, xươ/ng tay hồng nữ q/uỷ bị tôi moi tủy làm thành chén trà, xươ/ng sườn của tên đi/ên c/ưa máy bị tôi tạo thành đồ trang trí...

Trong lúc đó.

Tôi còn gặp một người đàn ông có ngoại hình cực kỳ hợp gu thẩm mỹ của mình.

Đang lúc tôi phân vân không biết có nên 🔪 hắn rồi chế tác thành mẫu vật xươ/ng người trưng bày trong đại sảnh, ngày đêm chiêm ngưỡng không.

Nửa đêm, hệ thống chậm trễ cuối cùng cũng xuất hiện, nó nhìn thấy tôi cầm d/ao găm, cười như phản diện tiến về phía người đàn ông đang say ngủ, liền phát ra tiếng hét chói tai:

【Chủ nhân, đây là thế giới đang bị trò chơi vô hạn xâm lấn dần! Người mà chủ nhân định 🔪 chính là đại ca số 1 trong làng vượt ải vô hạn đó!!!】

Tôi: "?"

1

Tỉnh dậy sau giấc ngủ, tôi phát hiện mình xuất hiện trong một căn phòng cho thuê chật hẹp và tồi tàn.

Ghế sofa bẩn thỉu rá/ch nát, lộ ra lớp mút xốp màu vàng sậm;

Đồ đạc trên sàn chất đống hỗn độn, gần như không có chỗ đặt chân;

Hộp đồ ăn đặt gần thùng rác, bốc mùi th/ối r/ữa khó chịu, một đám ruồi nhặng bâu kín đang vo ve lượn vòng;

Trong chậu nước thả mấy đôi tất bốc mùi, lẫn cả mấy chiếc quần l/ót, ngâm nước đã ngả màu vàng ố...

Tôi: "???"

Mặt tôi xanh mét.

Đây là đâu?!

Bầu trời xanh mây trắng, bãi biển riêng, biệt thự view biển của tôi đâu rồi?!

Tôi rõ ràng nhớ trước khi ngủ, mình đang nằm trên ghế bãi biển, ánh nắng ấm áp bao trùm toàn thân, bên tay là chai nước có ga đóng băng vỏ ngoài đọng sương, ngắm nhìn hải âu bay lượn phía xa.

Cầm điện thoại trò chuyện với đám bạn.

Thuận tay suy nghĩ cách xử lý mẻ xươ/ng mới về.

Thế mà tỉnh dậy đã thấy mình ở đây?!

Gặp m/a rồi sao?

2

Tôi nhíu mày bước xuống giường.

Bước vào nhà vệ sinh.

Gương chiếu rõ khuôn mặt tôi.

Không sai.

Chính là gương mặt của bản thân tôi.

Bộ quần áo đang mặc.

Đúng vậy.

Là bộ đồ thể thao tôi mặc khi nằm tắm nắng trên ghế dài.

Tay cầm d/ao nhỏ.

Tôi khẽ rạ/ch một đường trên mu bàn tay.

Mấy giọt m/áu rỉ ra.

Nhưng rất nhanh.

Vài phút sau đã lành lại.

Không sai.

Vẫn là cơ thể đặc biệt của chính tôi.

Rốt cuộc là chuyện gì đây?

Đột nhiên, trong đầu tôi vang lên tiếng rè rè dòng điện.

Một giọng điện tử cơ giới kỳ quái vang lên từ sâu trong n/ão, nhưng nghẽn như cỗ máy đã lâu không bảo dưỡng:

【Chào... chủ... nhân... hiện tại... cậu đã xuyên... qua... hiện... giới trong tiểu... thuyết vô... nhân vật vai... phản diện... hèn... chỉ xuất hiện... chương đầu... đã... ch*t... cậu đừng... tác...】

【Nhiệm vụ... sông... còn...】

【Cảnh báo! Cảnh báo! Năng lượng không đủ! Năng lượng không đủ!】

【Hệ thống chính kích hoạt chế độ ngắt kết nối khẩn cấp!】

Tôi: ?

Giọng nói cơ giới trong đầu biến mất, không để lại dấu vết.

Tôi: "..."

Xuyên qua gì? Vai phản diện gì?

Giữa ban ngày ban mặt, thật sự gặp m/a rồi sao?

Ngẩng đầu lên, tôi phát hiện nhân vật phản diện này nghèo đến mức không tưởng.

Ngay cả tấm gương dán trên bồn rửa mặt cũng nứt vỡ.

Đường nứt gồ ghề, như chia đôi khuôn mặt tôi.

Tôi vừa định rời khỏi nhà vệ sinh.

Định lấy điện thoại của nguyên chủ để xem có manh mối gì không.

Đột nhiên.

Không khí xung quanh trở nên âm trầm q/uỷ dị.

Hơi lạnh k/inh h/oàng như hóa thành thực chất, từ từ quấn lấy mắt cá chân tôi leo lên.

Còn mang theo sự cọ xát đầy kh/inh khỉnh á/c ý, thản nhiên chờ đợi nỗi kh/iếp s/ợ của con người bùng n/ổ.

Tiếp theo.

Trên gương xuất hiện một chữ m/áu me be bét:

Ch*t!

In bóng khuôn mặt tôi trong gương như bị chẻ làm đôi.

Vô cùng q/uỷ dị rùng rợn.

Rầm!

Ngọn gió vô hình thổi tới, cửa nhà vệ sinh đóng sầm lại.

Tôi tiến lên vặn tay nắm.

Thì ra.

Không mở được.

Bóng đèn trên trần cũng bắt đầu nhấp nháy như trong phim kinh dị.

"Khẹc khẹc khẹc——"

Âm thanh như móng tay sắc nhọn cào lên kính, chói tai khó chịu.

Lộc cộc lộc cộc, một vật tròn vo lăn đến dưới chân tôi.

Tôi cúi mắt nhìn.

Đây là một cái đầu người không có thân thể.

Da đầu bị x/é toạc một nửa, lộ ra phần xươ/ng sọ phía dưới lẫn lộn m/áu me.

Một mắt bị móc mất, bên trong có giòi trắng bò lúc nhúc.

Môi cũng không còn, chỉ có lợi thâm đỏ rữa nát cùng hàm răng nhọn hoắt.

Con mắt duy nhất còn lại á/c đ/ộc nhìn chằm chằm tôi, cổ họng phát ra tiếng cười quái dị không giống người.

Tôi đối diện ánh mắt nó, chớp mắt một cái.

Khóe môi từ từ, chậm rãi nhếch lên.

Tựa như lữ khách mệt mỏi sau nhiều năm lữ hành sa mạc, bỗng thấy hồ nước trong vắt tinh khiết.

Tôi nhìn cái đầu người xinh đẹp này, như xuyên qua lớp da thịt th/ối r/ữa, thấy được vẻ tinh xảo tròn trịa của hộp sọ bên trong.

Tưởng tượng đầu ngón tay chạm vào màu trắng ngà mịn màng của xươ/ng người.

Trong mắt dần dần nhuốm vẻ mê say cuồ/ng nhiệt, sự phấn khích đi/ên cuồ/ng bắt đầu lan tỏa trong tim, bất mãn vì xuyên dịch tiêu tan trong khoảnh khắc.

Tôi cúi người xuống, chạm nhẹ vào điểm giữa trán đầu lâu, xoa xoa đầu ngón tay dính m/áu, nhớt nháp tanh hôi.

Nhưng lại cất tiếng thở dài thỏa mãn, khẽ nói: "À."

Nụ cười trên môi tôi ngày càng rộng, tiếng cười vui sướng đi/ên cuồ/ng: "Nhóc con, mày xinh quá! Tự nguyện hiến tặng bản thân cho tao, được không?"

Đầu lâu: "???"

3

Nửa tiếng sau.

Tôi vui vẻ ngân nga, ôm đầu lâu đã xử lý xong - à không, hộp sọ ngồi trên sofa.

Dù cái đầu này lúc tôi xử lý không ngoan ngoãn, vừa định cắn tôi lại muốn trốn chạy, còn dùng chút ảo cảnh, nhưng với tôi đều vô dụng, cuối cùng vẫn bị trấn áp bằng vũ lực——

Cái đầu đã bị tôi móc nốt con mắt còn lại, loại bỏ sạch sẽ da thịt, mạch m/áu và các tổ chức n/ão bộ, lộ ra nguyên hình.

Vòm sọ đường cong mượt mà, trắng nõn như ngọc, tựa đồ sứ ngưng tụ từ ánh trăng. Xươ/ng chẩm đầy đặn, đường thái dương sắc nét, ngay cả hàm răng cũng xếp hàng ngay ngắn ngoan ngoãn.

Quả là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ.

Tôi xoa xoa hộp sọ, thỏa mãn cảm nhận độ mịn cứng cáp ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm