Bị nhắc như vậy, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía tôi.

Một tràng chế giễu vang lên.

"Nhìn bộ đồ trên tay cô ta kìa, không lẽ định may quần áo cho tượng? Đúng là sống lâu thấy đủ, không ngờ ở đây còn gặp đồ nữ quyền cổ lỗ sĩ."

Tôi làm ngơ, cặm cụi hoàn thành nốt công việc.

Cuối cùng cũng xong.

Bộ cung trang đỏ đen tinh xảo khiến xung quanh thốt lên kinh ngạc. Tôi bước đến gần pho tượng, khoác lên người nó.

Nhưng có kẻ định gi/ật phăng đi.

"Mặc cái đéo gì? Nếu không vì con đĩ này, nhà Đường đâu đến nỗi diệt vo/ng? Tao thấy nó đáng bị đàn ông khắp thiên hạ cưỡi hiếp!"

Gã đeo kính gi/ận dữ nhìn tôi, còn định xô tôi ra.

Đúng lúc ấy, pho tượng chuyển động.

Gã đeo kính và những kẻ buông lời tục tĩu, động chân động tay nãy giờ.

Cơ thể đột nhiên phình to như quả bóng, hai giây sau, n/ổ tung thành đống thịt nát.

Tôi đứng gần nhất, suýt nữa đã bị m/áu b/ắn vào người.

Như có tấm kính vô hình chắn trước mặt, ngăn lớp sương m/áu vấy bẩn.

Hiện trường ch*t lặng.

Pho tượng dần thu nhỏ bằng người thường.

Bộ cổ trang sẫm màu đã mặc trên người nàng từ lúc nào, tôn lên vẻ quý phái. Gương mặt tuyệt mỹ hiện rõ nét phẫn nộ.

Những kẻ chơi từng nảy sinh ý niệm d/âm ô, giờ đây như trò chơi truyền hoa, lần lượt n/ổ tung.

Trong số đàn ông hiện diện, chỉ còn anh Triệu và vài người sống sót.

[Một Dương Quý Phi ở Trường An, một vợ Tần Cối ở Giang Nam, kẻ được tôn là nghệ thuật, người bị gọi là th/ù h/ận. Giờ mới rõ, tất cả chỉ để che đậy thứ d/ục v/ọng bẩn thỉu. Cái ch*t của chúng là minh chứng rõ nhất!]

Lời này lập tức được hưởng ứng.

Nhưng vẫn còn tiếng chói tai:

[Biết đâu Dương Quý Phi thích? Nàng ta khoái bị đàn ông nhìn ngắm sờ mó ấy chứ?]

[Chẳng qua các người gh/en tị thôi? Vì ngoài đời chả đàn ông nào thèm liếc mắt.]

Không ai ngờ, đột nhiên xuất hiện một đám đàn ông và vài phụ nữ, lấp kín không gian.

Họ ăn mặc luộm thuộm, thân hình phệ, tóc thưa thớt, quầng mắt thâm đen, toát ra mùi hôi nhờn.

"Vãi, tao đang xem livestream ở nhà mà, sao lại đến đây?"

"App lỗi à? Cho tao về!"

Chưa kịp hiểu chuyện gì, họ cũng lần lượt n/ổ tung.

Thịt nát văng tung tóe như dưa hấu vỡ.

Cả hội trường im phăng phắc.

[Ôi trời, báo ứng tại chỗ luôn.]

[Lần đầu thấy trả th/ù nhanh gọn đã thế, chị Dương Quý Phi bất hủ!]

[Nàng ấy tên Dương Ngọc Hoàn, mọi người đổi cách xưng hô đi.]

[Đã quá! Một lúc tiêu diệt lũ rác rưởi, xem từ đầu đến giờ, sao tôi thấy lũ q/uỷ toàn làm việc tốt thế?]

[Không ai để ý tay nghề chị này đỉnh vl? Thật sự là phụ nữ nông thôn? Nếu sống sót tao nhất định đặt hàng.]

Những người còn lại r/un r/ẩy, không dám hành động tùy tiện.

Sợ chỉ cần sơ sẩy sẽ n/ổ tung như lũ kia.

Dương Ngọc Hoàn cúi đầu, ngắm nghía bộ trang phục hồi lâu, khóe mắt lấp lánh giọt lệ.

Nàng nói với tôi:

"Đa... đa tạ."

"Ta bị giam cầm nơi này đã lâu, có được y phục, ta có thể tự do đi lại."

Được người từng chỉ thấy trong sách giáo khoa cảm ơn, tôi ngượng ngùng gãi đầu cười:

"Em cũng chẳng làm được gì nhiều."

"Tiếc là không đủ thời gian, không thì em may thêm vài bộ cho chị."

Nàng bước đến ôm tôi nhẹ nhàng, rồi nhổ mấy sợi tóc đưa cho tôi.

"Vật này ngươi cầm lấy, những cửa ải sau sẽ không ai làm khó ngươi."

Dứt lời, Dương Quý Phi mỉm cười với tôi, thân ảnh dần tan biến.

Mũi tôi cay cay.

Nàng trẻ trung như thế, lại không có quyền lực, sao họ cứ đổ lỗi vận mệnh quốc gia lên đầu nàng? Đến cả ngàn năm sau vẫn không buông tha?

[Dương Quý Phi có ý gì? Chị này được tự do đi lại trong thế giới q/uỷ dị?]

[Vcl, đây là đặc quyền hiếm có tám trăm năm chưa từng thấy! Chị này đâu phải tân thủ, sao có thể bình tĩnh thế?]

Không sợ hãi vì tôi cảm thấy họ sẽ không hại mình.

Đó là thứ cảm giác tin tưởng kỳ lạ nhưng vững chắc.

Dương Quý Phi biến mất, khung cảnh xung quanh cũng tan theo.

Quảng trường người chơi mênh mông chỉ còn lác đ/á/c mươi người.

[Chị này toi rồi, lấy được vật phẩm trước mặt thiên hạ, thành mục tiêu công kích ngay.]

Đúng như bình luận.

Tất cả đang nhìn tôi với ánh mắt dữ dội.

Có vật phẩm đồng nghĩa cơ hội sống cao hơn. Ở đây không ai muốn ch*t, nên tôi thành cái bia ngắm.

Tôi nắm ch/ặt mảnh vải và sợi tóc trong túi, lùi dần.

Bỗng mặt đất rung chuyển dữ dội.

Bầu trời tối sầm.

Tia chớp x/é toạc màn đêm, mùi tanh nồng nặc bao trùm.

Cơn mưa m/áu trút xuống như thác.

"Chạy mau! Bị dính mưa sẽ bị q/uỷ đ/á/nh dấu, trốn đâu cũng bị tìm thấy!"

Chị Ly hét lớn.

Mọi người hoảng lo/ạn tìm chỗ trú.

Bình luận cũng đi/ên cuồ/ng:

[Vcl nhìn kìa, Bách Q/uỷ Dạ Du kích hoạt lần hai? Thế thì chơi cái đéo gì nữa?]

[Bọn này xui vl, gặp Bách Q/uỷ Dạ Du thì 99% toi là cái chắc.]

Tôi chưa kịp phản ứng.

Mưa m/áu sắp đổ xuống người.

Mấy sợi tóc đen trong túi vụt ra, giữa không trung bện thành chiếc ô đen khổng lồ che trên đầu tôi.

Đồng thời, mảnh áo Tiểu Anh biến thành áo choàng trắng quấn quanh người.

Mưa m/áu tầm tã không thể thấm vào tôi.

Tôi sờ tay vào cán ô và tấm vải, lòng dâng lên cảm động:

"Cảm ơn."

"Nhìn vật phẩm của cô ấy kìa!"

Có người hét lên phấn khích.

Phía cuối phố, từng đoàn q/uỷ dị đã hiện hình.

Dày đặc đến rợn người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm