Tôi nhìn thấy đồng tử của boss co rúm lại như đầu kim vì kinh ngạc và hoang mang.
Boss chống tay đứng dậy.
Trong lòng gi/ật thót, tôi tưởng hắn sẽ tấn công mình, vội vã với tay về phía khẩu sú/ng lục đeo bên hông.
Nhưng Lục Thâm nhanh hơn tôi nhiều.
Khi tôi vừa giơ tay, hắn đã bật dậy khỏi giường.
Nhưng hắn không tấn công tôi, mà... đ/á đổ đống rác, đ/ập thình thịch hai phát vào tường, lòng vòng quanh phòng như con ruồi không đầu, cuối cùng chui tọt xuống gầm giường.
Thân hình hắn quá to lớn, bốn chân giường bị hất bổng lên không trung đung đưa.
Tôi: ......
Cái này có hơi không đúng không?
5
Lục Thâm trốn dưới gầm giường, ánh mắt đầy đề phòng và bất an.
Thấy hắn như vậy, tôi cũng bớt sợ hãi hơn lúc đầu.
Tôi ngồi xổm xuống, cố gắng giao tiếp với Lục Thâm.
"Xin chào, tôi là Tạ Tinh, không có ý gì khác, chỉ muốn kết bạn với bạn thôi."
Lục Thâm càng chui sâu hơn vào gầm giường.
Hắn không phải không đ/á/nh lại được con người, chỉ là bị con người đột nhiên xuất hiện trong phòng làm cho h/oảng s/ợ.
Vả lại hắn không muốn, cũng không biết cách giao tiếp với con người...
Lục Thâm co cụm dưới gầm giường, hy vọng con người kia sẽ tự động rời đi.
Nhưng hắn đã đ/á/nh giá thấp sự kiên trì của đối phương.
Tôi từng bước tiến lại gần, quỳ xuống rồi nằm sấp xuống đất để nói chuyện với hắn.
"Này, bạn có nghe thấy tôi nói không?"
"Chào?"
"Tôi không có ý định đ/á/nh nhau với bạn đâu."
Vì Lục Thâm không phản ứng gì, tôi càng lúc càng mạnh dạn, thậm chí còn lấy ra cốc trà gừng.
"Không biết bạn còn nhớ không, sáng nay tôi vô tình mở cửa phòng bạn."
"Lúc đó thấy bạn ngậm nhiệt kế, nên tôi mang trà gừng và th/uốc hạ sốt đến..."
Lục Thâm cuối cùng cũng có động tĩnh, hắn hơi thò người ra, với tay lấy chiếc kính để trên đầu giường đeo vào.
Hắn nhìn cốc nước rồi lại nhìn tôi, giọng khàn đục vì sốt: "Cậu muốn gì?"
"Chỉ là muốn kết bạn thôi..."
Lục Thâm tỏ ra không tin, ánh mắt đầy hoài nghi.
Thấy vậy, tôi không giấu giếm mục đích của mình.
"Là thế này, tôi phải hoàn thành ba điều ước của bạn thì mới rời khỏi thành phố này được."
"Điều ước?" Lục Thâm nhíu mày, "Cậu có thể tìm người khác..."
"Không được, phải là điều ước của bạn."
Lục Thâm: ......
Hắn liếc nhìn tôi vài lần.
"Hoàn thành xong là đi?"
Tôi gật đầu lia lịa.
Lục Thâm trầm mặc.
Hắn suy nghĩ một lúc: "Vậy thì dọn dẹp phòng tôi đi."
Vừa dứt lời, bảng điều khiển đã cập nhật nhiệm vụ.
"Hãy hoàn thành việc dọn dẹp phòng của Lục Thâm."
Tôi lập tức xắn tay áo: "Được thôi."
Căn phòng rộng hơn tôi tưởng, ngoài phòng ngủ còn có một gian được dùng làm kho chứa đồ.
Tôi vớ đại chiếc túi ni lông rồi bắt tay vào dọn dẹp.
Làm việc quần quật cả buổi, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Thân nhiệt tăng cao khiến tôi tạm thời quên đi không khí âm lạnh khó chịu bao trùm căn phòng.
Lục Thâm núp dưới gầm giường, không rời mắt khỏi tôi đang bận rộn quay cuồ/ng.
Trời dần tối.
Căn phòng này nằm sát mặt biển, là tầng ẩm thấp dễ mốc meo nhất mà những người sống sót không muốn ở.
Lúc trước không bị chúng tôi phát hiện, có lẽ hắn đã làm gì đó che giấu.
Nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trên mặt biển, vô số rác nổi lên từ thành phố dưới đáy nước.
Đủ loại nhựa, mùn gỗ, đồ linh tinh lắc lư theo sóng, trông thật mất mỹ quan.
Suy nghĩ một lát, tôi chào tạm biệt Lục Thâm dưới gầm giường.
Chỉ khi nghe tiếng đóng cửa, Lục Thâm mới bò ra khỏi gầm giường.
Hắn cầm chiếc cốc bên giường mở nắp.
Đã ng/uội, nhưng vẫn ngửi thấy mùi gừng đậm đặc.
Lục Thâm không muốn nhận đồ ăn của con người.
Hắn bưng chiếc cốc, suy nghĩ nên xử lý thế nào.
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng động nhỏ.
Lục Thâm bước tới, nhìn thấy người lúc nãy cùng đồng đội đang ngồi thuyền nhỏ vớt rác dưới nước.
Có người cá bơi lại gần, lượn quanh con thuyền.
Một miếng thịt tươi đẫm m/áu từ trên cao rơi xuống.
Người cá bị mùi m/áu 🩸 thu hút, lập tức bơi đi xa, tranh giành miếng thịt đó.
Người kia trước hết vẫy tay chào tầng trên, sau đó nhìn về phía cửa sổ, vẫy tay với Lục Thâm đang đứng trong bóng tối.
Lục Thâm gi/ật mình, vội lẩn trốn sau tường.
Hắn nhìn chén trà gừng do dự, cuối cùng vẫn cầm thìa nếm thử một ngụm.
Hơi cay cay, phảng phất vị ngọt.
Hắn chép miệng, lại cúi đầu uống một ngụm lớn.
6
Hôm sau, tôi dậy sớm đến phòng Lục Thâm.
Hôm nay Lục Thâm không trốn nữa, nhưng vẫn đứng cách xa tôi.
Tôi không làm phiền, bắt tay vào dọn dẹp ngay.
Phòng quá bừa bộn, từ sáng đến tối, tôi mới chỉ dọn xong phòng khách.
Lau mồ hôi, tôi xếp gọn những băng game vào góc tường.
Đa phần là game nhập vai phiêu lưu, một ít game văn bản và sinh tồn.
Tôi lật qua lật lại, lấy ra một cái có vẻ thú vị.
"Ồ, cái này trông hay quá, mình chơi cùng bạn được không?"
Lục Thâm im lặng.
Tôi xoa xoa sống mũi, cất băng game đi: "Mình nói đùa thôi."
Lục Thâm không có bạn bè.
Hắn biết mình mang theo khí trường đ/áng s/ợ khiến người ta gh/ét bỏ, lại không giỏi giao tiếp, ngoài sức mạnh và chơi game ra chẳng có ưu điểm gì.
Đồng loại không hiểu hành vi của hắn, sợ hãi hắn, con người cũng vậy...
Nhưng loài người xảo quyệt như vậy, hắn cũng chẳng muốn kết giao.
Bao lâu nay hắn sống một mình, chỉ khi buộc phải ra ngoài mới tạm rời đi.
Lục Thâm khẽ mấp máy môi, giọng đầy bất an: "Chơi... với tôi?"
"Game này không phải chơi mạng sao?"
Nghĩ đến cảnh tượng dưới biển hôm qua, Lục Thâm bớt cự tuyệt hơn.
Lông mi hắn rung nhẹ: "Ừ... cậu muốn chơi với tôi?"
"Đúng vậy."
"Với tôi?"
"Ừm."
Một ngày ở cùng nhau khiến nỗi sợ Lục Thâm trong tôi giảm bớt.
Tôi vốn là người hướng ngoại (e), luôn muốn bắt chuyện với hắn.
Nhìn Lục Thâm bối rối khó xử, trong đầu tôi lóe lên một khả năng.
Boss này đâu chừng... sợ xã hội?
Boss đ/áng s/ợ mà lại sợ giao tiếp?
Miệng hắn mở rồi khép, khép rồi mở, cuối cùng hỏi một câu chẳng liên quan gì đến game.
"Hôm qua... sao cậu lại đi nhặt mấy thứ rác đó?"
Tôi hơi ngạc nhiên trước câu hỏi.
"Nhựa trôi trên biển, chẳng phải sẽ gây ô nhiễm sao? Động vật biển ăn phải thì làm sao?"