Cố Nguyên Xươ/ng bị ta chọc trúng tim đen, gi/ận dữ đỏ mặt:
"Láo xược! Ngươi chỉ là một đàn bà, sao dám vô lễ với trưởng bối trong tộc như vậy!"
"Hôm nay ta sẽ triệu tập tộc nhân, bàn kỹ về cái thứ đàn bà lẳng lơ như ngươi!"
Ta cao giọng truyền: "Người đâu!"
Gia đinh đang đợi ngoài cửa lập tức tiến vào.
"Mời khách ra về."
Cố Nguyên Xươ/ng r/un r/ẩy vì tức gi/ận, chỉ thẳng vào mặt ta: "Ngươi... ngươi đợi đấy!"
Ta lạnh lẽo nhìn hắn: "Tam Thúc Công đi cho khoan th/ai. Chỉ là trước khi đi, ta có một câu muốn nói với ngài."
"Ta tuy là phận nữ lưu, nhưng cũng chẳng phải thứ đào mận dễ b/ắt n/ạt. Gánh nặng phủ Hầu, Hầu Gia đã giao cho ta, ta tự biết cách gánh vác."
Trước nay ta vẫn nổi tiếng hiền lương, nhưng đó chỉ là làm tròn bổn phận.
Nếu thật sự cho rằng ta dễ khiếp nhược.
Ấy là chúng đã lầm to vậy.
4
Ta ngồi xuống ghế, nhấp ngụm trà, trà đã ng/uội ngắt.
Thanh Hạnh bước đến, khẽ nói: "Phu nhân, Tam Thúc Công lần này đi rồi, e rằng thật sự sẽ liên lạc tộc nhân gây chuyện."
Ta hắt nước trà lạnh xuống đất: "Mặc hắn gây. Ta cũng muốn xem, hắn còn muốn giữ thể diện, hay chỉ ham tiền tài."
Ngoài cửa sổ vẳng lại tiếng sấm ầm ì, trời sắp mưa.
Ta nhìn ra màn trời u ám, bỗng nhớ đến đôi mắt trợn ngược đầy kinh hãi và bất mãn của Cố Chiêu trước lúc lâm chung.
Lúc hấp hối, toàn thân hắn lở loét, c/ầu x/in ta c/ứu mạng.
Đại phu nói, nếu bỏ ra ngàn lượng vàng đến Dược Vương Cốc cầu thần dược, may ra còn một tia hi vọng.
Nghĩ về th/uốc đ/ộc hắn bỏ vào canh dược của ta, ta mỉm cười lắc đầu quả quyết.
Chỉ đứng bên giường nhìn người đàn ông muốn đoạt mạng mình, khẽ hỏi:
"Hầu Gia, khi ngài muốn lấy mạng thiếp, có từng nghĩ đến hôm nay chăng?"
Hắn không thốt nên lời, chỉ có thể trừng mắt nhìn ta, trong cổ họng phát ra tiếng khò khè.
Ta vuốt ve góc chăn cho hắn, thì thầm bên tai: "Hầu Gia yên tâm mà đi. Phủ Hầu, thiếp sẽ thay ngài giữ gìn cẩn thận."
Đêm hôm ấy, Cố Chiêu tắt thở.
Cái ch*t của hắn thê thảm, hậu viện bất cẩn hỏa hoạn, th/iêu rụi th* th/ể không còn manh giáp.
Ngay cả qu/an t/ài ch/ôn cất, bên trong cũng chỉ là y phục của hắn mà thôi.
Ta đặt chén trà xuống, đứng dậy.
Mưa rốt cuộc cũng đổ xuống, lộp độp gõ trên mái ngói.
Ta đứng dưới hiên nhìn mưa, Thanh Hạnh cầm dù đứng hầu bên cạnh.
"Phu nhân, phủ Kinh Triệu có tin báo, nói người đàn bà kia trong ngục gào oan, khăng khăng đòi gặp phu nhân."
"Nói con trai nàng ta quả thật là m/áu mủ của Hầu Gia, còn nói trong tay có chứng cứ."
"Nàng ta còn nói, dù là con ngoài giá thú cũng có quyền thừa kế, sao lại giam cầm nàng."
Ta nghe xong, muốn cười mà không thành.
Không biết Liễu thị thật ng/u ngốc, hay chỉ giả vờ ngốc nghếch.
Chẳng lẽ không rõ luật pháp Đại Chu sao?
Ta chán gh/ét không thèm để tâm, chỉ lạnh nhạt hỏi: "Chứng cứ gì?"
"Nói là vật tín và thư từ Hầu Gia để lại cho nàng ta."
Ta khẽ nhếch mép cười lạnh.
Cố Chiêu cả đời cẩn thận, sẽ không để lại khuyết điểm rành rành như vậy.
Cũng tốt.
"Mặc kệ nàng ta gào." Ta nhìn màn mưa, khẽ nói: "Gào càng to càng tốt."
Tốt nhất để cả kinh thành đều biết, trong tay nàng ta có cái gọi là chứng cứ.
Ta đang lo không có cách thu thập chúng nó đây.
5
Trận mưa này kéo dài suốt đêm.
Sáng hôm sau trời vừa hửng sáng, mưa tạnh dần nhưng bầu trời vẫn âm u dữ dội.
Ta đang dùng bữa sáng, Thanh Hạnh vén rèm bước vào, sắc mặt không được tươi.
"Phu nhân, Tam Thúc Công lại đến rồi."
Ta đặt đũa xuống, lấy khăn lau khóe miệng: "Lần này hắn dẫn theo mấy người?"
Thanh Hạnh cắn môi: "Tứ Thúc Công, Ngũ Thúc Công trong tộc đều đến, còn có Tam Thẩm mẫu..."
Ta khẽ cười một tiếng.
Tam Thẩm mẫu là phu nhân của Tam Thúc Công.
Đó là đồ khét tiếng thích gây chuyện thị phi trong tộc.
Chỉ vì Tam Thúc Công có chút thể diện trong tộc, người khác cũng khó nói điều gì.
Cố Nguyên Xươ/ng quả là biết dùng người.
"Mời vào chính sảnh." Ta đứng dậy, chỉnh lại vạt áo: "Pha trà ngon, phủ Hầu ta không thể để người khác chê trách lễ nghĩa."
Thanh Hạnh vâng lời, lại bước sát lại, hạ giọng nói: "Phu nhân, tỳ nữ nghe nói đêm qua Tam Thúc Công sai người đến ngục phủ Kinh Triệu."
Ta nhướng mày: "Ồ?"
"Hối lộ tiền bạc, vào gặp Liễu Oanh Oanh." Giọng Thanh Hạnh càng thấp hơn: "Lúc ra về, trong tay mang theo một gói đồ."
Ta gật đầu, không hỏi thêm.
Cái gì đến rồi cũng phải đến thôi.
Trong chính sảnh, ba vị tộc lão ngồi ngay ngắn trên ghế chủ, Tam Thẩm mẫu ngồi sát bên Tam Thúc Công, đôi mắt láo liên đảo qua đảo lại.
Thấy ta bước vào, mặt lập tức nở nụ cười, nhưng cũng không đứng dậy, chỉ lấy khăn tay che miệng:
"Ối giời, cháu dâu tới rồi, mau ngồi mau ngồi."
Ta ngồi xuống chỗ chủ tọa, ánh mắt quét qua mấy người, thong thả nói:
"Hôm qua Tam Thúc Công vừa tới, hôm nay lại dẫn Thẩm mẫu cùng mấy vị trưởng bối qua phủ, chẳng lẽ có việc gì khẩn cấp?"
Cố Nguyên Xươ/ng ho khan một tiếng, vuốt chòm râu, vừa định mở miệng, Tam Thẩm mẫu đã cư/ớp lời:
"Cháu dâu, hôm nay chúng ta đến là vì chuyện tốt đẹp của mẹ con kia."
Bà ta cười như bẻ quế, giọng điệu the thé:
"Hôm qua Tam Thúc Công về, càng nghĩ càng thấy chuyện này không ổn."
"Nhà họ Cố chúng ta ở Thượng Kinh thành này cũng là gia tộc có đầu có mặt, nếu người đàn bà kia cố tình quấy rối, mặc kệ nàng ta, nhưng phòng ngừa vạn nhất... vạn nhất đứa bé kia thật sự là m/áu mủ của Hầu Gia thì sao?"
Bà ta vừa nói vừa thở dài, ra vẻ chân thành:
"Lão thân cũng là người làm mẹ, không nỡ nhìn con trẻ khổ sở. Đứa bé kia ở trong ngục một đêm, nghe nói khóc lóc thảm thiết, đáng thương làm sao."
"Cháu dâu, ngươi cũng là người có con, đem lòng mình so lòng người, nếu Nguyên Thần của ngươi phải chịu khổ ở ngoài, ngươi có đ/au lòng không?"
Ta nâng chén trà lên, không tiếp lời.
Tam Thẩm mẫu cũng không gi/ận, tiếp tục:
"Hơn nữa, đàn ông con trai, tam thê tứ thiếp là chuyện thường tình. Hầu Gia có người ở ngoài cũng chẳng có gì lạ."
"Theo lão thân, Liễu Oanh Oanh đã có thể sinh con trai cho Hầu Gia, ấy là có công lao."
"Chúng ta đón nàng ta về, cho một cái danh phận, sau này nàng ta nhớ ơn ngươi, há chẳng ngoan ngoãn nghe lời?"
Bà ta vừa nói vừa lấy khăn che miệng cười:
"Nếu lão già nhà ta ở ngoài cho lão thân thêm đứa con trai nối dõi, lão thân còn chẳng biết mừng đến thế nào, mau mau đón về nuôi, sau này còn có thể giúp đỡ con trai lão thân."