Giọng điệu và thái độ khi hắn nói chuyện hoàn toàn khác hẳn so với lúc đối mặt riêng với tôi và Triệu Tuấn. Tôi tin chắc khi đối thoại với nhân viên dưới quyền hay những đối tượng bị hắn bức hại, thái độ của hắn cũng sẽ hoàn toàn khác biệt. Trong khoảnh khắc ấy, tôi lại nghĩ đến Lê Mỹ Linh và La Chí Vũ. Thế giới này quả thật được phân chia thành nhiều tầng lớp. Lão Từ cũng tiếp lời:
- Vậy thì đi thẳng vào vấn đề thứ hai, có người muốn xử cậu.
Chu Quảng Huy đột nhiên tắt nụ cười, nhíu ch/ặt lông mày. Dù rất kinh ngạc, tôi vẫn giả vờ bình thản, liếc nhìn Triệu Tuấn bên cạnh - hắn cũng lén liếc tôi một cái. Tôi đoán hắn không ngờ lão Từ lại thẳng thừng thông đồng với địch! Thế thì đưa chúng tôi tới đây làm gì? Là để lộ mặt chúng tôi cho Chu Quảng Huy sao?
25
Chu Quảng Huy trầm mặt xuống, lặng lẽ nhấp ngụm trà. Rồi hắn mới quay sang lão Từ:
- Cảm ơn Cục trưởng Từ đã chỉ điểm, có thể tiết lộ thêm thông tin được không?
Lúc đó tôi rất tò mò, lẽ nào thật sự sẽ tố cáo tôi và Triệu Tuấn? Nhưng chắc chắn là không. Lão Từ lắc đầu:
- Không còn gì nữa, những gì có thể nói tôi đã nói hết. Giờ thì xem cậu xoay xở thế nào, đi lại vận động xem có giải quyết được không... Chúng tôi xin phép.
Dứt lời, lão Từ đứng phắt dậy. Chúng tôi cũng vội đứng theo, kể cả Chu Quảng Huy cũng vội vàng đón lên.
- Cái này... Cục trưởng Từ... Vô cùng cảm ơn ngài đã tới... Để tôi cho người mang chút...
Lão Từ phẩy tay ngắt lời:
- Thôi thôi, cậu lo chuyện chính đi. Bên tôi cũng có khó khăn riêng, đừng làm mấy trò vô bổ nữa. Cậu nhanh đi vận động đi.
Rồi dẫn chúng tôi rời khỏi phòng. Chu Quảng Huy còn tiễn tận cửa, đưa chúng tôi lên xe. Lúc đó Triệu Tuấn vừa lái xe vừa ngơ ngác. Tôi quay lại hỏi lão Từ:
- Đội trưởng Từ, ý đồ của anh là gì? Tôi không hiểu...
Lão Từ thở dài:
- Giờ các cậu có thể điều tra thoải mái, miễn là không ảnh hưởng tiến độ các án đang xử lý, muốn tra thế nào cũng được.
Tôi và Triệu Tuấn nhìn nhau, cả hai vẫn không hiểu. Những lời tiếp theo của lão Từ đã ảnh hưởng cả đời tôi:
- Sau này tôi sẽ biết Chu Quảng Huy vận động những ai, toàn bộ áp lực sẽ dồn về phía tôi, tôi sẽ gánh.
- Tôi sẽ cung cấp danh sách cho các cậu, tùy ý các cậu quyết định có tiếp tục điều tra hay thậm chí lôi cả họ ra xét xử.
- Nếu tìm được chứng cớ phạm tội của Chu Quảng Huy hoặc những kẻ khác, hạ gục được chúng, chúng ta thắng.
- Nếu các cậu chẳng moi được cái rác gì, tôi vẫn thắng, vì chúng ta vừa cảnh cáo Chu Quảng Huy, ít nhất mặt ngoài hắn phải biết ơn tôi.
- Các cậu cũng đã lộ mặt nên chỉ là quân cờ bị ép buộc điều tra, không ai làm khó các cậu đâu.
- Cứ thế mà làm.
- Sau này nhớ kỹ, phải x/á/c định rõ vị trí của mình, ngoài đạt mục đích còn phải quét sạch chướng ngại, ít nhất cũng phải tự bảo vệ...
- Cứ thoải mái hành động đi.
Tôi và Triệu Tuấn im lặng hồi lâu không nói được lời nào. Ngay từ đầu chúng tôi đã biết sự tình không đơn giản, nhưng không ngờ lại phức tạp đến thế... Bởi chúng tôi cũng nhận ra, những gì lão Từ làm chắc chắn không chỉ có chuyện này. Hai chữ "áp lực" thật đa đoan. Nhưng rốt cuộc, chúng tôi đã có thể bắt đầu điều tra.
26
Nói cho cùng, việc dựa vào tài liệu trong USB để điều tra không khó ở bản thân quá trình tra xét. Mà chính là mấy chuyện rắc rối lão Từ đã nói. Tóm lại bốn chữ — Lớn mà không đổ. Chu Quảng Huy cùng đối tác nuôi dưỡng quá nhiều người. Nhiều đến mức không ít kẻ không muốn hắn đổ bệ. Ban đầu, tôi tưởng hắn nuôi hơn một nghìn ba trăm nhân viên. Chúng tôi luôn nghĩ thành phố này có thể dung nạp số người đó, dù họ có sụp đổ cũng tìm được việc tốt hơn. Nhưng lão Từ lại bảo thực chất hắn chỉ nuôi tám người. Tuy nhiên lão Từ nói thêm: "Không sao cả."
- Chỉ có Chu Quảng Huy là đổ, hắn nuôi người, người cũng nuôi hắn. Biết bao kẻ muốn chiếm vị trí đó của hắn?
- Nên dù hắn ch*t ngay tại chỗ, công ty hắn cũng không sụp, dự án có thể chia cho người khác, những kẻ cần nuôi sẽ tiếp tục được nuôi...
- Điều này dẫn đến vấn đề khác.
- Kẻ thôn tính công ty hắn cũng sẽ hoành hành ngang ngược, trở thành con sâu đục khoét, có lẽ những chuyện tương t/ự v*n tiếp diễn, liệu nỗ lực của các cậu có thể chỉ là công cốc? Các cậu đã nghĩ tới chưa?
Tất nhiên tôi đã nghĩ đến rồi. Vì suy nghĩ của tôi luôn nông cạn, nên câu trả lời là:
- Nếu những kẻ đó cũng như Chu Quảng Huy, ắt sẽ có người trả th/ù họ chứ?
Lão Từ gật đầu nhưng lại nhíu mày. Tôi đành tiếp tục giải thích:
- B/áo th/ù là b/áo th/ù, thuần túy là b/áo th/ù, không vướng lợi ích... Như hai người kia vậy.
Lão Từ gi/ật mình, vừa lắc đầu vừa bỏ đi:
- Đây không phải chuyện chúng ta nên nghĩ... Chúng tôi không tán thành b/áo th/ù cùng kiểu... Chúng ta... Thôi...
Dù không tán thành nhưng ông ấy vẫn đ/è nén áp lực để chúng tôi điều tra. Chẳng mấy chốc, chúng tôi thực sự tìm được chứng cớ tội phạm của Chu Quảng Huy. Sự tình chuyển biến mang tính quyết định. Một bước ngoặt chúng tôi chưa từng nghĩ tới.
27
Sau khi chúng tôi đóng gói chứng cớ xã hội đen của Chu Quảng Huy nộp cho viện kiểm sát đề nghị bắt giữ... Mọi cản trở trước đây đột nhiên biến mất không dấu vết. Tôi chợt nhớ lời lão Từ dặn: "Trừ khi hắn bị bắt." Tôi mới thấm thía ý nghĩa câu nói ấy. Khi chưa bị bắt, hắn vẫn có thể vận động khắp nơi, mọi thứ vẫn còn cơ hội. Nhưng một khi đám người kia biết hắn bị bắt, họ sẽ lập tức vứt bỏ hắn. Hơn nữa hắn còn có vợ con.