Hệ thống bắt tôi đi theo kịch bản.
*Nhân vật thụ hiện đang bị bạn nh/ốt dưới tầng hầm, hãy dùng bố mẹ hắn để u/y hi*p.*
Tôi há hốc mồm: "Nhưng tôi..."
Thấy tôi do dự, hệ thống c/ắt ngang đầy bực bội:
*Không biết làm? Hắn không chịu khuất phục thì dùng biện pháp mạnh, quay video mây mưa!! Cuối cùng, biến hắn thành chim vàng trong lồng của ngươi.*
"Nhưng tôi..."
Chưa kịp nói hết câu, dòng điện gi/ật khiến tôi nhăn nhó.
Hệ thống mất kiên nhẫn.
*Xin ngài mau đi công lược hắn đi!*
Nhưng tôi, là zero mà!
1.
Chân tôi như dính ch/ặt vào sàn.
Thấy tôi mãi không nhúc nhích.
Hệ thống sốt ruột thúc giục:
*Còn chờ gì nữa? Mau đi nào!*
Tôi vẫn đứng im.
Bình thản châm điếu th/uốc, nói như cái x/á/c không h/ồn:
"Thà gi/ật ch*t tôi đi còn hơn."
Bắt một thằng zero đi áp đặt tình yêu với một zero khác, cuối cùng ai sẽ quỳ trên giường?
Cái này hợp lý cmn gì?
Công lược này đã thất bại ngay từ đầu.
Tôi suy nghĩ rồi đề xuất:
"Đổi đối tượng công lược được không? Một anh chàng 1m8, vòng một săn chắc, tám múi bụng cuồn cuộn, eo thon như công tử?"
Nghĩ đến đã thấy ngứa ngáy.
"Gặp loại đó thì tôi công lược mới không áp lực."
Hệ thống cười lạnh: *Không thể đổi.*
Vừa dứt lời, nó tăng cường độ điện gi/ật khiến tôi méo mặt.
Ch*t ti/ệt, đồ chó đẻ không có võ đức.
2.
Điện áp quá cao, nhục mạng không chịu nổi.
Theo chỉ dẫn của hệ thống, tôi đứng dậy xuống tầng hầm.
Càng xuống sâu, tôi càng nguyền rủa nguyên chủ là tên bi/ến th/ái.
Không chỉ trần nhà toàn kính trong suốt, tường xung quanh còn treo đủ thứ đồ chơi tôi chưa từng thấy.
Một tấm gương toàn thân đối diện thẳng chiếc giường, phản chiếu hình ảnh người đàn ông đang bị c/òng vào đó.
Trên người hắn chỉ khoác đ/ộc chiếc sơ mi trắng, vẻn vẹn đính hai cúc áo.
Đường nét cơ bắp cuồn cuộn, vô cùng hoàn mỹ.
Trời đ*!
Tôi hít một hơi đầy sửng sốt.
Đ.M. sinh ra thế này, bị nh/ốt là đúng rồi.
Khác với vẻ kinh ngạc của tôi, người trên giường liếc mắt nhìn sang, ánh mắt lạnh băng, khóe miệng phảng phất nụ cười châm chọc.
Nhưng không nói lời nào.
Liếc xong, hắn quay mặt đi chỗ khác.
Tôi đờ đẫn nhìn người đàn ông, nuốt nước bọt ực một cái rồi hỏi hệ thống:
"Mày chắc hắn là bottom không?!"
Hệ thống đầy kiêu hãnh.
*Đương nhiên, đẹp trai chứ?!*
Tôi bó tay.
Tuyệt phẩm thế này mà là zero!
Phí của trời!
Thấy tôi đờ ra, hệ thống hậm hực:
*Ngươi cũng bị mê rồi chứ gì? Gương mặt nhân vật thụ này nhìn phát là mê, không tin hỏi nhân vật công xem sao hắn mất h/ồn.*
Trái tim tôi rỉ m/áu.
Sao lại là bottom chứ?!
Nghĩ đến việc đối phương là zero, tôi như x/á/c sống bước đến.
Hệ thống quẳng lại câu:
*Văn áp đặt tình yêu quan trọng nhất là áp đặt, cảnh sau không dành cho trẻ em, tao biến!*
Nói xong nó biến mất như ch*t.
Bầu không khí ngượng ngùng.
Tôi xoa xoa tay, dán mắt vào gương mặt kia.
Rồi lại nhìn xuống dưới.
Cuối cùng, hắn như không chịu nổi, lạnh giọng chế nhạo:
"Sao? Lại định dùng cách gì để đối phó với ta?"
"Lần này là th/uốc kích dục à?"
Lại đoán trúng rồi?
Đẹp trai đến nỗi tức gi/ận cũng đáng ngắm.
Tôi giả vờ không nghe thấy, cố nài nỉ:
"Anh thật sự... là bottom à?"
3.
Thẩm Từ trở nên hoang mang.
Rồi gi/ận dữ.
Hơi thở gấp gáp khiến ng/ực hắn phập phồng, tôi lại nhìn chằm chằm.
Nhận ra ánh mắt tôi, Thẩm Từ suýt ngất.
Tôi vội vàng thu tầm mắt, khoa tay:
"Không có ý gì đâu, tôi chỉ cảm thấy... không đúng lắm."
Một tiếng cười lạnh nữa vang lên.
Bầu không khí khó hiểu ngượng ngập.
Lẫn chút gì đó bất thường.
Nhìn Thẩm Từ, tôi dò hỏi:
"Hay là... hai đứa mình ngủ chung một lần?"
Nghĩ đến việc cùng số,
Tôi nghiến răng.
Hai zero gặp nhau tất có một top.
Nếu Thẩm Từ là bottom thì tôi cũng có thể làm top.
Chỉ là, chưa có kinh nghiệm.
Mặt Thẩm Từ đen kịt.
Ánh mắt lạnh lẽo như muốn nuốt chửng tôi.
Cái hệ thống ch*t ti/ệt này!
Tìm người trước không thẩm tra thuộc tính, nhắm mắt đưa tôi vào đây.
Nhưng hôm nay không u/y hi*p Thẩm Từ.
Tôi sợ bị điện ch*t.
Nghĩ vậy, tôi ngẩng mặt đối diện ánh mắt hắn.
Cười lạnh: "Nghe nói nhà cậu n/ợ nần chồng chất, bố cậu bị dồn vào viện, mẹ cậu yếu ớt còn phải ki/ếm tiền nuôi em gái đi học."
"Khổ lắm nhỉ?"
"Thẩm Từ, tao không rảnh chơi trò mèo vờn chuột. Hôm nay, nếu cậu..."
Tôi liếc nhìn Thẩm Từ từ đầu đến chân, nheo mắt.
"Còn từ chối, đừng trách tao dùng vũ lực."
Nói xong, trong lòng tự thưởng cho mình một cái like.
Diễn xuất này đủ đoạt Oscar.
Sắc mặt Thẩm Từ biến ảo.
Cuối cùng, hắn khàn giọng hỏi:
"Cậu muốn thế nào?"
4.
Tôi đứng hình.
Trời đất minh chứng, tôi không muốn gì cả.
Chỉ đơn thuần muốn u/y hi*p Thẩm Từ, bắt hắn ngoan ngoãn nghe lời.
Nhưng không phải lúc này.
Tôi không có sở thích bi/ến th/ái như vậy.
Bước đến cạnh giường, tôi nhìn vào chiếc c/òng tay của Thẩm Từ.
Tai nóng bừng.
Những ý nghĩ không thể nói thành lời ùa về.
Đặc biệt là khi thấy hắn còn đeo cả c/òng chân.
Chà, biết chơi thật.
"Cậu định làm gì..."
Thẩm Từ chưa nói hết, tôi đã mở c/òng tay và c/òng chân cho hắn.
Ánh mắt hắn phức tạp.
Đầy nghi hoặc.
Tôi nói: "Từ nay tao bảo gì cậu làm nấy! Rõ chưa?"
Thẩm Từ không đáp.
Lạnh mặt: "Cậu cũng đủ tư cách?"
Ồ!
Gai góc thật.
Mẹ kiếp, sao không phải top chứ!!
Hệ thống biết tôi thả Thẩm Từ, lập tức ch/ửi ầm lên.
*Tao bảo đi u/y hi*p, cậu lại thả hắn ra?*
Tôi uống ngụm nước, trình bày kế hoạch.
Hệ thống từ gi/ận dữ đến kinh ngạc rồi thán phục chỉ trong hai phút.
*Nhưng...* Nó do dự, *Nhân vật thụ nghe lời không?*
Đương nhiên không.
Nên tôi phải "u/y hi*p" hắn bằng lời nói.
Kiểu như: "Vòng một cậu to thật, tập thế nào đấy?"
"Cơ bắp cũng đẹp, sờ được không?"
Không nghe lời, tôi sờ!
Qua vài lần như vậy, Thẩm Từ trở nên ngoan ngoãn.
Hắn cực kỳ gh/ét sự đụng chạm của tôi, mỗi lần tôi đến gần là muốn đ/âm ch*t tôi.
Có lẽ vì nhớ lại cảnh bị c/òng trên giường đầy nh/ục nh/ã.
Hệ thống cười khúc khích.