Lại bắt tôi bước tới trước gương, buộc tôi phải mở mắt nhìn chính mình trong đó.
Những thứ này không biết đã kí/ch th/ích thứ bệ/nh hoạn gì trong hắn.
Kết thúc rồi, tôi chẳng buồn nhúc nhích dù chỉ một ngón tay.
Thẩm Từ đột nhiên thở dài khẽ.
"Thật ra, ngay từ cái nhìn đầu tiên, ta đã không định buông tha ngươi."
"Hứa Nhiên, ngươi là của ta."
13.
Sáng hôm sau tỉnh dậy.
Xươ/ng cốt tôi như bị đ/ập vỡ rồi ghép lại.
Từng khớp xươ/ng đ/au nhức đến mức không chịu nổi.
Tôi ngồi thừ trên giường, mắt vô h/ồn.
Trong đầu lóe lên hình ảnh trước khi ngất, Thẩm Từ dắt tôi đi vệ sinh và lời hắn nói.
Vậy là, tôi bị Thẩm Từ lừa?
Còn tự đưa mình vào miệng cọp?!
Hơn nữa, những s/ỉ nh/ục kia không phải là s/ỉ nh/ục.
Mà là phần thưởng cho hắn?!
Đ** mẹ!
Thẩm Từ đồ bi/ến th/ái ch*t ti/ệt.
Ra nước ngoài học toàn trò dơ à?
Còn dám bảo là tao quyến rũ mày?!
Tôi tức đến mức suýt ngất.
Thẩm Từ bước vào, trên tay cầm một tuýp th/uốc mỡ.
"Lần trước m/ua hết rồi, vừa gọi người mang đến."
Đ** mẹ mày!
"Cút!" Tôi gằn giọng phun ra từng chữ.
Thẩm Từ không cút.
Ngược lại còn vén chăn lên với thái độ hết sức tự nhiên.
Tôi muốn đ/á hắn.
Nhưng bị túm chân ép vào chỗ nh.ạy cả.m.
Tôi: ...
Thẩm Từ mặt không biến sắc: "Đêm qua làm quá đà, sưng rồi."
"Bôi th/uốc sẽ mau lành."
Thẩm Từ như không thấy ánh sát khí trong mắt tôi.
Lại nói: "Giờ chúng ta coi như đang hẹn hò rồi nhỉ."
Tôi: ?
"Đ**? Tao đồng ý hồi nào?"
"Đêm qua."
Tôi cố nhớ lại.
Đêm qua khi Thẩm Từ hỏi câu đó, tay hắn đang siết ch/ặt chỗ hiểm của tôi.
Mãi đến khi tôi gật đầu, hắn mới buông ra.
Thẩm Từ khốn kiếp!
Lại lừa tao một vố nữa.
Bị Thẩm Từ ép bôi th/uốc xong, tôi đ/á hắn một phát.
"Cút, tao không đồng ý hẹn hò với thằng khốn như mày."
Tưởng là thợ săn, ai ngờ lại thành con mồi.
Còn rước hổ vào nhà.
Giá như lúc trước nghe lời hệ thống, hành hạ hắn thì sao?
Nhưng có khi càng khiến hắn phấn khích hơn?
Đồ bi/ến th/ái ch*t ti/ệt.
14.
Hai tháng bị Thẩm Từ ép hẹn hò.
Hắn kể chuyện với gia đình.
Còn vẫy đuôi đòi tôi thưởng.
Tôi muốn vung d/ao ch/ém nát đầu hắn.
"Mày bị đi/ên à? Kể với bố mẹ mày đang yêu đương với đàn ông? Mày mất trí rồi sao?"
Thẩm Từ nhìn tôi một lúc.
Bỗng cười.
"Em đang lo cho anh à?"
"Cút, đừng có ảo tưởng, không ai thương mày đâu."
Thẩm Từ nói: "Yên tâm, họ cởi mở hơn em tưởng. Với lại, anh còn có anh trai đã lập gia đình rồi."
Tôi nghẹn lời.
Khi bị hệ thống đưa đến đây, tôi đã ch*t vì làm việc quá sức.
Hứa Nhiên cũng gặp t/ai n/ạn, đi đời.
Tôi chép miệng.
"Không ai hỏi chuyện đó."
Tối đó, nhân lúc Thẩm Từ đi tắm.
Tôi lén lấy số liên lạc của "bố mẹ".
Kể luôn chuyện yêu đương của mình.
Hứa Nhiên trong nguyên tác qu/an h/ệ với bố mẹ khá lạnh nhạt, hai người ly hôn rồi lập gia đình riêng.
Biết tôi yêu đàn ông, họ chỉ hỏi qua loa vài câu.
Rồi im bặt.
Nghĩ nghĩ, tôi đăng Facebook, cố tình chặn Thẩm Từ.
Không ngờ vẫn bị phát hiện.
Vừa bước ra từ phòng tắm, Thẩm Từ lắc lắc điện thoại tôi.
Nụ cười chói lóa.
"Ý gì đây Hứa thiếu gia? Cố tình chặn em à?"
"Tiếc quá, vẫn bị em phát hiện rồi nhé—"
Tôi bước vội tới, với tay định gi/ật lại.
Nhưng bị Thẩm Từ kéo mạnh, cả người ngã chồm lên hắn.
"Thẩm Từ, mày trẻ con lắm à?"
Tôi bó tay.
Thẩm Từ nhướng mày: "Không trẻ con."
Tôi cũng lười nhúc nhích.
Thẩm Từ ôm eo tôi, lật người.
Chóng mặt quay cuồ/ng.
Tỉnh lại, tôi đã bị Thẩm Từ đ/è dưới thân.
Hai đứa cuốn vào nhau.
Đang dở chừng, Thẩm Từ đột ngột dừng lại.
Hỏi: "Hôm đó em xuống tầng hầm, phải chăng đã thích anh rồi?"
Tôi: ?
"Không."
"Nói dối, rõ ràng em nuốt nước miếng."
Tôi nghiến răng: "Tao nuốt nước miếng vì thèm x/á/c mày."
Thẩm Từ cuối cùng cũng cười.
Kéo tay tôi xuống dưới: "Bây giờ cũng được mà."
Tôi: ...
Khốn kiếp! Lại bị hắn lừa nữa rồi!
Thẩm Từ đồ khốn nạn ch*t ti/ệt!
--Hết--