Tôi nhanh chân bước tới, dùng giọng điệu hiểu chuyện hơn để biện hộ cho cô ta:
"Mọi người đừng trách em gái... Em ấy cũng chỉ sợ mọi người nghĩ đến việc người ng/ược đ/ãi tôi lại chính là cha mẹ ruột của em nên mới giấu chuyện này..."
Tôi nặn ra một nụ cười hiểu chuyện mà đầy kiên cường.
"Hơn nữa tôi đã quen với khổ cực, quen cả việc bị đ/á/nh đ/ập rồi..."
"Nếu đổi lại là một cô gái được nuôi dưỡng trong nhung lụa như em gái, chỉ cần một roj quất vào, không biết bố mẹ và anh trai sẽ đ/au lòng đến nhường nào..."
"May thay là tôi... đã thay em gái gánh chịu tất cả."
Từng câu tôi nói ra đều là biện hộ cho cô ta, nhưng từng chữ lại vạch trần điểm yếu của cô.
Vẻ nghi hoặc trên mặt cha Thẩm đã biến thành nỗi đ/au thắt, còn mẹ Thẩm thì nức nở không thành tiếng.
Duy chỉ có anh trai Thẩm Nam Châu vẫn kiên quyết bảo vệ Thẩm Nặc Nặc.
Anh nhíu mày, không hài lòng ngắt lời tôi:
"Đủ rồi! Nhắc lại chuyện cũ làm gì? Cha mẹ ruột của Nặc Nặc là đồ tồi, nhưng chuyện đó liên quan gì đến Nặc Nặc? Em đừng có giọng điệu mỉa mai ở đây!"
Thẩm Nặc Nặc thấy vậy, lập tức tìm được chỗ dựa, khóc lóc thảm thiết:
"Chị ơi, chị đều xuống địa ngục rồi, sao còn vu oan cho em... Lúc em đến đón chị, rõ ràng chị vẫn ổn mà..."
Cô ta ngây thơ chớp mắt:
"Có phải chị vẫn h/ận em vì đã cư/ớp mất tình thương của gia đình nên mới cố ý nói vậy... Rốt cuộc phải thế nào chị mới chịu tha thứ cho em? Nếu có thể, em thà ch*t thay chị còn hơn..."
Cô ta quá hiểu cách chọc vào điểm yếu của gia đình họ Thẩm.
Quả nhiên, sau lời xúi giục đó, ánh mắt của cha mẹ họ Thẩm nhìn tôi lại nhuốm chút nghi ngờ.
Dường như họ nhớ lại hình ảnh tôi ngày trước luôn chứng nào tật nấy.
Họ vô thức đỡ lấy Thẩm Nặc Nặc đang đứng không vững, an ủi:
"Nặc Nặc, đừng nói bậy, sao có thể trách em được..."
Thẩm Nặc Nặc nắm chắc, khi đến đón tôi năm xưa, chỉ có hai chị em và cha mẹ nuôi ở hiện trường.
Chỉ cần cô ta nhất quyết nói không biết gì, thì có thể gỡ mình ra sạch sẽ.
Tôi cười khổ, lắc đầu.
"Em gái, nếu chị còn sống, có lẽ vẫn sẽ tranh giành với em. Nhưng chị đã ch*t rồi, tranh giành nữa để làm gì?"
Tôi nhìn cô ta, ánh mắt trở nên vô cùng chân thành.
"Em gái à, những âm mưu h/ãm h/ại chị trước đây của em, chị không trách em nữa. Nhưng từ nay chị không còn ở đây, bên cạnh bố mẹ chỉ còn em và anh trai, em không thể như trước được, mọi việc đều h/ãm h/ại người khác nữa..."
"Em nói bậy bạ gì thế?"
Tôi chưa nói hết câu, Thẩm Nam Châu đã bùng n/ổ.
"Thẩm Hoài Hạ! Rõ ràng là em nhiều lần h/ãm h/ại Nặc Nặc! Em xô em ấy ngã cầu thang, cho em ấy uống th/uốc xổ, còn thuê c/ôn đ/ồ làm hại em ấy! Những chuyện này, Nặc Nặc tốt bụng không so đo với em, giờ em xuống địa ngục rồi còn muốn phản pháo lôi kéo em ấy sao? Anh nói cho em biết, không đời nào!"
Thẩm Nặc Nặc lập tức như chim non nép mình, bộc lộ vẻ cảm động mà tủi thân.
Còn tôi, chỉ lặng lẽ lắng nghe.
Đợi anh nói xong, tôi mới thở dài:
"Anh trai à, những chuyện anh nói... đương nhiên em đều nhớ."
"Hơn nữa, trong phòng em còn có đoạn băng giám sát, có thể chứng minh sự trong sạch của em."
Tôi ngừng lại, ngẩng mắt, ánh nhìn quét qua từng người, cuối cùng dừng lại trên gương mặt kinh hãi của Thẩm Nặc Nặc.
"Thực ra, trong con gấu bông để đầu giường của em có giấu một camera."
"Mấy chuyện anh vừa nhắc tới, đầu đuôi nguyên nhân, em đều ghi lại cả."
"Mọi người chỉ cần về xem lại là biết ngay ai đang nói dối."
Mặt Thẩm Nặc Nặc lập tức tái mét, không còn tí m/áu nào.
Cô ta trợn mắt kinh hãi.
Cô ta đã không chỉ một lần hống hách trong phòng tôi, tự thừa nhận những âm mưu h/ãm h/ại tôi.
Lẽ nào... thật sự đã bị ghi hình lại rồi?
Cô ta lập tức rối lo/ạn, gào thét:
"Chị nói dối! Nếu có camera thì đã lấy ra từ lâu rồi! Cần gì phải đợi đến bây giờ!"
Tôi bất lực thở dài, ánh mắt đầy thương hại nhìn cô ta.
"Khi còn sống, tôi luôn nghĩ chuyện x/ấu trong nhà không thể để lộ ra ngoài. Vì vậy mỗi lần em gái h/ãm h/ại tôi, tôi đều không đưa bằng chứng ra khiến bố mẹ và anh trai khó xử."
"Nhưng giờ tôi đã ch*t... người ch*t ở địa ngục không dám giấu giếm hay nói dối đâu, nếu không sẽ bị ném vào dung nham, chịu nỗi đ/au bị th/iêu sống..."
"Vì thế... xin lỗi em gái, chị không thể tiếp tục che giấu cho em được nữa..."
"Em còn dám cãi!"
Thẩm Nam Châu bị tôi chọc gi/ận đi/ên lên.
"Được! Anh sẽ kết thúc thác mộng ngay bây giờ để về tìm! Nếu em nói dối, từ nay về sau, em cứ mục nát dưới địa ngục đi! Đừng mơ hiện về nữa!"
"Được thôi."
Mặt tôi không chút hoảng lo/ạn, bình tĩnh đọc ra một chuỗi tài khoản và mật khẩu lưu trữ đám mây.
Nhưng tôi chưa đọc xong mật khẩu...
Thẩm Nặc Nặc đã hoàn toàn sụp đổ.
"Đừng! Đừng đi tìm!"
Cô ta bỗng khóc lớn, ôm ch/ặt lấy chân Thẩm Nam Châu.
"Anh đừng đi xem! Em... em chỉ quá sợ mất đi mọi người thôi..."
Tiếng kêu này của cô ta không khác gì tự thú.
Tất cả mọi người hiện diện đều đơ người.
[7]
Bình luận lập tức sôi sục:
[Vãi cả, tiểu thư giả mạo tự thú luôn?]
[Không tự thú không được thôi! Cô ta không dám đ/á/nh cược! So với việc để gia đình nhìn thấy bộ mặt đ/ộc á/c trong camera, thà chủ động thừa nhận rồi dùng lý do "sợ mất đi mọi người" để rửa sạch còn hơn!]
[Đúng vậy, nhà họ Thẩm cứ thấy cô ta khóc là mềm lòng, chiêu này trăm trận trăm thắng!]
[Với lại có câu nói thế nào nhỉ? Người sắp ch*t thường nói lời chân thật. Trong mắt nhà họ Thẩm, Thẩm Hoài Hạ giờ tự cho mình là người ch*t, căn bản không cần nói dối.]
[Chuẩn! Tiểu thư giả cũng nghĩ vậy nên sợ rồi!]
Tôi lặng lẽ nhìn Thẩm Nặc Nặc đang sụp đổ, trong lòng không một gợn sóng.
Cô ta không biết rằng...
Những đoạn băng giám sát đó hoàn toàn không tồn tại.
Trong chú gấu bông đầu giường tôi thật sự có giấu một camera lỗ kim.
Nhưng chưa kịp kích hoạt thì tôi đã bị đưa xuống địa ngục này.
Những lời lúc nãy chỉ là giở trò hù dọa cô ta thôi.
May thay, cô ta có tật gi/ật mình, lại bị thân phận người ch*t của tôi che mắt.
Vừa hù là khai ngay.
Thẩm Nam Châu nhìn cô ta không tin nổi, giọng r/un r/ẩy:
"Nặc Nặc... em có ý gì?"
Thẩm Nặc Nặc thấy chuyện đã lộ, hoàn toàn mất phòng thủ.
Hình chiếu toàn ảnh của cô ta quỵ xuống đất.
Ôm ch/ặt lấy chân bố mẹ, khóc lóc thảm thiết:
"Bố mẹ, anh trai... em xin lỗi... Em không cố ý..."
"Em chỉ quá yêu mọi người... Em sợ sau khi chị gái về, mọi người sẽ bỏ rơi em... Vì vậy em mới... mới mê muội làm những chuyện sai trái đó..."