“Tôi ăn ba năm rồi, cảm xúc nào thì mùi vị ấy, tôi không biết sao? Vui thì chua chua, gi/ận thì đắng nghét, tủi thân thì tươi roj rói.”
Cô ấy cuộn vớ lại, cắn một miếng.
“Ừm, hôm nay là vị lần cãi nhau ngày kỷ niệm đấy. Tôi thích nhất món này.”
Bố tôi ngồi đó, vẻ mặt cực kỳ phức tạp.
Mồ hôi chân ông bị xem như một món ăn, còn được chấm điểm.
Đến tháng thứ ba tại điểm nghiên c/ứu, tiến sĩ Chu mang đến một tin.
Cấp trên sẽ tổ chức buổi báo cáo thành tựu, địa điểm ở Bắc Kinh.
“Cần anh Trần đến hiện trường.”
“Tôi đi làm gì?”
“Lấy mẫu tại chỗ, biểu diễn cho lãnh đạo xem.”
Bố tôi hoảng.
“Biểu diễn cái gì? Biểu diễn cách tôi đổ mồ hôi chân sao?”
“Đại khái thế.”
Mẹ tôi bên cạnh đang gọt táo, không ngẩng đầu.
“Cứ để ảnh đi. Cả đời ảnh đi công tác xa nhất là sang thành phố bên, nên ra mở mang đầu óc.”
Bố tôi càng hoảng hơn.
Bởi ông biết rõ, xa mẹ tôi, ông không sao cãi nhau được. Nghĩa là - không đổ mồ hôi.
Đêm trước ngày lên đường, ông đi tới đi lui trong phòng ngủ bốn mươi vòng. Tôi dựa khung cửa nhìn ông.
“Bố, bố lo lắng gì thế?”
“Nhỡ đến nơi không chảy mồ hôi thì sao?”
“Mẹ không ghi âm cho bố rồi sao?”
Đúng vậy, mẹ tôi ghi ba đoạn âm thanh trong điện thoại ông. Lần lượt là: ch/ửi ông quên ngày kỷ niệm, ch/ửi ông nói chuyện với hoa khôi lớp, ch/ửi ông vứt vớ bừa bãi. Mỗi đoạn tám phút, phát lặp lại.
Mẹ tôi gọi đây là “dự trữ khẩn cấp”.
Ngày bố tôi đến Bắc Kinh, Tiểu Tô đi cùng suốt. Buổi báo cáo diễn ra trong tòa nhà bề thế, phòng họp có hơn hai mươi người, đại diện các ban ngành, người trẻ nhất cũng bạc nửa đầu.
Tiến sĩ Chu báo cáo PowerPoint bốn mươi phút. Dữ liệu, biểu đồ, trích dẫn luận văn, đủ bộ.
Trang cuối - phần trình diễn hiện trường.
Bố tôi ngồi giữa phòng họp trên chiếc ghế, cởi giày vớ, chân trần đặt lên tấm lấy mẫu.
Hơn hai mươi đôi mắt đổ dồn vào đôi chân ông.
Ông cứng đờ.
Không một giọt mồ hôi.
Tiến sĩ Chu ra hiệu. Tiểu Tô khẽ nói.
“Chú Trần, bật đoạn ghi âm đi.”
Bố tôi lôi điện thoại, đeo tai nghe, bật đoạn đầu tiên.
Giọng mẹ tôi ùa vào.
“Trần Kiến Quốc, anh nói cho rõ, ngày 14 tháng 9 kỷ niệm kết hôn, anh chơi game cả đêm phải không? Anh không thèm chào buổi sáng phải không? Anh có—”
Vô dụng.
Đối diện hơn hai mươi người lạ, trong hoàn cảnh này ông không sao cảm thấy tủi thân được.
Đoạn thứ hai, về hoa khôi lớp.
Cũng vô dụng.
Đoạn thứ ba, vứt vớ bừa bãi.
Vẫn vô dụng.
Tấm lấy mẫu khô ráo.
Phòng họp bắt đầu xì xào. Trán tiến sĩ Chu lấm tấm mồ hôi.
Bố tôi tháo tai nghe, mặt đỏ bừng. Cả đời ông sợ nhất là mất mặt trước đám đông, giờ hơn hai mươi người nhìn chân trần ông, chờ mồ hôi, mà ông không ra.
X/ấu hổ.
Quá x/ấu hổ.
Ông cúi đầu, nhìn đôi chân thô ráp vàng ệch của mình, móng chân xám xịt dưới ánh đèn càng lộ rõ.
Đôi chân này, ba tháng trước ai thèm liếc thêm lần nữa?
Giờ cả nước biết nó đắt giá. Nhưng nó không ra h/ồn, chủ nhân cũng thế.
Đột nhiên ông nhớ mẹ tôi da diết.
Không phải nhớ bà ch/ửi mình.
Mà nhớ câu bà nói — “Thôi được rồi, hồi anh theo đuổi tôi, nấu cơm còn không xong, tôi có chê đâu.”
Điện thoại reo.
Màn hình hiện — vợ.
Ông bắt máy.
“Đến nơi chưa? Căng thẳng không?”
“Không ra.” Giọng ông nhỏ xíu. “Một giọt cũng không.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
Rồi mẹ tôi nói.
“Trần Kiến Quốc, anh nghe cho kỹ.”
“Ừ.”
“Hôm nay nếu không đổ được mồ hôi, đừng có về.”
“…”
“Vớ ở nhà tôi tự ra siêu thị m/ua.”
“Không phải vô dụng sao? Em bảo không phải của tôi—”
“Ai bảo vô dụng? Tôi nói thế bao giờ? Tôi nói là mùi vị không ổn. Mùi vị không ổn thì tôi cố nuốt thôi, có gì đâu? Đâu phải không ăn của anh thì ch*t.”
Bố tôi nắm ch/ặt điện thoại, không nói.
“Anh tưởng mồ hôi chân anh quý lắm hả? Nói cho mà biết, không có anh tôi vẫn sống tốt. Tôi ăn vớ anh ba năm không phải vì không thể rời xa, mà vì đó là của anh. Hiểu chưa?”
“Hiểu rồi.”
“Con người anh chính là không tự tin, việc gì cũng co rúm. Cái chân đó, đổ mồ hôi là chân anh, không đổ cũng là chân anh. Anh ngồi thẳng lưng lên, kệ nó có ra hay không.”
Bố tôi nghẹn mũi.
Nỗi tủi ùa về.
Ông cúi nhìn tấm lấy mẫu.
Lấm tấm mồ hôi.
Tiểu Tô lao đến lấy mẫu, hai phút sau có kết quả.
Hàm lượng enzym hoạt tính - cao gấp mười hai lần đỉnh lịch sử.
Phòng họp im phăng phắc.
Bố tôi lau mắt, nói vào điện thoại.
“Tôi về nhà được chưa?”
“Về nhớ m/ua rau. Tủ lạnh hết ớt chuông rồi.”
Sau chuyến Bắc Kinh, mọi thứ đổi khác.
Dữ liệu buổi báo cáo chấn động cấp trên. Tiến sĩ Chu nói không tiết lộ cụ thể cấp nào, nhưng từ cách ông hạ giọng vô thức khi nói, chắc chắn không thấp.
Một tuần sau, văn bản chính thức gửi đến nhà.
Nội dung dài, mẹ tôi đọc hai mươi phút, tóm gọn một câu nói với bố.
“Chân anh sẽ được bảo vệ đặc biệt.”
Cụ thể như sau - thành lập phòng thí nghiệm chuyên đề, mã hiệu “Mạch Mồ Hôi”, đặt ngay khu chúng tôi ở. Thông nhà chúng tôi với nhà bác Lý bên cạnh, một nửa ở, một nửa nghiên c/ứu.
Nhiệm vụ hàng ngày của bố tôi chỉ một: đổ mồ hôi.
Lương tính theo phụ cấp đặc biệt, một tháng - mẹ tôi không cho tôi nói con số cụ thể, bảo tiết lộ sẽ bị gh/ét.
Đủ để bố tôi nhìn thấy con số đó, chân hơi khuỵu.
“Tôi thợ sửa điều hòa, giờ tính là gì?”
“Là tài sản công.” Tiến sĩ Chu nghiêm túc đáp.
Bố tôi lập tức nghỉ việc sửa điều hòa. Ông chủ gọi điện ch/ửi ba phút, bảo mùa cao điểm bỏ đi vô lương tâm.
Bố tôi muốn giải thích, há họng không biết nói sao. Đâu thể nói mồ hôi chân tôi bị trưng dụng.
“Cứ bảo tìm được việc tốt hơn.” Mẹ tôi cầm điện thoại thay ông.
“Việc gì?” Ông chủ hỏi.
“Đổ mồ hôi.”
Mẹ tôi cúp máy.
Cải tạo phòng thí nghiệm mất hai tuần. Hôm bác Lý chuyển đi, bác nắm tay bố tôi bịn rịn.
“Bảo trọng nhé người anh em.”
Bố tôi nói: “Bác mới dọn lên tầng ba phòng 302, có phải ra nước ngoài đâu.”
Bác Lý lắc đầu: “Khác rồi, giờ ông là người của cấp trên rồi.”