Cậu bé cong cái mông bọc bỉm, lục lọi một hồi rồi chộp lấy cuốn sách tranh ném trước mặt tôi. Trên sách vẽ mấy con thú nhỏ xinh xắn, cậu ta giơ ngón tay bụ bẫm chỉ vào mấy chữ to đùng sáng choang:
【Chia sẻ đồ ăn, ngon hơn gấp bội.】
Trời ạ, quên mất tôi đã dạy nó biết mặt chữ rồi.
05.
Tôi chạy, nó khóc.
Thẩm An bám theo như cái đuôi, mắt dán vào cây kem tôi đang cầm.
"Chị... chị ơi, chị ơiiii..."
Nhìn nó khóc sụt sùi nước mắt nước mũi lẫn lộn, tôi bình thản rút điện thoại hét một tiếng: "Đàn ông đích thực!"
Thẩm An dụi mũi, giọng thỏ thẻ: "Không lề mề!"
"Ừ, đúng rồi~"
Tôi lại đớp một miếng kem.
Thẩm An chép miệng, nước dãi chảy dài thành sợi bạc lấp lánh.
"Suốt ngày khóc lóc như con gái. Đã là đàn ông thì muốn gì phải nói ra!"
Vừa giảng đạo lý, tôi vừa xơi hết cây kem chỉ còn trơ cái que.
Thẩm An nhìn chằm chằm vào cái que, ấp a ấp úng.
Tôi: "Muốn gì thì nói đi chứ?"
Nó không nói được, chỉ chực lao vào cư/ớp que kem.
Tôi cười đến muốn vỡ bụng.
"Muốn ăn hả?"
Thẩm An chớp mắt, gật đầu cái rụp: "Ừm!"
Tôi cười ngặt nghẽo.
Thẩm An phát hiện bị chọc, mếu máo sắp khóc.
"Thôi đừng khóc. Chị ăn xong rồi, lát chị lấy cây mới cho em nhé?"
Nó tươi tỉnh hẳn.
Tôi c/ắt miếng dưa hấu bỏ hạt, cắm que vào rồi bọc giấy bóng kính.
Đưa cho Thẩm An, tôi giả vờ vừa mở hộp xong:
"Nè, ăn đi."
Thẩm An cười tít mắt, hai tay bưng miếng dưa ăn ngấu nghiến.
Nhìn bộ dạng tham ăn của nó, tôi chợt nảy ra ý dạy nó trân trọng mạng sống.
Góc phòng, Tư Thần Hựu nhìn miếng dưa trong tay Thẩm An, ánh mắt lóe lên gh/en tị.
Tôi gi/ật mình.
Lẽ ra đứa trẻ nhỏ vậy không nên có ánh mắt như thế.
Do dự một lát, tôi cũng đưa cho Tư Thần Hựu que dưa chuẩn bị sẵn.
Nó sửng sốt, nuốt nước miếng ực một cái: "Hựu... ăn?"
Tôi thầm than. Đúng là boss xã hội đen từng lăn lộn nơi đáy xã hội, so với Thẩm An cùng tuổi mà ăn nói rành rọt hơn hẳn.
Tôi xoa đầu nó:
"Ừ, ăn đi."
Tư Thần Hựu cắn nhẹ miếng dưa, đôi mắt híp lại vì hạnh phúc.
"Cảm ơn chị."
Giọng nó ngọng nghịu. Tôi đỏ mặt.
Trời, đáng yêu vậy!
Nhưng trẻ con hệ tiêu hóa yếu, tôi chỉ cho hai đứa ăn chút đỡ thèm rồi cất đi.
Thẩm An không vui, lại lôi sách tranh ném xuống đất.
【Keo kiệt, không đáng yêu.】
Tôi mỉm cười.
Được, lần sau không đọc sách tranh nữa.
06.
Tôi m/ua sách thơ thiếu nhi, ôm hai đứa vào lòng.
"Cỏ non xanh tận chân trời / Cành lê trắng điểm một vài bông hoa."
Hai đứa nhỏ chớp mắt nhìn tôi.
Tôi giảng giải chúng phải sống kiên cường như ngọn cỏ, không bao giờ từ bỏ mạng sống.
Thẩm An ngơ ngác.
"Thế giới này rất đẹp, mỗi ngày đều có điều mới lạ. Chỉ cần sống, mọi thứ đều có thể."
"Như hôm nay em ăn dưa hấu, lớn lên sẽ được ăn dâu tây, mùa thu ăn cua, mùa đông ăn cherry."
Tôi dẫn dắt từng bước.
"Em không muốn ngày nào cũng được ăn ngon sao?"
Thẩm An bập bẹ: "Muốn!"
Nó ứ ự chảy dãi, mắt dán vào tấm thẻ học chữ, đặc biệt mê mấy thẻ đồ ăn.
"Dâu... ăn!"
Bàn tay mũm mĩm nắm ch/ặt tấm thẻ, nước dãi chảy thành vũng.
Tôi hơi chán nản.
Rốt cuộc chỉ là đứa nhóc, không hiểu sao sau này thành nam chính được.
07.
Tư Thần Hựu mặt lạnh như tiền chỉ vào đồng hồ: "Tám giờ, ngủ."
Nó học cực nhanh, đã biết diễn đạt trọn câu, phát âm còn chuẩn nữa.
Đúng là phản diện, n/ão tốt hơn người thường.
Tư Thần Hựu kéo Thẩm An lết về phía giường nhỏ.
Để tiện chăm sóc, tôi nối giường trẻ với giường lớn, bọc đệm xung quanh đề phòng hai đứa lăn xuống.
Thẩm An không chịu, rên rỉ đòi sang giường tôi. Tư Thần Hựu ghì ch/ặt không cho nó chạy.
Kéo co một hồi, Tư Thần Hựu tức gi/ận.
Nó nghiêm mặt:
"Đàn ông đích thực!"
Thẩm An phản xạ: "Không lề mề!"
Tôi: ......
Tư Thần Hựu: "Đàn ông không ngủ chung với con gái, phải ngủ riêng."
Thẩm An nhăn nhó:
"Nhưng chị là chị mà."
"Chị cũng là con gái!"
Thẩm An cãi: "Nhưng..."
Tư Thần Hựu cau mày: "Đàn ông đích thực!"
"Ứ... ứa..." Thẩm An sắp khóc.
"Không... không lề mề."
08.
Trẻ lên ba nhà phá như giặc.
Nhà tôi có hai đứa giặc.
Nuôi một thời gian, tôi phát hiện Thẩm An thành anh chàng hài hước còn Tư Thần Hựu có vẻ t/âm th/ần phân liệt.
Nó thường tự nói chuyện với gương.
Tôi hỏi hệ thống: "Phản diện có bệ/nh t/âm th/ần không?"
Hệ thống m/ắng: 【Cô nghĩ gì thế! Đây là thế giới chuẩn chỉnh, văn minh hài hòa...】
Tôi bĩu môi. Nó học cách ch/ửi xéo của tôi rồi.
Thấy Tư Thần Hựu bất ổn, tôi định theo dõi thêm. Chúng còn nhỏ, nếu có vấn đề can thiệp sớm được.
Nhưng Thẩm An đúng là đồ q/uỷ sứ.
Đang làm thêm bên ngoài, tôi nhận tin nhắn thoại từ đồng hồ thông minh của nó:
"Em quan trọng hay cái TV quan trọng?"
Tôi đoán trước: "TV quan trọng hơn."
"Nói! Lại đ/ập vỡ TV phải không?"
Đầu dây bên kia tắt phụt.
Tôi đạp xe như bay về nhà, bánh xe muốn bốc khói.
Mở cửa thấy bút dạ vẽ ng/uệch ngoạc khắp sàn, giấy vệ sinh x/é nham nhở, sàn nhà lấm tấm vũng nước không rõ ng/uồn gốc.
Hệ thống cười nhạo: 【Cô tự chuốc khổ vào thân! Đáng lẽ được tận hưởng cơ bụng đẹp của nam chính 30 tuổi, lại chọn chịu tội với phiên bản 3 tuổi của ảnh.】